Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ
Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

Yêu Đương Theo Hợp Đồng, Ai Ngờ Anh Ấy Mất Trí Nhớ

  • Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt
Dịch giả Salads
Tình trạng Hoàn thành
Thể loại Ngôn Tình Đô thị Ngôn Tình Sủng Nữ phụ Ngôn Tình Tổng Tài Ngôn tình Nữ Phụ Ngôn Tình Hài

NỘI DUNG

Ninh Chân là một nữ phụ mưu mô trong một cuốn truyện hào môn thế gia.

Thế nhưng cô thức tỉnh quá muộn, đã bị anh trai của nam chính là Mạnh Hiển Văn nắm thóp, thế là đành phải cắn răng trở thành bạn gái trên danh nghĩa của anh, hẹn ước sau một năm hết hạn thì nhận tiền rồi biến mất.

Đến tháng thứ ba của bản hợp đồng tình ái, Mạnh Hiển Văn không may gặp tai nạn xe hơi rồi mất trí nhớ.

Ban đầu Ninh Chân hả hê ra mặt: “Đúng là ác giả ác báo mà, ha ha ha ha ha!”

Nhưng sau đó cô lại ngẫm nghĩ: “Ra đường thì thân phận là do mình tự phong chứ ai! Hợp đồng với chẳng thỏa thuận cái gì, cô mặc kệ, cô chính là chân ái duy nhất của anh!”

Thế là cô bày đủ trò hành hạ anh, ngày nào cũng mở miệng là “ông xã ơi”, ngậm miệng là “ông xã à”, bắt anh đưa đón đi làm, đòi anh mua sắm hết cái này đến cái khác, rèn giũa anh thành một người bạn trai chuẩn mực, chiều chuộng người yêu hết mực…

Vào cái ngày phát hiện ra anh đã khôi phục trí nhớ, cô vội vàng dọn dẹp hành lý bỏ trốn ngay trong đêm, nào ngờ lại bị một chiếc Rolls-Royce chặn đứng đường đi.

Anh bước xuống xe, nở nụ cười điềm tĩnh: “Ăn sạch sành sanh xong là muốn chạy trốn sao? Nằm mơ đi.”

Hướng dẫn đọc truyện: 

1、Phim giả tình thật, chênh lệch 6 tuổi, nam chính 29, nữ chính 23. 

2、Cặp đôi tra nam tra nữ, mỗi người mang cả tám trăm cái tâm tư, chẳng ai là hạng vừa. 

3、Viết chút tình yêu nhỏ nhặt có phần xa hoa hư ảo, nếu không hợp gu xin nhẹ tay gom góp ý kiến.

Nhân vật chính: Ninh Chân, Mạnh Hiển Văn.

Tóm tắt trong một câu: Ra đường thì thân phận là do mình tự phong. 

Ý nghĩa cốt lõi: Tầm nhìn và thái độ sống tốt sẽ quyết định cuộc đời của người phụ nữ.

DANH SÁCH CHƯƠNG (381) Danh sách chương

Chương 92: “Chẳng phải buổi tối không có tôi thì em ngủ không ngon sao?” 6 Điểm chương
Chương 93: Món hời từ trên trời rơi xuống, cô tới đây! 6 Điểm chương
Chương 95: Món hời từ trên trời rơi xuống, cô tới đây! 6 Điểm chương
Chương 96: “Ngày mai rồi tính sổ với em.” 6 Điểm chương
Chương 97: “Ngày mai rồi tính sổ với em.” 6 Điểm chương
Chương 98: “Ngày mai rồi tính sổ với em.” 6 Điểm chương
Chương 99: “Ngày mai rồi tính sổ với em.” 6 Điểm chương
Chương 100: Gay rồi, chẳng lẽ cô ấy đụng trúng Tu La tràng trong truyền thuyết sao? 6 Điểm chương
Chương 101: Gay rồi, chẳng lẽ cô ấy đụng trúng Tu La tràng trong truyền thuyết sao? 6 Điểm chương
Chương 102: Gay rồi, chẳng lẽ cô ấy đụng trúng Tu La tràng trong truyền thuyết sao? 6 Điểm chương
Chương 103: Khiến nhịp tim hai người cộng hưởng 6 Điểm chương
Chương 104: Khiến nhịp tim hai người cộng hưởng 6 Điểm chương
Chương 105: Khiến nhịp tim hai người cộng hưởng 6 Điểm chương
Chương 106: “Xem ra trước đây đúng là tôi đã xem thường em.” 6 Điểm chương
Chương 107: “Xem ra trước đây đúng là tôi đã xem thường em.” 6 Điểm chương
Chương 108: “Xem ra trước đây đúng là tôi đã xem thường em.” 6 Điểm chương
Chương 109: “Chồng ơi!” 6 Điểm chương
Chương 110: “Chồng ơi!” 6 Điểm chương
Chương 111: “Chồng ơi!” 6 Điểm chương
Chương 112: “Người phiền phức là tôi.” 6 Điểm chương
Chương 113: “Người phiền phức là tôi.” 6 Điểm chương
Chương 114: “Người phiền phức là tôi.” 6 Điểm chương
Chương 115: Không có tin nhắn lải nhải không ngừng, cũng chẳng có cuộc gọi thiếu chừng mực. 6 Điểm chương
Chương 116: Không có tin nhắn lải nhải không ngừng, cũng chẳng có cuộc gọi thiếu chừng mực. 6 Điểm chương
Chương 117: Không có tin nhắn lải nhải không ngừng, cũng chẳng có cuộc gọi thiếu chừng mực. 6 Điểm chương
Chương 118: Cô không hiểu được sự im lặng trên gương mặt anh, cũng chẳng đọc nổi vẻ muốn nói lại ... 6 Điểm chương
Chương 119: Cô không hiểu được sự im lặng trên gương mặt anh, cũng chẳng đọc nổi vẻ muốn nói lại ... 6 Điểm chương
Chương 120: Cô không hiểu được sự im lặng trên gương mặt anh, cũng chẳng đọc nổi vẻ muốn nói lại ... 6 Điểm chương
Chương 121: Anh biết cô vốn chẳng có mấy kiên nhẫn. 6 Điểm chương
Chương 122: Anh biết cô vốn chẳng có mấy kiên nhẫn. 6 Điểm chương
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN