Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 101

Trước Sau

break

Sau khi ra ngoài, cô chọn cho anh một chiếc cỡ lớn phù hợp hơn, đưa sang rồi bổ sung thêm một câu: “Nếu anh lại làm hỏng chiếc này, em đảm bảo cả đời này sẽ không mua quần áo cho anh nữa.”

Có tiền cũng không thể lãng phí kiểu này...

Câu này quả nhiên hữu hiệu. Lần này Phong Diệu thật sự mặc được áo bước ra, hai cánh đen cũng không còn bay loạn nữa.

Mặc áo nỉ hoạt hình, anh bớt đi vẻ sắc bén và uy nghiêm của quân phục, lại thêm vài phần mềm mại, đời thường.

“Đẹp không?”

“Đẹp.” Thư Dương thành thật trả lời, “Còn đẹp hơn em tưởng.”

Phong Diệu nhìn mình trong gương, tỏ vẻ nghi ngờ.

Nhưng phu nhân thích thì cô muốn anh mặc gì cũng được.

Không mặc cũng được.

Nhìn anh, cuối cùng Thư Dương cũng hiểu thế nào là “người mặc gì cũng đẹp”.

Đúng là vóc dáng người mẫu trời sinh.

Chỉ có điều là phiên bản phóng đại.

Rời khỏi phòng thử đồ, Thư Dương bồi thường cho cửa hàng chiếc áo bị làm hỏng, mua thêm hai bộ quần áo phối sẵn rồi lại kéo Phong Diệu sang khu đồ gia dụng.

Đi mua sắm cùng vợ thì phải kiên nhẫn, vì vậy Phong Diệu không hỏi cô bao giờ hoạt động ngoài trời này mới kết thúc để về nhà. Anh đã nóng lòng muốn cùng cô tiến hành những tương tác thân mật hơn.

Thư Dương hoàn toàn không biết lúc này đầu anh đã đầy suy nghĩ không đứng đắn, vẫn chậm rãi dẫn anh đi dạo, cuối cùng vào một cửa hàng chăn ga gối đệm.

“Gối ở nhà có phải ngắn quá không?” Thư Dương cầm một chiếc gối dài và rộng hơn bình thường, ướm thử lên người Phong Diệu.

Mặc dù giường ở nhà đã được đổi sang loại dài rộng hơn, phù hợp với vóc dáng của anh, nhưng đồ dùng trên giường vẫn chưa thay. Gối của con người đối với Phong Diệu chẳng khác nào đang kê đầu lên một ổ bánh mì nhỏ.

Thư Dương quyết định đổi gối.

“Không có gối tôi vẫn ngủ được.” Phong Diệu nhắc nhở, “Lúc hành quân chiến đấu, tôi có thể ngủ trong bất kỳ điều kiện nào.”

Thư Dương lại cầm một chiếc gối mút hoạt tính khác lên so sánh: “Ở nhà không cần chịu đựng như vậy. Anh thích mềm một chút hay cứng một chút?”

Phong Diệu nhìn cô nghiêm túc so sánh độ cao và độ mềm của gối, bỗng hỏi: “Em thích mềm một chút hay cứng một chút?”

Thư Dương thuận miệng nói: “Em thích mềm.”

“Ồ, vậy xin lỗi.”

Thư Dương: “???”

Cô cầm gối đập thẳng vào người anh.

---

Thư Dương thường ghi lại trong phần ghi chú trên điện thoại một vài điểm khác thường ở chồng mình.

Chuyện này bắt đầu từ khoảng thời gian trước, khi một vị giáo sư có uy tín trong lĩnh vực nghiên cứu sinh vật ngoài hành tinh phải nhờ người vòng qua nhiều mối quan hệ mới liên lạc được với cô, mong cô có thể cung cấp một số thông tin về người Ngân Vực để phục vụ nghiên cứu khoa học.

Mà trên thế giới này, hiện giờ e rằng chỉ có Thư Dương mới thu thập được nhiều dữ liệu nhất.

Thư Dương cảm thấy tình trạng này chỉ là tạm thời. Sau đại hôn của đế hậu, việc giao lưu giữa người Ngân Vực và người Trái Đất ngày càng nhiều, tình yêu xuyên hành tinh cũng bắt đầu xuất hiện. Chẳng bao lâu nữa sẽ có cặp thứ hai, cặp thứ ba... kết hôn khác chủng tộc.

Vì thế cô cũng vui vẻ nhận nhiệm vụ này.

Câu hỏi đầu tiên Thư Dương hỏi Phong Diệu cũng là điều trước đây cô vô cùng tò mò:

“Cái đó của các anh, bình thường cất ở đâu vậy?”

Mặc dù... mặc dù đến tận bây giờ Thư Dương vẫn không dám bật đèn nhìn anh, chỉ dám làm chuyện ấy trong bóng tối.

Nhưng cô có thể cảm nhận rất rõ cảm giác kéo dài, len lỏi khắp nơi ấy.

Bình thường anh mặc quần áo chỉnh tề, hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nó, vì thế cô cực kỳ tò mò.

Phong Diệu biết ngày thường cô vẫn quan sát và ghi chép về mình, nên rất phối hợp giải thích: “Giống như cánh vậy. Những cơ quan bình thường không sử dụng sẽ co lại bên trong cơ thể, khi cần mới đưa ra ngoài.”

“Vậy chẳng phải... giống chó con sao.”

Phong Diệu: “?”

Thư Dương vội xua tay: “Em không có ý gì khác đâu, chó con đáng yêu lắm!”

Nhắc đến chó, gần đây Thư Dương bỗng nảy sinh ý muốn nuôi thú cưng. Nhưng chó cần được dắt đi dạo hằng ngày, cô sợ mình không có thời gian, vậy nên mèo trở thành lựa chọn tốt nhất.

Có điều nuôi thú cưng là chuyện lớn trong gia đình, cô vẫn phải hỏi ý kiến chồng.

Buổi tối, khi đang cuộn mình trong lòng chồng xem phim chiếu bằng máy chiếu, Thư Dương đề nghị: “Hay là chúng ta nuôi một con mèo nhé.”

Lúc cô nói câu này, một vài bộ phận có thể co giãn của người đàn ông đã bắt đầu quấn lên chân cô. Nghe vậy, động tác bỗng dừng lại.

Phong Diệu có hiểu biết cơ bản về sinh vật gọi là “mèo”.

Hành tinh Ngân Vực không có mèo, nhưng quang não từng tra cứu tư liệu liên quan trong cơ sở dữ liệu của Trái Đất, biết đây là một loài động vật có vú nhanh nhẹn, có thể phát ra tiếng kêu ở tần số đặc trưng.

Được người Trái Đất vô cùng yêu thích, đặc biệt là phụ nữ Trái Đất.

“Khả năng chiến đấu của nó thế nào?” Phong Diệu hỏi.

Thư Dương im lặng vài giây rồi trả lời: “Mèo ta trong thành phố gần như không có thiên địch. Chim, rắn, chó, chuột, côn trùng... đều không phải đối thủ của nó. Khả năng chiến đấu hàng đầu, nhanh nhẹn cảnh giác, vô cùng thích hợp làm bạn đồng hành chiến đấu.”

Nghe vậy, Phong Diệu cũng động lòng.

“Rất tốt, vậy chúng ta nuôi một con.”

Nói xong, anh tiếp tục chuyện vừa làm dở, mãi đến khi hoàn toàn chiếm lấy cô...

Có đôi lúc Thư Dương thật sự cảm thấy đời sống giải trí ban đêm của người ngoài hành tinh nghèo nàn quá mức, nhưng thể lực của họ lại tốt đến đáng sợ, vì vậy một vài chuyện có thể kéo dài liên tục mấy tiếng, thậm chí cả đêm...

Nhưng Thư Dương là một người Trái Đất bình thường.

Cô không làm nổi.

Thế nên cô thường xuyên nhìn thấy người chồng đáng thương của mình lộ vẻ tủi thân. Thư Dương rất yêu anh, mà tình yêu ấy còn không ngừng tăng lên theo mức độ cô hiểu anh sâu hơn. Cô cũng không nỡ để anh khó chịu nên thường sẽ chiều anh đôi chút.

Chẳng hạn lúc cô muốn xem phim, lúc nấu ăn, lúc ăn cơm, thậm chí cả khi đứng ngẩn người ngoài ban công... cô cũng cho phép anh liên tục quấy rầy mình.

Chiều hôm sau, hai người đến cửa hàng thú cưng, định chọn một chú mèo đáng yêu làm thú cưng trong nhà.

Cửa hàng nằm ở tầng hầm thứ nhất của trung tâm thương mại. Khứu giác của Phong Diệu nhạy hơn người bình thường mấy chục lần, vì vậy còn chưa tới cửa hàng, anh đã ngửi thấy những mùi khác với con người.

---

Anh khẽ nhíu mày, im lặng đi bên cạnh Thư Dương như một vệ sĩ ít lời.

Cách ăn mặc của anh quả thật cũng giống vệ sĩ. Mũ lưỡi trai che hơn nửa gương mặt, chỉ để lộ đường xương hàm sắc nét và đôi môi mỏng lạnh lùng.

Bao năm chìm trong chiến tranh khiến trên người anh có một khí thế áp đảo, lạnh lẽo, sắc bén.

Thư Dương nhìn thấy có người đang lén giơ điện thoại lên.

Là hai cô gái trẻ, mặt đỏ bừng, giả vờ chụp những chú mèo trong tủ kính, nhưng ống kính lại nghiêng sang, hướng thẳng về phía Phong Diệu.

Chuyện này không thể tránh được.

Gương mặt tuấn tú cực kỳ dễ nhận ra của anh, dù trong mắt người Ngân Vực hay người Trái Đất, đều thuộc kiểu khiến giống cái mê mẩn đến phát cuồng.

Thư Dương biết chồng mình được yêu thích đến mức nào. Cho dù đã kết hôn, mỗi ngày trên mạng xã hội của anh ở Trái Đất vẫn có hàng nghìn người hâm mộ tỏ tình.

Thư Dương rất có cảm giác an toàn nên chẳng bận tâm đến những chuyện này, bởi chồng cô tuyệt đối không thể thay lòng đổi dạ.

Nhưng ngược lại, nếu Thư Dương đi ngoài đường mà bị đàn ông bắt chuyện ngay trước mặt anh...

Phong Diệu chắc chắn sẽ không khống chế nổi tinh thần lực tràn ra ngoài, khiến đối phương cảm nhận được nỗi kinh hoàng như đang ở địa ngục.

Vì vậy phần lớn thời gian, để anh không tùy tiện dọa người qua đường, Thư Dương đều khoác tay anh khi đi bên ngoài.

Vào cửa hàng, Thư Dương đi thẳng tới khu mèo.

Những chú mèo thuộc nhiều giống khác nhau nằm trong các ô kính. Có con đang ngủ, có con đang liếm lông, cũng có con thấy người tới thì liên tục cào cào cửa kính muốn tương tác.

Phần lớn đều là mèo giống, nhưng cũng có vài con mèo ta như mèo vàng hay mèo mướp.

Xét đến chuyện Phong Diệu muốn nuôi một con mèo có sức chiến đấu mạnh hơn, Thư Dương cân nhắc chọn mèo ta.

“Chồng ơi, anh nhìn con này đi!” Thư Dương ngồi xổm xuống, chỉ vào một chú mèo con màu cam trong góc, “Nuôi mèo cam nhé?”

Phong Diệu cúi người, nhìn thẳng vào chú mèo cam.

Chú mèo lười biếng ngáp một cái, trở mình, để lộ bụng.

“Nó đang khiêu khích tôi.” Phong Diệu nói.

Thư Dương: “Khiêu khích chỗ nào? Lật bụng lên rõ ràng là đang tỏ thiện ý với anh mà!”

“Tỏ thiện ý cần để lộ vị trí yếu hại?”

“Đúng vậy, đây là động tác mèo dùng để thể hiện sự tin tưởng, giống chó con thôi.”

Phong Diệu không quá tin.

Trong thế giới của anh, để lộ vị trí yếu hại trước kẻ địch chẳng khác gì một kiểu khiêu khích ngông cuồng.

Nhưng anh vẫn lựa chọn tin phán đoán của Thư Dương.

Dù sao vô điều kiện tin tưởng bạn đời cũng là môn học bắt buộc của một giống đực Ngân Vực đạt tiêu chuẩn.

“Anh thấy con này thế nào?” Thư Dương hỏi.

“Không.” Phong Diệu từ chối, “Cảnh giác quá thấp.”

Thư Dương: “...”

Cô thật sự lo tên này sẽ mang mèo lên chiến trường.

Thư Dương lại đi tới ô tiếp theo. Một con mèo lông dài trắng muốt đang tao nhã liếm chân, chẳng buồn để ý đến họ.

Thư Dương quay đầu nhìn Phong Diệu, rồi lại nhìn con mèo trắng: “Hơi giống anh.”

Vẻ lạnh nhạt, cao quý, kiêu ngạo của con mèo quả thật rất giống anh.

Phong Diệu không cho là vậy.

“Tôi không liếm chân.” Anh chỉ ra điểm khác biệt.

Thư Dương không nhịn được bật cười: “Ồ!”

Hai người lại xem thêm vài con, Phong Diệu vẫn không tỏ ra đặc biệt hứng thú.

Thư Dương cảm thấy hôm nay e rằng chẳng chọn được con mèo nào hợp mắt anh.

Không ngờ Phong Diệu lại dừng trước ô nhỏ trong góc sâu nhất, quan sát.

Bên trong nhốt một con mèo đen, bốn chân trắng như đang đi bốn chiếc tất nhỏ.

Nó không ngủ, cũng không liếm lông, chỉ ngồi ngay ngắn, đôi mắt vàng bình tĩnh nhìn Phong Diệu.

Một người một mèo nhìn nhau tròn nửa phút.

“Con này.” Phong Diệu nói.

Thư Dương bước tới nhìn bảng thông tin: mèo đen, ba tháng tuổi, đực.

“Sao lại chọn nó?” Cô tò mò hỏi.

“Ánh mắt nó nhìn tôi,” Phong Diệu nói, “giống như đang nhìn một đối thủ.”

“...”

“Khả năng chiến đấu chắc không yếu.”

“Không được mang nó lên chiến trường!!!” Thư Dương nhấn mạnh.

Hai người mua chú mèo này về. Thư Dương bảo Phong Diệu đặt tên.

---

Phong Diệu im lặng một lát rồi nói: “Vậy gọi nó là Kavaslixianian Deliksi Mokasulixiska Temus Deli.”

Thư Dương: “...”

“Được, vậy gọi là Tiểu Thang Viên.” Cô nói.

Trên đường về, Phong Diệu xách lồng vận chuyển. Tiểu Thang Viên nằm yên bên trong, thỉnh thoảng phát ra một tiếng “meo” rất khẽ.

Nó kêu một tiếng, Phong Diệu liền cúi đầu nhìn nó một cái.

“Nó đang nói gì?” Anh hỏi Thư Dương.

“Chắc hỏi anh là ai.”

“Em nói cho nó biết tôi là Phong Diệu.”

“Em không biết tiếng mèo!”

“Ồ, tôi tưởng em biết.”

Thư Dương bị anh chọc cười, ghé lại gần lồng: “Tiểu Thang Viên, đây là Phong Diệu, bố mới của con.”

“Bố?”

“Ừ? Không quen à?”

Phong Diệu nhìn thứ nhỏ bằng lòng bàn tay trong lồng, nghiêm túc nói: “Xét theo thân phận của tôi, trẻ con thông thường sẽ gọi tôi là ‘phụ hoàng’.”

“...”

“Anh đừng hòng bắt một con mèo gọi anh là phụ hoàng.”

Đêm đến, Thư Dương đang ngủ mơ màng thì loáng thoáng nghe thấy tiếng động khe khẽ trong phòng khách.

Cô trở mình, phát hiện Phong Diệu không ở bên cạnh.

Cô đi ra phòng khách, nhìn thấy Phong Diệu đang ngồi trên sàn, mặt đối mặt với Tiểu Thang Viên.

Trên bàn trà đặt một túi đồ ăn vặt cho mèo đã mở. Trong tay Phong Diệu cầm một thanh súp thưởng, vẻ mặt chăm chú, cẩn thận.

Tiểu Thang Viên ngồi cách anh khoảng một mét, đuôi cuộn trước hai chân, dáng vẻ ung dung.

“Lại đây, thứ này sẽ là của mày.” Phong Diệu lắc thanh súp thưởng trong tay.

Tai Tiểu Thang Viên khẽ động.

“Nó không hiểu đâu.” Thư Dương nhỏ giọng nói.

Phong Diệu: “Nó hiểu.”

“Sao anh biết?”

“Vì nó đang cân nhắc.”

Thư Dương đi tới ngồi bên cạnh anh.

Sàn hơi lạnh, cô thuận thế tựa vào người anh. Phong Diệu vòng tay ôm cô vào lòng, sau đó tiếp tục cuộc “đàm phán” với mèo.

Đợi một lúc, chú mèo dường như hạ cảnh giác, từng bước đi đến trước mặt Phong Diệu.

Nó cúi đầu ngửi thanh súp thưởng trong tay anh, lại ngửi ngón tay anh, rồi dè dặt ăn.

Thư Dương cảm nhận người đàn ông bên cạnh thậm chí còn hạ nhẹ nhịp thở, như sợ làm nó giật mình rồi chạy mất.

Dù sao thú cưng chiến đấu mà anh cẩn thận chọn lựa vừa tới môi trường mới, vô cùng cảnh giác.

Thư Dương tựa trong lòng anh, nhìn người đàn ông đã sống nửa đời trên chiến trường, giữa đêm không ngủ, cẩn thận cho một chú mèo nhỏ bằng lòng bàn tay ăn vặt.

Trái tim cô mềm hẳn xuống.

Có lẽ anh rất ít khi, hoặc có thể nói là chưa từng có những khoảnh khắc dịu dàng như thế này.

Vì vậy mỗi khi Phong Diệu đề nghị Thư Dương theo anh trở về Tuyết Cung trên hành tinh thủ đô, đôi lúc cô cũng sẽ nghĩ liệu mình có nên đi cùng anh hay không.

Dù sao nơi đó mới là nhà của anh.

Nhưng lúc này, Thư Dương hoàn toàn không hối hận về lựa chọn của mình.

Bởi ngay khoảnh khắc này, cô có thể cảm nhận được Phong Diệu thật sự rất vui.

Những phút giây thế này trong cả cuộc đời anh vô cùng hiếm hoi.

Vì thế càng đáng quý.

Tiểu Thang Viên ăn hết thanh súp thưởng, liếm chân, sau đó giẫm lên đầu gối Phong Diệu, trèo lên đùi anh, xoay hai vòng rồi cuộn thành một cục, nhắm mắt lại.

Phong Diệu cứng đờ cả người.

“Nó ngủ rồi.” Anh dùng hơi thở nói với cô, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

“Nó tin anh.” Thư Dương nhịn cười, “Đừng động, đừng đánh thức nó.”

Quả nhiên anh thật sự không động đậy.

Thư Dương vốn tưởng anh nhiều nhất chỉ kiên trì được năm phút, nhưng mười phút trôi qua, hai mươi phút rồi nửa tiếng cũng trôi qua, Phong Diệu vẫn giữ nguyên tư thế ấy, vững như đá.

Thậm chí anh còn điều động một phần tinh thần lực, khiến cơ bắp toàn thân tiến vào trạng thái tiêu hao năng lượng thấp, bảo đảm ngay cả nhịp phập phồng khi hô hấp cũng không làm phiền sinh vật nhỏ đang ngủ trên đùi.

“Anh không định ngồi đây cả đêm đấy chứ?” Thư Dương nhỏ giọng hỏi.

“Nó đang ngủ trên đùi tôi.” Phong Diệu gần như chỉ dùng hơi thở để trả lời.

Ngay lúc ấy, Thư Dương nhìn thấy trong đáy mắt anh ánh sao dịu dàng hơn cả dòng Ngân Hà đang chậm rãi trôi.

Cô khẽ hôn lên môi anh—

“Karos, hình như em càng ngày càng thích anh rồi.”

---

Sau khi kết hôn, Thư Dương vẫn sống trên Trái Đất, hằng ngày vẫn đến trường lên lớp như thường, soạn bài, chấm bài tập, họp chuyên môn... Cuộc sống chẳng khác trước là bao.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương