Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 103

Trước Sau

break

Câu này anh đã nói vô số lần, nhưng mỗi lần đều giống như lần đầu tiên.

Thành kính, nghiêm túc.

---

Tuổi thơ của hai đứa trẻ kéo dài hơn rất nhiều, vì vậy thời gian học tập của chúng cũng dài hơn. Trong người chúng có một nửa dòng máu của người Trái Đất, nên Thư Dương muốn chúng trước tiên được tiếp nhận nền giáo dục của Trái Đất.

Ngày họp phụ huynh, vì lớp mình vẫn còn chút việc nên Thư Dương không đi được, đành để Phong Diệu tới.

Tối về nhà, Thư Dương nhìn thấy vẻ mặt khó tả của Thư Lệ.

“Sao thế?”

Thư Lệ bất mãn nói: “Bố đưa ra hơn chục đề xuất với giáo viên trong buổi họp phụ huynh.”

“Đề xuất gì?”

“Tăng cường độ rèn luyện thể lực trong giờ thể dục, đổi chạy tám trăm mét thành năm mươi nghìn mét, thi thể dục thì ít nhất phải gập bụng ba nghìn cái mới tính.”

Thư Lệ bất đắc dĩ than thở với mẹ: “Còn nhiều lắm, chẳng hạn như thi thể dục không đạt thì không được tham gia kỳ thi đại học.”

“...”

Hai mẹ con đồng loạt quay đầu nhìn Phong Diệu. Phong Diệu bước vào, thản nhiên như không: “Nhà trường nói sẽ nghiêm túc cân nhắc.”

“Nhà trường chỉ khách sáo thôi, xin anh đừng tưởng thật được không!”

“Trường học trên Trái Đất quả thực sẽ để trẻ em có một tuổi thơ tương đối vui vẻ và nhẹ nhàng.” Phong Diệu vẫn giữ nguyên quan điểm, “Nhưng về rèn luyện thể lực thì còn xa mới đủ.”

“Con trai con gái anh mới mười tuổi.”

“Mười tuổi ở Ngân Vực đã có thể gia nhập lực lượng dự bị của Quân bộ.”

“Đây là Trái Đất.”

Chuyện để hai đứa trẻ ở lại Trái Đất, tiếp nhận nền giáo dục của Trái Đất là yêu cầu rất kiên quyết của vợ. Hai người từ lâu đã có bất đồng về chuyện này, cuối cùng Phong Diệu là người lựa chọn nhượng bộ.

Thư Dương muốn tuổi thơ của các con được bình yên và hạnh phúc hết mức có thể.

Mỗi đứa trẻ của Đế quốc Ngân Vực từ nhỏ đã được giáo dục với ý thức nguy cơ vô cùng mạnh mẽ, luôn luôn tiếp nhận huấn luyện quân sự để ứng phó với những rủi ro địa chính trị do vị trí của đế quốc mang lại.

Nhưng Trái Đất hoàn toàn khác.

Nó nằm ở vùng rìa, nghèo tài nguyên, xinh đẹp... rủi ro địa chính trị rất thấp.

Có lẽ tầm nhìn của Thư Dương cũng có giới hạn riêng, nhưng cô chỉ mong con mình có thể lớn lên trong hạnh phúc và vui vẻ.

Điều Phong Diệu có thể làm là bảo vệ chúng ở mức tối đa.

...

Hai đứa trẻ sống và học tập trên Trái Đất, các loại “rắc rối nhỏ” vẫn nối tiếp nhau xuất hiện.

Chẳng hạn như hôm qua, Thư Dương vừa nhận được điện thoại của giáo viên, nói rằng bạn học Thư Lệ trong giờ thể dục đã kéo gãy luôn xà đơn.

Đương nhiên không phải cố ý. Chỉ là một chiếc xà đơn hoàn toàn đạt tiêu chuẩn chất lượng cũng không chịu nổi cú kéo tiện tay của một đứa trẻ lai ngoài hành tinh mười tuổi.

Thư Dương liên tục xin lỗi và hứa sẽ bồi thường.

Chẳng bao lâu sau, cô con gái nhỏ Thư Dao lại bị mấy nam sinh lớp trên vây quanh, nói đôi cánh của cô bé là giả, là đạo cụ, còn muốn vẽ bậy lên đôi cánh trắng muốt của cô bé.

Cô bé tức đến mức ngay trước mặt mọi người dang đôi cánh trắng như tuyết, cất cánh tại chỗ.

Luồng gió do cánh quạt ra trực tiếp hất mấy nam sinh lớp trên ngã nhào xuống đất. Có một cậu còn ngã khỏi cầu thang, bị gãy xương.

Còn cô bé lơ lửng giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống mấy nam sinh đang trợn mắt há mồm, ngọt ngào mỉm cười:

“Bây giờ tin chưa?”

Sau đó mấy cậu bé vừa khóc vừa chạy đi tìm giáo viên, nói Thư Dao là yêu quái.

Khi nhận được điện thoại của trường, Thư Dương đang ngồi trong văn phòng chấm bài văn.

Cô day day thái dương, liên tục xin lỗi chủ nhiệm giáo vụ của trường tiểu học.

...

Buổi tối, Phong Diệu kết thúc một cuộc họp chính sự sớm hơn dự kiến, ngồi trong phòng khách, cô con gái nhỏ ngồi trên đùi anh, Tiểu Thang Viên cuộn mình bên chân hai cha con.

Anh đang tết cho con bé một sợi dây buộc tóc mới, ruy băng màu hồng kết với những viên ngọc trai nhỏ.

---

Thư Dương đi tới ngồi đối diện anh, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc.

“Karos.”

“Ừ.”

“Chuyện con gái anh bay thẳng lên giữa trường, anh thấy không có vấn đề gì sao?”

“Dao Dao nói mấy đứa trẻ kia bắt nạt con bé trước. Con bé chỉ tự vệ chính đáng.” Phong Diệu cảm thấy vấn đề không lớn.

“Trẻ con tự vệ chính đáng là khi gặp nguy hiểm thì trước tiên tìm giáo viên giúp đỡ, chứ không phải dang cánh làm bị thương những bạn yếu hơn mình.”

Nếu chuyện tương tự xảy ra với Thư Lệ, e rằng hậu quả còn nghiêm trọng hơn.

May mà Thư Dương luôn đề phòng tình huống như vậy nên giáo dục Thư Lệ nghiêm khắc hơn nhiều, đặc biệt căn dặn cậu không được bắt nạt bạn bè xung quanh, nhất định phải biết bảo vệ người yếu hơn.

Mà Thư Lệ lại đặc biệt nghe lời mẹ nên chưa gây ra chuyện gì lớn.

Nhưng cô đã xem nhẹ mức độ nguy hiểm của cô con gái nhỏ trước giờ vẫn dịu dàng lương thiện.

“Ở Trái Đất, tự vệ chính đáng là tìm giáo viên giúp đỡ.” Phong Diệu nhẹ nhàng buộc sợi dây vừa tết xong lên bím tóc con gái, ngắm nghía một lát rồi rất hài lòng, “Nhưng ở Ngân Vực, tự vệ chính đáng là thể hiện thực lực, uy hiếp đối phương, khiến đối phương từ nay không dám bắt nạt mình nữa.”

Đôi mắt hạnh của Thư Dao giống Thư Dương như đúc, tràn đầy vẻ ngây thơ vô tội: “Mẹ, con không cố ý đánh người. Con chỉ bay lên cho họ xem thôi, ai bảo họ nói cánh con là giả.”

Thư Dương nhìn đôi cánh nhỏ trắng muốt mềm mại của con bé, lúc này đang ngoan ngoãn khép lại sau lưng.

Quả thật cô bé không làm gì sai.

Con bé chỉ đáp lại nghi ngờ của người khác, nhưng lại không kiểm soát được sức mạnh của mình.

Một cậu bé vì thế mà ngã gãy xương.

“Dao Dao.” Thư Dương dịu giọng xuống, “Sau này nếu lại gặp chuyện thế này, con đi tìm giáo viên hoặc tìm mẹ, được không?”

“Nhưng bố từng nói, bị người khác bắt nạt thì không thể chỉ biết khóc hay cầu cứu người khác. Phải tự nghĩ cách giải quyết vấn đề. Trưởng thành là bài học của chính mình, không thể dựa dẫm vào người khác.”

Thư Dương bất đắc dĩ nhìn Phong Diệu.

Phong Diệu ngồi bên cạnh, khóe môi hơi cong lên.

Thư Dương liếc một cái, nụ cười kia lập tức biến mất, anh khôi phục vẻ mặt lạnh lùng thường ngày.

Anh nghiêm mặt nói với Thư Dao: “Nếu không kiểm soát được sức mạnh của mình thì cũng là một kiểu thất bại, hiểu chưa?”

Thư Dao gật đầu, chạy đến bên mẹ, dùng bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy ngón tay Thư Dương: “Mẹ đừng giận, sau này con không bay nữa.”

Thư Dương bế con bé lên. Cô bé lập tức vùi mặt vào hõm cổ mẹ, đôi cánh cũng thu lại, cả người co thành một cục nhỏ xíu, giống hệt một cục tuyết lông xù.

Trái tim Thư Dương lập tức mềm nhũn.

“Được rồi.” Phong Diệu nói, “Dao Dao không làm gì sai. Tiền thuốc men tôi đã cho người bồi thường rồi, nhà trường cũng sẽ không truy cứu nữa.”

“Anh lại gọi điện uy hiếp nhà trường à?”

“Không phải tôi gọi.”

“Vậy ai?”

“Quang não tự động gọi.”

“...”

Thư Dương cảm thấy sớm muộn gì mình cũng bị hai cha con này chọc tức chết.

Phong Diệu từ phía sau ôm lấy cô: “Các con đều đang rất cố gắng thích nghi với cuộc sống trên Trái Đất. Nhưng bản tính của chúng là như vậy, không thể hoàn toàn giống trẻ con Trái Đất. Em phải chấp nhận điều đó.”

Thư Dương không còn gì để nói.

Cô biết anh nói đúng.

Thư Lệ và Thư Dao từ nhỏ đã lớn lên giữa khe hẹp của hai nền văn minh. Trong người chúng chảy một nửa dòng máu Ngân Vực. Dòng máu mạnh mẽ ấy khiến chúng rất khó thích nghi với cuộc sống trên Trái Đất như những đứa trẻ bình thường.

...

Cuối cùng, Thư Dương quyết định nghỉ việc, chuyển đến sống trên hành tinh thủ đô của Đế quốc Ngân Vực.

Đưa ra quyết định này không hề dễ dàng. Cô đã dạy học hơn mười năm, trên chỗ ngồi trong văn phòng vẫn còn dán những miếng sticker do lứa học sinh đầu tiên cô chủ nhiệm tặng, trong ngăn kéo chất đầy thiệp và những món quà thủ công nhỏ.

---

Nhưng có hai chuyện khiến cô hạ quyết tâm.

Một là hai đứa trẻ cần đến bên kia sinh sống, cô không thể rời xa các con.

Hai là cô muốn ở bên Phong Diệu lâu hơn một chút.

Điều thứ hai mới là quan trọng nhất.

Tuổi thọ giữa hai người chênh lệch quá lớn. Phong Diệu lại là người sở hữu tinh thần lực cấp cao, tuổi thọ càng dài hơn nữa.

Mấy chục năm của cô trong cuộc đời dài đằng đẵng của anh chẳng qua chỉ là một đoạn ngắn ngủi.

Trên hành tinh thủ đô, vì trọng lực và từ trường sinh học khác biệt, tốc độ lão hóa của con người chậm hơn Trái Đất rất nhiều. Vì vậy ở đây, tốc độ già đi của Thư Dương cũng giảm đáng kể.

Cô muốn ở bên anh lâu hơn.

Đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, Thư Dương sẽ nghiêng người, mượn ánh sao nhàn nhạt ngắm gương mặt anh lúc ngủ.

Khi ngủ, chân mày anh giãn ra, không sắc bén, dữ dằn như ban ngày. Anh vẫn trẻ trung như thế, vẫn tuấn tú như thế.

Chỉ cần nghĩ đến sau khi mình rời đi, anh sẽ phải một mình canh giữ mộ cô, trải qua cuộc đời dài đằng đẵng còn lại, Thư Dương đã đau lòng đến không chịu nổi.

Trước đây là Phong Diệu muốn biến cô thành vật trang trí treo bên chân mình, nhưng bây giờ chính Thư Dương lại muốn đi theo anh, một phút cũng không muốn xa anh.

Sau khi sinh hai đứa trẻ này, mặc cho triều đình phía trước tiếp tục thúc giục sinh thêm thế nào, Phong Diệu cũng kiên quyết không để cô sinh nữa.

Có đại thần dâng tấu xin bệ hạ sinh thêm con nối dõi cho hoàng thất, nhiều con hơn thì sau này cũng có thêm lựa chọn cho người kế thừa đại thống.

Phong Diệu nghe xong trên triều chỉ lạnh nhạt đáp một câu:

“Chuyện này không cần bàn lại.”

Anh đã chứng kiến sự vất vả của cô suốt mười tháng mang thai và nỗi đau lúc sinh nở, tuyệt đối không nỡ để vợ phải trải qua thêm một lần đau đớn như vậy.

Còn về người kế vị ngai vàng, Phong Diệu là hoàng đế khai quốc của đế quốc, vậy thì Thư Lệ và Thư Dao đương nhiên phải là những người kế vị hàng đầu.

Thế nhưng suy nghĩ của Phong Diệu lại hoàn toàn khác các đại thần:

“Nếu có người thích hợp hơn để kế thừa đế quốc, nhường ngôi cũng chẳng sao. Nếu chúng muốn gánh vác trách nhiệm này thì phải thể hiện thực lực và quyết tâm, chứ không phải chỉ vì sinh ra ở vị trí ấy.”

...

Nhiều năm trôi qua, dung mạo của Thư Dương lại chẳng hề thay đổi so với trước kia.

Đường nét vẫn dịu dàng, lúc cười vẫn xinh đẹp như thuở ban đầu. Đứng bên Phong Diệu đang ở độ tuổi tráng niên, hai người trông vô cùng xứng đôi.

Phong Diệu vẫn mỗi ngày xử lý đủ loại chính sự lớn nhỏ của đế quốc, chỉ là giữa lúc phê duyệt tấu chương, anh sẽ ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong khu vườn ngoài cửa sổ, Thư Dương đang cùng Thư Dao tưới hoa. Hai mẹ con ngồi xổm trước luống hoa, đầu ghé sát vào nhau, không biết đang thì thầm chuyện gì rồi cùng bật cười.

Ánh nắng rơi trên người họ, rực rỡ biết bao.

Ngân hà vạn dặm cũng không bằng khoảnh khắc này.

Nhưng trong lòng Thư Dương vẫn luôn cất giấu một chuyện.

Cô muốn đến hành tinh Siren, gặp mẹ của Phong Diệu, đến thăm người phụ nữ vẫn luôn ở bên phần mộ của cha anh.

Cô đã nhắc đến rất nhiều lần, nhưng Phong Diệu đều dùng đủ loại lý do để từ chối. Điều đó càng khiến cô khó hiểu và tò mò.

Vì vậy, chuyện đến hành tinh Siren lần này cô không hề nói cho Phong Diệu biết.

Hoàng hôn trên hành tinh Siren rất đẹp.

Hằng tinh Diệu Nhật màu đỏ sẫm nhuộm cả bầu trời thành một màu tím sâu.

Thư Dương đứng trên một ngọn đồi, nhìn ngôi mộ giản dị mà trang nghiêm phía xa.

Trước bia mộ đặt hai bó hoa đã khô.

Tên của mẹ Phong Diệu có cách phát âm rất giống “Katerina” trong tiếng Trái Đất. Dù bà là mẹ ruột của Phong Diệu nhưng rất ít người nhắc đến bà.

---

Thư Dương chỉ gặp bà một lần vào ngày cưới. Khi ấy Katerina từ trang viên trên hành tinh Siren tới hành tinh thủ đô dự hôn lễ, mặc một bộ lễ phục đen giản dị, gương mặt già nua.

Lúc đó Thư Dương đã cảm thấy kỳ lạ.

Người Ngân Vực có tuổi thọ hàng nghìn năm. Nếu tính theo tuổi tác thì mẹ Phong Diệu đáng lẽ vẫn đang ở độ tuổi sung sức.

Thế nhưng trông bà còn già hơn cả một cụ bà ngoài chín mươi tuổi trên Trái Đất.

Mà trên hành tinh thủ đô, rất hiếm khi nhìn thấy người già. Người trên hành tinh của họ phải đến vài chục năm cuối đời mới bắt đầu lộ vẻ già nua.

Lúc này, Thư Dương một mình đi lên sườn đồi, từ xa nhìn thấy trang viên nơi Katerina sống.

Trong vườn trồng đầy cỏ Tinh Huỳnh chỉ có trên hành tinh Siren, lá cỏ tỏa những đốm sáng xanh nhạt.

Bà lão tóc bạc trắng ngồi trên chiếc ghế mây dưới hành lang, trong tay cầm một quả cầu K67 có thể lưu giữ ký ức.

Thư Dương từng nhìn thấy loại tinh thạch này, Phong Diệu cũng từng tặng cô một viên. Cô biết Katerina vẫn luôn dùng viên đá này để sống lại những giấc mơ cũ.

Thư Dương bước vào trang viên, nhìn Katerina, gần như không nhận ra bà nữa.

Lần trước gặp nhau trong hôn lễ, Katerina tuy già nua nhưng ít nhất vẫn còn có thể đi lại, nói chuyện.

Còn bây giờ, bà trắng bệch và yếu ớt như một tờ giấy, cả người dường như đã mất sạch sức sống.

Không thể tưởng tượng nổi một bà lão già nua như thế lại là mẫu hậu của vị đế vương trẻ tuổi đang ở độ tuổi phong độ nhất.

Năm nay bà còn chưa đến bốn trăm tuổi!

Thư Dương từng gặp phụ nữ Ngân Vực bốn trăm tuổi, họ xinh đẹp động lòng người đến nhường nào.

“Mẹ!” Thư Dương vội chạy tới, “Mẹ bị bệnh sao? Con đi tìm bác sĩ cho mẹ!”

“Không cần đâu, ngồi đi.” Katerina chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, chậm rãi mỉm cười, “Con vẫn chẳng khác mấy so với lần trước ta gặp. Nếu có thay đổi thì cũng chỉ là đẹp hơn thôi.”

Có lẽ vì yêu ai yêu cả đường đi, lòng Thư Dương khó chịu vô cùng.

“Tại sao Phong Diệu không đến thăm mẹ?” Đây là chuyện cô không hiểu nhất, “Giữa hai người xảy ra mâu thuẫn gì sao?”

Katerina dịu dàng lắc đầu: “Không. Phong Diệu rất yêu ta, ta cũng yêu nó vô cùng.”

“Vậy tại sao mẹ bị bệnh lại không nói cho anh ấy biết! Cũng không chịu chuyển tới Tuyết Cung sống cùng chúng con.”

Katerina hiền từ mỉm cười: “Chồng ta đã rời xa ta một trăm sáu mươi tám năm. Theo khái niệm của người Trái Đất các con thì gần bằng hai thế hệ, nhưng đối với người Ngân Vực, khoảng thời gian ấy còn chẳng tính là một khoảnh khắc. Ta mới bốn trăm tuổi, ta không thể chờ lâu đến vậy...”

Thư Dương kinh ngạc nhìn bà, cảm giác bất an chậm rãi dâng lên trong lòng.

“Mẹ, con... con không hiểu ý mẹ.”

“Ông ấy bảo ta đừng đợi, nhưng ta vẫn đợi. Ta biết ông ấy sẽ giận, nhưng ta không thể không đợi.”

Katerina nhìn về đường chân trời xa xăm, nơi hằng tinh đỏ sẫm đang chậm rãi lặn xuống—


“Sự chung thủy của chúng ta không bắt nguồn từ ràng buộc đạo đức, cũng không phải bị lời thề trói buộc. Nó được khắc sâu trong huyết mạch và gene. Một khi kết thành hôn ước, sinh mệnh của hai người sẽ hình thành mối liên kết. Nếu khí tức của đối phương hoàn toàn tan biến khỏi vũ trụ, cơ thể chúng ta sẽ nhanh chóng già đi, sinh mệnh cũng mau chóng lụi tàn. Nhanh thì vài chục năm, chậm thì hai trăm năm, rồi sẽ chết.”

Thư Dương đứng bật dậy, đưa tay bịt miệng, liên tục lùi về sau, không dám tin những gì mình vừa nghe.

Hằng tinh phía xa cuối cùng cũng chìm xuống dưới đường chân trời, tia sáng cuối cùng giữa đất trời đang dần biến mất.

Katerina nhìn vẻ mặt cô, khẽ thở dài: “Nó không nói cho con biết sao?”

Giọng Thư Dương đã khàn đi: “Không.”

Phong Diệu chưa từng nói với cô chuyện này.

---

Cô nhớ lại rất nhiều năm trước, khi mình vẫn còn do dự có nên ở bên anh hay không, điều cô lo lắng nhất chính là chuyện này.

Cô là người Trái Đất, tuổi thọ chỉ khoảng trăm năm, còn anh là người Ngân Vực, có thể sống tới cả nghìn năm.

Cô không dám tưởng tượng sau khi mình ra đi, anh sẽ phải một mình trải qua những tháng năm dài đằng đẵng và cô độc ấy như thế nào.

Khi đó, Phong Diệu đã nói:

“Anh sẽ cùng em già đi.”

Cô cứ tưởng anh sẽ ở bên cô đến cuối cùng, sau đó một mình tiếp tục sống.

Sai rồi.

Anh nói thật.

Từng chữ anh nói đều mang đúng nghĩa đen.

Cùng nhau già đi, nghĩa là không lâu sau khi cô rời khỏi thế gian này, anh cũng sẽ theo cô mà đi.

Anh lựa chọn cô, đồng nghĩa với việc từ bỏ mấy trăm năm tuổi thọ còn lại.

Hốc mắt Thư Dương đỏ lên.

“Nó là một đứa trẻ rất nặng tình, từ nhỏ đã như vậy. Bao năm qua ta luôn lạnh nhạt với nó, không gặp nó, chính là vì không muốn giữa hai mẹ con có quá nhiều ràng buộc tình cảm. Bởi sau khi ta rời đi, chắc chắn nó sẽ rất đau khổ. Ta muốn giảm bớt nỗi đau ấy.”

Katerina nhìn Thư Dương: “Hứa với ta, những tháng ngày sau này nhất định phải khiến nó được vui vẻ.”

Nước mắt Thư Dương cuối cùng cũng rơi xuống, lặng lẽ thấm vào mảnh đất đỏ sẫm dưới chân.

...

Khi Thư Dương trở về Tuyết Cung, Phong Diệu đang ngồi trong phòng làm việc phê duyệt văn kiện.

Lúc xử lý công việc, anh luôn vô cùng tập trung. Nhưng ngay khoảnh khắc cô bước vào, anh vẫn lập tức nhận ra khí tức của cô.

“Về rồi?”

“Ừm.”

Thư Dương vòng qua chiếc bàn làm việc rộng lớn, trực tiếp ngồi lên đùi anh.

Phong Diệu lập tức đẩy màn hình quang học sang bên, cúi đầu nhìn cô, khẽ nhướng mày.

Cô ôm anh, lưu luyến nói: “Nhớ anh.”

“Em tới hành tinh Siren?”

“...”

Vốn định không nói cho anh chuyện này, cứ giả vờ như mình chẳng biết gì là được.

Cô vẫn quá ngây thơ.

Bất kỳ hành tung nào của cô cũng không thể giấu được anh.

“Anh biết em đã đi, vậy anh cũng biết em tới gặp mẹ.”

Phong Diệu không nói gì, xem như ngầm thừa nhận.

“Vậy tại sao anh không bắt em về?”

“Bởi vì em muốn đi. Em tới gặp mẹ là tự do của em.”

“Còn anh? Tại sao anh chưa bao giờ đến thăm mẹ?”

Phong Diệu không trả lời, dời ánh mắt sang chỗ khác.

Thư Dương đã biết đáp án.

Katerina cố tình lạnh nhạt với con trai là để sau này anh bớt đau khổ.

Còn Phong Diệu không đến gặp mẹ cũng vì cùng một nguyên nhân.

Họ đều dùng cách của riêng mình để bảo vệ đối phương.

“Ngày trước, tại sao anh không nói cho em biết rằng sau khi em chết, anh cũng sẽ nhanh chóng lụi tàn?”

Anh im lặng rất lâu, rất lâu, sau đó hơi căng thẳng nhìn cô:

“Bởi vì nếu nói ra, em sẽ không lấy anh.”

Đúng vậy.

Nếu Thư Dương biết trước cái giá của việc ở bên nhau là mấy trăm năm sinh mệnh trong tương lai của anh, cô nhất định sẽ cân nhắc cuộc hôn nhân này thật kỹ.

Nhưng bây giờ cô đã không còn đường quay lại.

Vĩnh viễn không còn nữa.

“Phong Diệu, sau này anh đi đâu, em sẽ đi đó.” Cô nép vào lòng anh, “Em sẽ cố gắng theo kịp bước chân của anh, không bao giờ rời xa anh nữa.”

Phong Diệu siết chặt cô vào lòng, ánh mắt dịu dàng.

Cứ như vậy rất lâu, lâu đến mức sắc trời ngoài cửa sổ từ hoàng hôn chuyển hẳn sang màn đêm.

“Thư Dương.” Anh bỗng lên tiếng.

“Ừm.”

“Anh rất vui vì em đã đi, thay anh gặp mẹ lần cuối. Đó là cuộc chia ly anh không nỡ đối diện.”

“Phong Diệu...”

“May mắn là anh và em sẽ không phải đối mặt với một cuộc chia ly dài đằng đẵng như thế. Điều đó khiến anh cảm thấy rất hạnh phúc.”

Trong lòng Thư Dương vừa ngọt ngào vừa đau buồn. Cô khẽ hôn lên đường xương hàm của anh.

“Em yêu anh, Phong Diệu.”

Mỗi phút trong quãng đời còn lại, cô đều sẽ nói câu này cho anh nghe.

Cho đến khi sinh mệnh của họ cùng đi tới hồi kết.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương