Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 47 : Giống như một con rắn - “Làm gì có kiểu hôn nào như thế này cơ chứ!”

Trước Sau

break

Dường như anh rất sành sỏi chuyện giường chiếu và hôn hít, nhưng lại cũng giống như một kẻ chẳng biết gì.

Đầu lưỡi của anh tựa như chú cá bơi lội, lúc nào cũng muốn dò dẫm tìm tòi vào tận sâu bên trong. Mấy bận Thư Dương định dùng đầu lưỡi của mình chặn lại nhưng đều vô ích. Anh hoàn toàn chiếm thế chủ động, quấn quýt lấy cô giống như một con rắn, dường như muốn len lỏi vào tận trong bụng cô vậy.

Thư Dương bị anh hôn đến mức đầu óc quay cuồng, đất trời điên đảo, thực sự chịu không nổi nữa mới đành phải dùng sức đẩy anh ra để cưỡng ép dừng lại.

Sự phản kháng của cô dường như lại càng kích thích ham muốn chinh phục của Phong Diệu. Anh bóp lấy cằm cô, ép cô phải mở miệng ra, ép cô phải tiếp nhận toàn bộ sự cuồng nhiệt của mình, ngay đến cả dưỡng khí cũng bị anh tước đoạt sạch sành sanh.

“Ưm…” Từ trong cổ họng cô phát ra những tiếng nấc vụn vặt.

Phong Diệu nới lỏng một chút để cho cô có cơ hội hít thở, nhưng ngay sau đó, bờ môi cô lại bị anh chặn đứng hoàn toàn.

Cuối cùng, Thư Dương phải dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh anh ra, lùi lại phía sau mấy bước.

Đôi gò má cô đỏ bừng, hàng mi dài hơi rơm rớm nước, khuôn ngực phập phồng không yên. Phản ứng này của cô lại càng khiến cho Phong Diệu thêm hưng phấn, thậm chí là điên cuồng. Anh tiến lên một bước định tiếp tục, nhưng Thư Dương đã nghiêng đầu né tránh.

“Làm gì có kiểu hôn nào như thế này cơ chứ!”

“Anh chính là như vậy.”

“Anh làm em khó chịu lắm đấy.”

“Đã khó chịu như vậy, tại sao loài người các em vẫn cứ đam mê hôn nhau đến thế?” Anh thành thực bày tỏ niềm thắc mắc của mình.

Thư Dương thở dài một tiếng, chỉ bảo cho anh: “Bởi vì nụ hôn là một điều vô cùng dịu dàng. Dịu dàng, anh có hiểu không hả!”

Phong Diệu không hiểu. Chút dịu dàng duy nhất mà anh có thể hiểu được chỉ giới hạn ở việc hạ thấp tông giọng khi nói chuyện với cô, và việc kiềm chế bản thân không giết người trước mặt cô mà thôi. Nghe nói phần lớn giống cái của loài người đều không chịu nổi cảnh tượng máu me be bét.

Thế nhưng trong chuyện duy trì nòi giống này, tộc Ngân Vực từ trước đến nay luôn mãnh liệt và vồ vập như trận cuồng phong bão táp, thậm chí có thể tiến hành suốt đêm không ngơi nghỉ.

Thấy người máy không nói lời nào, Thư Dương chỉ đành tự dùng hành động thực tế để thị phạm cho anh xem thế nào gọi là dịu dàng.

Cô nhón chân lên, giống như chuồn chuồn lướt nước, khẽ đặt một nụ hôn lên khóe môi anh.

Phong Diệu mở miệng ra, để cho đầu lưỡi nhỏ nhắn, ấm nóng của cô dè dặt tiến vào trong, nhẹ nhàng chạm vào lưỡi anh, quấn quýt giao hòa.

Hóa ra kiểu hôn của người Trái Đất là như thế này.

Lúc đầu, Phong Diệu cảm thấy kiểu quấn quýt chậm chạp và nông cạn này thực sự là quá chậm, khiến anh có cảm giác chưa thèm.

Nhưng dần dần… trong vô số lần hai chiếc lưỡi đưa đẩy qua lại, anh bắt đầu có cảm giác vui thích, muốn tận hưởng mãi không thôi.

Đây chính là điều mà cô gọi là dịu dàng sao.

Tựa như làn gió mát cơn mưa phùn, vỗ về trên gương mặt, trên cơ thể anh, khiến anh có chút ngứa ngáy, lại cũng cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Ngay khi anh đang dần dần chìm đắm, chìm đắm vào quá trình người vợ loài người chủ động ôm hôn mình này, thì tiếng chuông điện thoại đáng ghét bỗng chốc vang lên.

Đôi chân mày anh lập tức nhíu chặt lại.

Bất kỳ sự làm phiền nào từ thế giới bên ngoài, dưới góc nhìn của Phong Diệu, đều là sự quấy nhiễu.

Đặc biệt là khi trước đó người vợ này còn có hành vi “bất trung”.

Anh đưa tay vào trong túi xách của cô, mò lấy cái “thiết bị liên lạc” đang kêu inh ỏi kia định ném bay đi, Thư Dương liền lập tức giữ chặt lấy tay anh: “Mẹ em gọi đấy.”

Cô dịu dàng hôn lên má người đàn ông một cái coi như an ủi, bảo anh đừng có nôn nóng.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương