Mọi chuyện rốt cuộc cũng kết thúc vào lúc hai giờ sáng.
Đây là quyền lợi được kêu dừng mà Thư Dương phải kịch liệt yêu cầu, đồng thời đấu tranh giành giật mãi mới có được.
Nếu như cô không bắt dừng lại, người đàn ông không biết thế nào là thỏa mãn này thực sự có thể giày vò cô suốt cả một đêm trời. Cô nói với anh rằng cơ thể con người cần phải được nghỉ ngơi, bởi vì ngày mai con người còn phải đi làm, đi kiếm sống.
Cô đâu thể giống như người máy, chỉ cần sạc nhanh một hai tiếng đồng hồ là có thể tiếp tục chạy tốt suốt hai ba ngày liền.
Mặc dù Phong Diệu vô cùng không hài lòng với thời gian mây mưa chưa đầy năm tiếng đồng hồ này, thế nhưng anh cũng không phải là một bạo quân hoàn toàn không nói đạo lý.
Anh hiểu được loài người chỉ có thể thông qua giấc ngủ hiệu suất thấp để tích lũy năng lượng cho các hoạt động của ngày hôm sau.
Cho dù trong lòng có không tình nguyện đến thế nào đi chăng nữa, anh cũng chỉ có thể đẩy nhanh tần suất và tiết tấu, cố gắng hết sức trong khoảng thời gian ngắn nhất khiến cho cô đạt được khoái cảm nhiều lần nhất.
Anh có một chỉ tiêu KPI về số lần vô cùng nghiêm ngặt dành cho người bạn đời của mình.
Thư Dương sau khi kết thúc trận chiến đã hoàn toàn, hoàn toàn… không còn một chút tinh lực và thể lực nào để đi đôi co với anh về chuyện chiếc váy ngủ màu đen mới mua của mình đã bị anh thô bạo xé rách chỉ trong một nốt nhạc nữa rồi.
Cô nằm sấp trên chiếc giường mềm mại, trong vòng một giây đã chìm sâu vào cõi mộng, ngủ một giấc vô cùng ngon lành, ngọt ngào.
Vì vậy, cô không hề hay biết rằng con người máy của mình bấy giờ đang tựa sát bên cạnh cô.
Ánh mắt đen thẳm trong màn đêm chăm chú nhìn ngắm những đường nét nhu hòa, ngoan ngoãn trên gương mặt cô, nhìn ngắm cơ thể trần trụi đầy mê hoặc của cô.
Chiếc đèn ngủ treo tường phủ lên làn da trắng ngần của cô một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
Anh đong đếm từng tấc da tấc thịt cô, giống như muốn dùng ánh mắt để lấp đầy ngọn lửa ham muốn chưa được giải phóng hoàn toàn vào cơ thể cô vậy.
Cơ thể của giống đực loài người thực sự là quá hạn chế và thiếu thốn, cho dù có chế tạo thành người máy thì vẫn cứ như vậy.
Nếu như là chiều dài bản thể của anh, cho dù cô có muốn đi ngủ đi chăng nữa, anh cũng có thể làm được việc kết nối với cô mà không gây ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô, cứ đặt ở bên trong như vậy suốt cả một đêm trời.
Phong Diệu một lần nữa hỏi thăm quang não về thời gian sửa chữa kênh an toàn. Quang não phản hồi: “Bệ hạ, thời gian sửa chữa dự kiến đã được cập nhật thành 335 giờ.”
Vẫn còn khoảng hai tuần nữa thì anh mới có thể quay trở về bản thể, trở lại thủ đô tinh cầu.
Hiện tại, thông qua cuộc đối thoại giữa quang não và thủ tướng Ngải Dịch Tư, các sự vụ chính trị sẽ do Ngải Dịch Tư thay mặt xử lý, còn các quyết sách quân sự thì cần phải thông qua quang não để xin chỉ thị của anh.
Cũng không có cái gì đáng để lo ngại cả.
Ngải Dịch Tư không hề hay biết về tình cảnh hiện tại của anh, gã cứ ngỡ rằng anh đang đi nghỉ dưỡng ở ngoại tinh, đây cũng là lời giải thích thống nhất mà quang não đưa ra với các vị đại thần.
Anh không muốn trong nước rơi vào tình trạng hoang mang, càng không muốn các vị đại thần quá mức căng thẳng mà đi truy tìm tung tích của mình, để rồi lộ ra sơ hở gì đó.
……
Tối hôm nay, Thư Dương dẫu sao cũng đã được đánh một giấc thật ngon.
---