Đến cả các điều ước bất bình đẳng thời cuối nhà Thanh cũng chẳng đến mức quá đáng như thế này đâu nhé!
“Không được.” Thư Dương lắc đầu nguầy nguậy như con lật đật, “Cơ thể của em không chịu đựng nổi cái tần suất như thế này đâu.”
Hồi trước hồi học cấp ba chạy tám trăm mét thôi đã muốn lấy đi cái mạng nhỏ của cô rồi kia kìa!
“Đúng là như vậy thật.” Phong Diệu gật gật đầu, đồng tình với cách nói của cô, “Dương Dương, cơ thể của em đúng là yếu ớt đến mức không tưởng nổi.”
“Chứ còn gì nữa ạ.”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay, anh sẽ lên một loạt kế hoạch vận động thể dục thể thao cho em.”
“CÁI GÌ CƠ!!!”
“Cái này là vì sức khỏe của em thôi.”
Và còn vì… con cái của Đế quốc cùng với tương lai sau này nữa.
Thư Dương thực sự không thể ngờ tới, cái buổi đàm phán lần này vậy mà lại thành ra cái kết quả như thế này.
Cuối cùng, cô đành phải chấp nhận kế hoạch rèn luyện yoga do Phong Diệu đưa ra, thế nhưng điều kiện cô đưa ra chính là trước tiên phải làm theo điều kiện của cô đã, mỗi tuần ba lần, nhiều hơn một lần cũng không được, sau đó mới chậm rãi từng bước tăng dần tần suất lên.
Còn về thời gian làm chuyện đó thì chỉ có thể thỏa hiệp theo như lời anh nói, ngày thường không quá ba tiếng đồng hồ, cuối tuần không giới hạn.
……
Sau khi tan học, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi lướt mạng ở văn phòng, Thư Dương tò mò nhắn tin hỏi thăm Lam Bạch Chanh xem con người máy của cô ấy có bao giờ xảy ra cái tình trạng dục vọng tràn trề không biết thỏa mãn như thế này hay không.
“Con người máy của tớ là dòng đời cũ rồi cậu ơi, làm gì được thông minh đến cái mức độ như thế chứ, tớ đang chuẩn bị đổi nó lấy con đời mới đây này.”
Lam Bạch Chanh chia sẻ với cô: “Tớ có nghe nói hiện tại trên thị trường có cái loại người máy mô phỏng sinh học cấp cao này đấy, có thể mô phỏng lại cảm xúc của con người, thiết lập tính cách theo nhu cầu đặt riêng của khách hàng. Ví dụ như một bà chị chơi cùng tớ này, bả đặt riêng một anh chàng người máy bạn trai theo kiểu bá đạo ngang ngược, ngày ngày ở nhà diễn cái trò cưỡng đoạt yêu đương với bả luôn kìa!”
“Hóa ra là vì nguyên nhân tính cách sao?”
“Đúng thế chứ còn gì nữa, nếu không thì làm sao có người lại đi yêu người máy đến mức chết đi sống lại cơ chứ, chẳng qua là vì bọn họ đã được nhân cách hóa ở mức độ cao rồi thôi.” Cô ấy tò mò hỏi, “Mà này Dương Dương, con người máy của cậu ấy, hồi đó cậu đặt riêng cái tính cách gì thế?”
“Hình như tớ không có chọn tính cách, hồi đó chỉ có nặn mặt với nặn vóc dáng thôi à.”
“Thế thì chắc là chọn ngẫu nhiên rồi cậu ơi.” Lam Bạch Chanh gửi sang một cái icon mặt cười gian xảo, “Vận dụng của cậu tốt thật đấy, có khi lại quay trúng anh chàng người máy bạn trai hệ cuồng nhiệt như chú chó Husky rồi cũng nên.”
“Thế á?” Nghĩ đến đôi mắt ngập tràn ham muốn chưa được thỏa mãn mỗi khi anh nhìn cô, “Vậy tớ phải làm sao bây giờ?”
“Làm sao á? Tận hưởng là được chứ sao nữa, ha ha ha ha!” Lam Bạch Chanh rục rịch nóng lòng muốn thử nói, “Cậu nói làm tớ cũng muốn đi mua một con người máy cùng dòng với cậu rồi đấy! Thôi được rồi, bây giờ tớ đi mua luôn đây! Đi cùng tớ đi mà!”
“Tớ vẫn chưa tan làm nữa.”
“Bây giờ tớ qua liền đây, đợi cậu tan làm nha.”
Quả nhiên, Thư Dương vừa mới bước chân ra khỏi cổng trường đã nhìn thấy một chiếc xe mui trần Porsche màu hồng phấn đang đỗ ở bên lề đường.
Lam Bạch Chanh đang tựa lưng vào bên sườn xe, vẫy vẫy tay với Thư Dương: “Cưng ơi, bên này nè!”
---