Thư Dương vẫn chưa mất lý trí, cô từ chối lời mời của Phong Diệu.
Nếu đã biết thân phận thật sự của anh, vậy thì dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể tiếp tục dây dưa với anh.
Mặc dù hiện giờ anh vẫn đang khoác lớp vỏ người máy do chính tay cô dựng mô hình.
Trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, thế nhưng tối hôm đó, Thư Dương vẫn không thoát khỏi sự quấn lấy của anh.
Trong mơ, cô và anh đang ở trong một hồ suối nước nóng.
Hơi nóng bốc lên nghi ngút, nước suối ngập đến ngực, từng gợn sóng dập dềnh vỗ lên làn da nhạy cảm của cô.
Còn Phong Diệu cũng không mang dáng vẻ của người Trái Đất hay người máy nữa. Anh đã trở về hình dạng vốn có của mình, hình dạng của người hành tinh Ngân Vực.
Thư Dương không nhìn rõ diện mạo thật của anh. Sương mù quá dày, cô chỉ nhìn thấy đường nét mơ hồ quanh người anh.
Nhưng cô có thể cảm nhận được anh, chân thực, sâu sắc... cảm nhận được.
Hơi thở của anh lướt qua vành tai cô, ẩm ướt, nóng bỏng.
Những ngón tay thon dài men theo sống lưng cô trượt xuống, lần lượt ấn qua từng đốt xương sống, đến hõm eo rồi sang bên mông.
Anh khẽ bóp một cái, đầu ngón tay lún vào da thịt mềm mại rồi buông ra, nơi ấy hiện lên một vệt trắng nhàn nhạt.
Cô cắn môi, cơ thể khẽ run.
Cô như đang ngâm mình trong hồ suối nước nóng, được hơi ấm bao bọc.
Bên dưới mặt nước có thứ gì đó đang chuyển động.
Không phải tay anh, mà là thứ khác, giống rắn nhưng mềm hơn rắn, áp sát làn da mà trườn đi, quấn dần từ mắt cá chân lên trên.
Bắp chân, khuỷu chân, mặt trong đùi, từng vòng từng vòng siết chặt.
Cô ngẩng cằm lên.
Sau đó. Tìm được rồi, tiến vào rồi.
Cô mơ màng ngước mắt, chạm phải ánh nhìn của anh.
Anh vẫn nhìn cô như vậy, không nói gì, chỉ đưa tay vén những sợi tóc mai ướt đẫm mồ hôi ra sau tai cô.
Cuối cùng cô cũng hiểu câu người Trái Đất quá thiếu thốn mà anh từng nói có nghĩa là gì.
Cô như một đóa hoa, bắt đầu từ nhụy, từng cánh từng cánh, chậm rãi, hoàn toàn hé mở.
Sau đó, cô tỉnh giấc.
Ánh ban mai đã tràn vào phòng. Thư Dương đột ngột ngồi bật dậy.
Những hình ảnh xấu hổ cụ thể trong giấc mơ, Thư Dương đã gần như không nhớ rõ nữa, nhưng cảm giác chân thực của cơ thể thì không thể lừa người.
Cô đã có một giấc mộng xuân... liên quan đến vị khách ngoài hành tinh đang ở nhà mình.
Bước ra khỏi phòng, trong nhà trống không, Phong Diệu đã rời đi.
Hôm nay là ngày làm việc, anh vẫn phải đến Cục An ninh Trái Đất đúng giờ.
Cô thu dọn đơn giản rồi vệ sinh cá nhân, chuẩn bị ra ngoài ăn sáng, lại phát hiện bữa sáng vẫn như mọi khi, đã được chuẩn bị sẵn dưới lồng giữ nhiệt trên bàn ăn.
Sữa yến mạch, trứng ốp la cùng nho và việt quất đã rửa sạch.
Trong lúc ăn sáng, Thư Dương nghiêng đầu liếc cánh cửa phòng khách đang khép hờ.
Chăn trên giường được gấp ngay ngắn vuông vức như một khối đậu phụ.
Giấc mơ tối qua chân thực đến mức chẳng giống một giấc mơ chút nào.
Nhưng nếu không phải mơ thì còn có thể là gì?
Cô đấm nhẹ vào đầu mình.
……
Trùng hợp là trong văn phòng, các đồng nghiệp cũng đang bàn luận về người ngoài hành tinh.
“Hôm qua chồng tôi dẫn tôi đến Diễn đàn Kinh tế Ngoài Trái Đất. Trời ơi, đàn ông hành tinh Ngân Vực vừa cao vừa đẹp trai, da còn trắng nữa!”
Cô giáo địa lý Chu Mẫn nói rất to, oang oang đến mức cả văn phòng đều nghe thấy: “Không hề phóng đại đâu nhé. Tôi nhìn thấy một cậu đẹp trai trông chỉ hơn hai mươi tuổi, hỏi ra mới biết người ta đã hơn ba trăm tuổi rồi!”
“Hơn ba trăm tuổi?” Giáo viên tổ tiếng Anh ngồi đối diện thốt lên đầy khoa trương: “Thế chẳng phải sinh từ thời nhà Thanh rồi sao!”
“Nếu quy đổi theo tuổi của loài người, hơn ba trăm tuổi cũng chỉ tương đương ba mươi thôi, đang đúng độ tráng niên. Quan trọng nhất là chẳng thấy chút vẻ bóng nhẫy của đàn ông trung niên nào cả, người này đẹp hơn người kia!”
Để chứng minh mình không nói quá, Chu Mẫn còn đưa điện thoại có ảnh cô chụp cho các đồng nghiệp chuyền tay nhau xem.
---
Trên màn hình là một bức ảnh chụp nghiêng hơi mờ. Một người đàn ông tóc bạc đứng ở góc hội trường, dáng người cao ráo, nổi bật giữa đám đông, khí chất lạnh lùng.
“A a a, muốn lấy quá, muốn lấy quá!” Hai cô giáo trẻ bên cạnh kích động hét lên.
“Cô muốn lấy thì cũng phải xem người ta có muốn cưới cô không đã.” Một nam đồng nghiệp chua chát nói: “Nghe bảo người hành tinh Ngân Vực không thích tìm bạn gái Trái Đất lắm, tuổi thọ chênh lệch quá lớn. Đến lúc các cô sáu mươi tuổi phải chống gậy thì người ta mới vừa trưởng thành. Với lại quan niệm sống cũng không hợp. Bọn họ không được phép ly hôn, kết hôn là ràng buộc cả đời. Tôi thì chẳng muốn cả đời chỉ có một bà vợ đâu.”
“Này, Lý Hạo, làm thầy giáo mà anh nói cái gì thế? Không sợ học sinh đột nhiên bước vào nghe thấy à?” Cô giáo Chu Mẫn khinh bỉ nói.
“Chậc, cho phép các cô mê trai ngoài hành tinh thì không cho tôi thuận miệng nói vài câu à?” Lý Hạo xoay ghế, lười biếng dựa vào lưng ghế. “Còn nói gì mà làm gương cho học sinh. Đám phụ nữ các cô từ lâu đã chẳng còn ra dáng giáo viên rồi ấy chứ.”
Nói xong, Lý Hạo chuyển ánh mắt sang Thư Dương đang im lặng chấm bài ở góc phòng.
Hắn nhìn cô bằng ánh mắt gian xảo, chằm chằm không rời: “Đâu có giống cô giáo Thư của chúng ta, vừa đảm đang vừa truyền thống, lại còn xinh đẹp, chưa bao giờ tham gia mấy chuyện buôn dưa lê nhàm chán của đám phụ nữ các cô. Có người đàn ông nào mà không muốn cưới cô giáo Thư chứ?”
Thư Dương cạn lời nhìn hắn một cái, hắn liền nháy mắt đưa tình với cô.
Cô cúi đầu, tiếp tục chấm bài.
Dạ dày cuộn lên từng cơn, buồn nôn muốn ói.
Ngay cả ở trường học cũng vẫn gặp phải loại người tệ hại.
Lý Hạo là con nhà giàu thế hệ thứ hai. Nghe nói vì cha hắn là thành viên hội đồng quản trị nhà trường nên mới nhét được một kẻ bất tài vô dụng như hắn vào trường làm việc.
Hắn thường xuyên kiếm cớ đến bắt chuyện với Thư Dương, tìm cơ hội lấy nước hoặc cầm đồ giúp cô. Mặc cho Thư Dương từ chối thế nào, hắn vẫn bám dai như đỉa, có muốn phủi cũng không phủi nổi.
Thư Dương rất ghét hắn, nhưng khổ nỗi hai người cùng một văn phòng, ngày nào cũng phải chạm mặt, hơn nữa gia đình hắn lại có quyền có thế...
Cô chỉ có thể cố gắng phớt lờ người này.
Chuông tan học đã reo được hai mươi phút, đám đông trước cổng trường cũng đã tản gần hết.
Thư Dương chấm xong bài thi cuối cùng, đeo túi bước ra khỏi cổng trường.
Cô cúi đầu nhìn đường, nghĩ bụng giờ này vị khách thuê nhà ngoài hành tinh kia chắc đã tan làm về nhà rồi nhỉ.
Không biết anh có nấu cơm tối không. Cô đói rồi, nếu về đến nhà có thể ăn ngay một bữa cơm nóng hổi thì tốt biết mấy.
Khoan đã, cô còn mong chờ cái gì chứ! Người ta đâu phải “đầu bếp” riêng của cô.
Nói ra thì anh hình như còn là một quân nhân ngoài hành tinh.
Không biết bản thân anh trông thế nào nhỉ? Chắc... không đến mức xấu đâu.
Đúng lúc cô đang nghĩ ngợi lung tung, Lý Hạo đuổi theo, gọi tên cô.
Cô không dừng lại.
“Cô giáo Thư, đi nhanh thế làm gì?” Lý Hạo nghiêng người chắn trước mặt cô, vừa thở hổn hển vừa cười. “Tối nay có rảnh không?”
Thư Dương né sang bên, vòng qua hắn: “Không rảnh.”
“Bố tôi vừa mua cho tôi một chiếc Ferrari, đi nào, tôi chở cô đi hóng gió.”
Thư Dương lạnh nhạt từ chối, tránh bàn tay hắn định kéo mình: “Anh nghe không hiểu tiếng người à? Tôi không rảnh, tôi có việc.”
“Có việc gì? Chẳng phải về với anh bạn trai làm ở Cục An ninh Trái Đất của cô sao?”
Lý Hạo đút tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn cô: “Tôi biết cô có bạn trai, không sao cả. Cô cứ bảo với hắn là đi ăn với đồng nghiệp hoặc xem phim gì đó, hắn sẽ không nghi ngờ đâu.”
Thư Dương bắt đầu sợ hãi, cô bước nhanh hơn định rời đi, nhưng lại bị Lý Hạo kéo lại.
Thư Dương giằng mạnh một cái nhưng không thoát ra được, hắn còn siết chặt hơn.
Lý Hạo cũng chẳng buồn giả vờ làm quân tử nữa, thẳng thừng đe dọa: “Nếu cô không chịu nghe lời tôi, Kỳ Xảo Xảo chính là kết cục của cô! Biết chưa?”
---
Thư Dương giật mình.
Khi cô mới đến trường nhận việc, Kỳ Xảo Xảo từng hướng dẫn cô mấy ngày rồi nhanh chóng nghỉ việc.
Đó là một cô giáo dạy sinh học rất xinh đẹp, Thư Dương có ấn tượng sâu sắc về cô ấy.
Cô nhớ khoảng thời gian Kỳ Xảo Xảo nghỉ việc, trong nhóm học sinh bắt đầu lan truyền ảnh khỏa thân của cô ấy. Có người nói ảnh ghép, lại có người nói là ảnh thật.
Tin đồn từ đám học sinh truyền vào văn phòng, rồi từ văn phòng lan đến nhóm phụ huynh.
Kỳ Xảo Xảo từng thanh minh, từng khóc, còn tìm hiệu trưởng làm ầm lên, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Cuối cùng cô ấy chỉ đành nghỉ việc.
Thư Dương nghe các giáo viên khác kể rằng trong khoảng thời gian đó, Lý Hạo cũng ngày nào cũng lởn vởn quanh Kỳ Xảo Xảo.
Cô nhìn Lý Hạo một cái. Khóe miệng hắn từ từ nhếch lên, nở nụ cười đắc ý mà dâm tà.
Cô đã đoán được vì sao Kỳ Xảo Xảo lại rơi vào cảnh thê thảm như vậy.
“Hiểu ra rồi?” hắn hỏi.
Thư Dương không nói gì.
Lý Hạo búng tay.
Bên đường, một chiếc Ferrari màu đỏ sẫm chậm rãi chạy tới.
“Lên xe.” Hắn đưa tay kéo cô.
Thư Dương lùi về sau, nhưng cánh tay đã bị hắn túm lấy, cả người bị kéo về phía cửa xe.
Cô tức giận nói: “Lý Hạo, giữa nơi công cộng thế này, anh định cưỡng ép kéo tôi lên xe à? Tôi nói cho anh biết, tôi không phải Kỳ Xảo Xảo, chẳng có gì để anh uy hiếp đâu!”
“Đừng vội nói chắc như thế. Chuyện cô mua người máy tình thú...” Hắn ghé sát tai cô, hơi thở hôi hám phả lên mặt Thư Dương. “Tôi biết hết rồi.”
Toàn thân Thư Dương chấn động, không thể tin nổi nhìn hắn.
Người đàn ông nhếch miệng cười, vẻ mặt đầy gian trá: “Nếu không muốn tôi phơi bày chuyện này trước mặt học sinh thì ngoan ngoãn nghe lời đi. Bằng không, tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt!”
“Sao anh biết được!”
“Cô giáo Thư của chúng ta có một thói quen, mỗi lần đi dạy đều không bao giờ mang điện thoại theo.”
“Anh dám lén xem điện thoại của tôi!”
“Tôi có phần mềm bẻ khóa. Điện thoại của tất cả mọi người tôi đều xem qua rồi. Chu Mẫn đang chuẩn bị mang thai, Lâm Vi đang làm thủ tục ly hôn, Lý Y Liên... Cô có muốn biết bí mật của đối thủ không đội trời chung Lý Y Liên không? Tôi có thể kể cho cô đấy, đảm bảo cực kỳ chấn động, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời tôi.”
Đầu óc Thư Dương ong lên.
Hắn nắm vai cô, đẩy về phía cửa xe.
Thư Dương vấp chân, cả người ngã vào ghế sau, phía sau ghế phụ. Hắn cũng ngồi vào theo, cửa xe lập tức bị khóa.
Hắn ra lệnh cho tài xế lái xe đến khách sạn Diệu Hưng.
Tài xế không đáp, chỉ lái xe lên đường chính.
Thư Dương ngồi sát cửa xe, những ngón tay siết chặt dây an toàn, tức đến run người.
Xe chưa đi được bao xa thì thân xe đột nhiên rung mạnh.
Cả người Thư Dương lao về phía trước, dây an toàn siết vào vai rồi cô lại bị bật mạnh về ghế.
Có xe đâm vào đuôi chiếc Ferrari.
“Đệt mẹ! Xe mới của ông!” Lý Hạo hùng hổ bước xuống.
Tai Thư Dương vẫn ong ong. Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe đâm vào đuôi Ferrari là một chiếc Morante đen tuyền, đầu xe cắm thẳng vào phần đuôi Ferrari.
Thế nhưng chiếc Morante vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại, thân xe ánh lên sắc tối lì, thậm chí chẳng thấy nổi một vết xước.
Lý Hạo vòng ra phía sau, nhìn chiếc xe của mình bị hư hỏng rồi lại nhìn chiếc Morante kia chẳng hề hấn gì, tức đến phát điên, quay sang chiếc xe kia chửi bới điên cuồng.
Sau đó, cô nhìn thấy cửa ghế lái mở ra.
Một người đàn ông bước xuống.
Trong ánh chiều nhập nhoạng, thứ đầu tiên đập vào mắt không phải đường nét khuôn mặt mà là vóc dáng của anh.
Vai rộng, eo hẹp, chân dài.
Chiếc áo khoác đen chính là chiếc Thư Dương đã mua cho anh.
Phong Diệu đi thẳng về phía Lý Hạo, gương mặt không chút biểu cảm.
Tiếng chửi bới của Lý Hạo đột ngột im bặt.
Phong Diệu bóp cổ Lý Hạo, nhấc bổng hắn lên, khiến hai chân hắn rời khỏi mặt đất.
Cuối cùng, anh tiện tay quăng hắn đi như ném một túi rác. Lý Hạo cứ thế co quắp ngã xuống đất, ôm bụng phát ra những tiếng gào đau đớn.
---
Người đàn ông đứng trước mặt hắn, cúi đầu.
Đồng tử anh đen thuần một màu, giống như bầu trời đêm không có lấy một vì sao.
Ánh mắt anh nhìn Lý Hạo không có giận dữ, không có khinh miệt, thậm chí chẳng có bất kỳ cảm xúc nào.
Giống như đang nhìn một con sâu bọ.
Trong ánh sáng ngược, cuối cùng Lý Hạo cũng nhìn rõ khuôn mặt anh. Hắn lập tức kinh hãi đến không thốt nên lời, hai mắt trợn tròn như chuông đồng, khó tin lắp bắp: “Anh... anh là...”
Cửa xe bị khóa trái, Thư Dương không ra ngoài được.
Phong Diệu đặt tay lên cửa xe, ngay sau đó, Thư Dương nghe thấy tiếng kim loại biến dạng.
Ở chỗ bản lề nối khung cửa với thân xe, tấm thép bị anh dùng sức kéo bật ra, khiến Thư Dương cũng kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Cửa mở rồi.
Nói chính xác hơn thì cửa... biến mất rồi.
Phong Diệu đứng bên cạnh cửa xe như một quý ông nhã nhặn, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết vừa dùng bạo lực tháo tung cánh cửa.
“Dạng Dạng.” Anh hơi cúi người, giọng nói dịu dàng, gần như hoàn toàn khác với người đàn ông tựa ác quỷ vừa xử lý Lý Hạo ban nãy.
“Anh đến đón em.”
Thư Dương nắm tay anh, bước xuống xe.
Anh đỡ cô một chút, bàn tay che chở sau eo cô khiến cô cảm thấy vô cùng an tâm.
Anh dẫn cô vòng qua Lý Hạo vẫn đang nằm sấp dưới đất, vặn vẹo run rẩy, rồi đi về phía chiếc Morante màu đen.
Trong vụ đâm xe này, hơn nửa phần đuôi Ferrari đã hỏng, còn chiếc Morante đạt cấp độ chống đạn lại hoàn toàn nguyên vẹn.
Thư Dương ngồi vào ghế phụ. Anh cẩn thận thắt dây an toàn cho cô rồi đóng cửa lại.
Thư Dương ngoảnh đầu nhìn.
Lý Hạo nằm dưới đất, kinh hãi nhìn chằm chằm Phong Diệu, miệng lẩm bẩm: “Sao có thể... sao lại có thể...”
……
Trong gara ngầm, Thư Dương vẫn chưa hết kinh hồn.
Nhìn người vợ đang hoảng sợ, Phong Diệu quyết định ôm cô một cái, giống như loài người vẫn thường làm.
Anh dang hai tay, ôm cô vào lòng.
Thư Dương nhắm mắt, tựa trán vào hõm cổ anh, ngầm chấp nhận cái ôm này.
Cô thật sự đã bị dọa sợ, đặc biệt là lời đe dọa của Lý Hạo khiến tim cô đến giờ vẫn đập thình thịch.
Mà người đàn ông trước mặt lại là người duy nhất cô có thể tin tưởng và dựa vào.
---