Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 83

Trước Sau

break

Buổi tối, Thư Dương trở về nhà, trong phòng không bật đèn.

Căn nhà trống trải, lạnh lẽo đến tĩnh mịch.

Cô tiện tay ném túi lên sofa, cả người cũng ngã xuống theo.

Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên vài tiếng chim kêu, trái lại càng khiến căn phòng thêm yên tĩnh.

Đột nhiên, cô nghe ngoài ban công dường như có tiếng động sột soạt. Thư Dương lập tức ngồi dậy, cảnh giác đi về phía ban công.

Tiểu Bát đang cầm bình tưới nước cho chậu lan. Ánh chiều tà phủ lên người cậu, trong thoáng chốc, Thư Dương còn tưởng người đàn ông ấy đã trở về.

Cậu quay người lại, nhìn thấy cô thì bật cười, nụ cười trong trẻo.

“Chậu lan này vốn đã héo chết rồi.” Cậu nhìn chậu hoa trước mặt, “Tôi tưới nước mấy ngày, nó lại sống rồi. Dạng Dạng, sự sống thật kỳ diệu.”

Thật ra, nhìn thấy cậu vẫn còn ở nhà, Thư Dương rất vui.

So với căn nhà trống không, cô đã quen với bóng dáng người đàn ông này bận rộn trong nhà, cứ như cậu vốn dĩ thuộc về nơi đây.

Mặc dù trong lòng cô rất rõ, phần lớn lý do cô muốn nhìn thấy cậu là vì trên gương mặt ấy có bóng dáng quen thuộc.

Cô vẫn đang chờ Karos trở về, vẫn luôn chờ.

“Chẳng phải cậu đi rồi sao?” Cô lười biếng tựa vào khung cửa, nhìn cậu.

Tiểu Bát đặt bình tưới xuống, nghiêm túc nói: “Cô bảo tôi đi làm chuyện mình muốn làm, sống cuộc đời mình muốn sống. Tôi đã nghĩ rất lâu, chuyện tôi muốn làm nhất chính là quay về.”

Quay về, ở bên cô.

Nửa câu sau cậu không nói ra, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Thư Dương thở dài: “Là vì cậu vẫn chưa nghĩ ra đúng không?”

Tiểu Bát gật đầu.

“Thôi vậy. Bây giờ bảo cậu đi, tôi cũng chẳng biết cậu có thể đi đâu, nghĩ thôi đã thấy lo. Cậu cứ ở lại trước đi, từ từ tìm hiểu, nghĩ cho rõ rốt cuộc mình muốn sống một cuộc đời thế nào.”

“Ừm.”

Thật ra, đối với Thư Dương, còn một nguyên nhân rất quan trọng khiến cô không đành lòng thật sự đuổi cậu đi. Cậu mang gương mặt của Karos mà ra ngoài, có lẽ sẽ gặp phiền phức.

Vẫn nên tránh phát sinh thêm chuyện ngoài ý muốn.

Tiểu Bát ở lại.

Trong khoảng thời gian này, Thư Dương từng chút một dạy cậu cách làm người. Bởi vì với tư cách một con người, ngoài dạy cậu làm người ra, cô cũng chẳng biết nên dạy gì khác.

Cậu là sản phẩm công nghệ ngoài hành tinh, có lẽ làm người ngoài hành tinh còn thích hợp hơn.

Nhưng phải làm người ngoài hành tinh thế nào, cô cũng không biết.

Làm người thì cơ bản nhất chính là bốn chuyện ăn, mặc, ở, đi lại, những thứ này đều dễ dạy. Đương nhiên, làm người cũng cần phải làm việc.

Xét tình hình hiện tại của cậu, Thư Dương tạm coi như thuê cậu làm quản gia kiêm bảo mẫu.

Là người máy bạn đời, dường như cậu bẩm sinh đã biết cách chăm sóc người khác. Mỗi ngày đều nấu cơm đúng giờ, món nào cũng là món cô thích. Nhà bếp được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. So với Karos, cậu thậm chí còn làm tốt hơn, có sự nghiêm khắc và tự giác mà một quản gia người máy nên có.

Hoa cỏ ngoài ban công cũng được cậu chăm cho tràn đầy sức sống.

Thậm chí có một lần, Thư Dương tắm xong đi ra, bắt gặp cậu đang cầm đồ lót của cô định mang đi giặt.

Cô vội vàng lao tới giật lại, mặt hơi nóng lên: “Cái này... không cần đâu, tôi tự giặt.”

“Không sao, tôi quen làm những chuyện này rồi.” Cậu dịu dàng mỉm cười.

“Có lẽ cậu nên tìm vài chuyện mình thích hơn để làm.” Thư Dương nghĩ một lúc rồi nói, “Ví dụ như vẽ tranh, âm nhạc, làm đồ thủ công...”

Cô chỉ vào chiếc máy tính thực tế ảo màn hình ánh sáng của mình: “Tìm vài trò mình thích chơi cũng được mà.”

Tiểu Bát nói: “Những thứ này tôi đều đang làm, nhưng dường như không phải chuyện tôi muốn làm nhất.”

“Vậy cậu muốn làm gì nhất?” Cô ngồi trên chiếc xích đu ngoài ban công, nghiêng đầu nhìn cậu.

---

Gió đêm thổi tung tóc cô, vài sợi dính lên hàng mi. Cô cũng chẳng đưa tay gạt đi, chỉ tùy ý nghiêng đầu một chút để lọn tóc tự trượt xuống.

Tiểu Bát lại bắt đầu né tránh ánh mắt cô, yết hầu khẽ chuyển động: “Tôi muốn... làm công việc vốn có của mình.”

Một cảm giác ngượng ngùng khó hiểu khiến cậu có chút luống cuống.

“Công việc vốn có của cậu?” Thư Dương chống mũi chân xuống đất để xích đu dừng lại, nhìn cậu. Trong mắt vừa có chút khó hiểu vừa có chút buồn cười, “Là quét nhà, giặt đồ, nấu cơm à? Ước mơ của cậu là làm bảo mẫu kiêm quản gia sao?”

Cô không cười nhạo, chỉ cảm thấy rất thú vị.

Tiểu Bát không nói gì.

Cô... vẫn chưa hiểu.

Người máy hiểu con người quá rõ.

Ngay từ ngày đầu tiên được chế tạo, họ đã học về con người, học ngôn ngữ của họ, biểu cảm của họ, những hàm ý được giấu trong lời nói, cả những biểu cảm rất nhỏ mà chính con người đôi khi còn không nhận ra.

Họ được huấn luyện để trở thành thứ hiểu con người nhất, nhằm phục vụ, chăm sóc và ở bên con người.

Tiểu Bát biết con người là giống loài kín đáo.

Nhưng người phụ nữ trước mặt dường như chậm hiểu hơi quá mức.

Con người vì thứ mình muốn mà sẽ cố gắng giành lấy.

Cậu bước tới, từng bước một đi về phía cô.

Xung quanh ghế xích đu vốn rất rộng, nhưng khi cậu bước vào, dường như phần lớn không gian đều bị chiếm mất. Thư Dương vô thức lùi về sau.

Bị cậu dồn đến góc tường.

Cậu cúi người, nhìn vào mắt cô.

“Công việc vốn có của tôi không phải quét nhà, giặt đồ hay nấu cơm, mà là phục vụ cô, ở bên cô, yêu cô. Và bây giờ tôi muốn làm chuyện đó.”

Nói xong, cậu cúi xuống áp sát cô, dường như muốn hôn cô.

“Không phải, khoan khoan khoan!”

Cô giơ tay chống lên lồng ngực rắn chắc của người máy. Dù cách một lớp vải, cô vẫn có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh đến khoa trương của cậu.

“Trước hết, cậu có nhận thức về sự tồn tại của bản thân không? Cậu là nam hay nữ, hoặc nói cách khác là giống đực hay giống cái?”

“Không còn nghi ngờ gì, giống đực.” Cậu trả lời.

Bị cậu nhìn như vậy, Thư Dương hơi mất tự nhiên, thu tay về: “Được, vậy cậu có hiểu tình yêu là gì không?”

“Tình yêu?”

“Phục vụ và ở bên đương nhiên không vấn đề. Tôi cần cậu thì cậu phục vụ tôi, tôi không cần thì cậu dừng lại. Nhưng còn yêu thì sao?”

Tiểu Bát im lặng.

Tình yêu, một đề tài sâu sắc và phức tạp như vậy, dường như rất khó dùng tính toán và logic để trả lời.

Mặc dù thứ cậu giỏi nhất lại chính là tính toán và tư duy logic.

Tình yêu dường như không phải phép tính, cũng chẳng phải logic.

Trong kho dữ liệu của cậu có rất nhiều cách giải thích về từ này, từ điển, trích dẫn tài liệu, những đoạn thơ hay các tác phẩm điện ảnh đều có.

Nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể nói cho rõ. Tình yêu dường như là một cảm giác, là cảm giác khiến cậu chỉ muốn ở bên cô.

Thế là cậu hỏi ngược Thư Dương: “Cô yêu Karos sao?”

Thư Dương hơi sững người, không ngờ lại bị hỏi ngược.

Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống, nơi chân trời chỉ còn lại một vệt sáng tím sẫm cuối cùng.

“Tôi cảm thấy... là yêu.”

“Có vẻ hơi do dự.” Người máy có thể nhạy bén nhận ra biểu cảm rất nhỏ của cô.

Thư Dương nói: “Theo tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi, thứ nhất phải mạnh, thứ hai phải đẹp trai, thứ ba phải có phẩm hạnh tốt và đối xử với tôi đủ tốt, hơn nữa cả ba điều phải đồng thời thỏa mãn. Anh ấy đều phù hợp.”

“Điều đó chỉ chứng minh anh ấy là người phù hợp với điều kiện kết hôn của cô, không chứng minh cô yêu anh ấy.”

Câu này khiến Thư Dương hoàn toàn cứng họng.

Hình như... đúng thật.

Tiểu Bát tiếp tục nói: “Tình yêu là một cảm giác. Luôn luôn muốn ở bên người ấy, sau khi người ấy rời đi thì ngày nhớ đêm mong, trằn trọc không ngủ được, không kiểm soát nổi mong muốn có được, muốn sở hữu. Nhưng nếu không thể có được, vẫn sẽ âm thầm chúc người ấy sống tốt. Như vậy mới là yêu. Vì thế tôi không nghi ngờ việc cô thật sự yêu anh ấy, mặc dù chính cô cũng chưa nhận ra điều đó. Nhưng nếu cô nghi ngờ tôi có hiểu tình yêu hay không, tôi có thể khẳng định, tôi hiểu.”

---

Thư Dương: “...”

Hay lắm.

Sống đến từng này tuổi, cô lại bị một người máy dạy cho một bài về “tình yêu”.

Thật hổ thẹn với danh phận con người.

Khụ.

Một chút hiếu thắng kỳ quặc trong cô lại bị cậu khơi lên.

Thư Dương hắng giọng, ngồi thẳng người.

Cô thấp hơn cậu gần cả cái đầu, nhưng khí thế tuyệt đối không thể thua: “Được, nếu cậu đã hiểu tình yêu là một cảm giác, vậy dựa vào đâu cậu cho rằng mình chỉ có cảm giác đó với tôi? Cậu còn chưa từng tiếp xúc với người khác, cậu chỉ từng gặp tôi, à, còn có Lam Bạch Chanh nữa. Ý tôi là, thế giới cậu nhìn thấy bây giờ vẫn quá nhỏ bé. Cậu cần tiếp xúc với một thế giới rộng lớn hơn, phải tự mình trải nghiệm rồi mới hiểu được thứ mình thật sự muốn là gì.”

Những lời này khiến Tiểu Bát rơi vào trầm tư, dường như đang từ từ tiêu hóa từng câu.

Một lúc sau, cậu nói: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn cô.”

Nói xong, cậu đi về phía cửa.

Thư Dương khó hiểu hỏi: “Ơ? Cậu đi đâu?”

“Đi thực hành lời cô nói, tiếp xúc với nhiều người hơn, nhìn một thế giới rộng lớn hơn.”

Thư Dương: “?”

Thế là thuyết phục được rồi?

Người máy này có phải dễ thuyết phục quá không vậy!

Dạy học bao nhiêu năm, lần đầu tiên Thư Dương có cảm giác thành tựu của một người thầy lại là nhờ một người máy?

Nhưng cô vẫn hơi không yên tâm về cậu, vội đuổi ra cửa, nói: “Tiểu Bát! Nếu cậu thật sự chưa nghĩ ra nên đi đâu thì có thể đến trang trại dâu tây của ông bà ngoại tôi giúp một tay.”

“Có được không?” Cậu hỏi.

“Tôi sẽ nói với họ một tiếng, chắc chắn họ sẽ rất vui khi cậu đến.”

Dù sao họ thật sự rất thích Karos.

……

Sau khi Tiểu Bát rời đi, ngày nào cậu cũng gửi thư điện tử báo bình an cho Thư Dương. Cậu nói nếu có ngày nào đó không gửi thư, vậy có nghĩa cậu đã xảy ra chuyện.

Vì thế mỗi ngày nhìn thấy thư cậu gửi tới, Thư Dương đều khá yên tâm.

Hôm nay cậu giúp ông ngoại sửa xong hệ thống tưới tiêu, lát nữa còn phải cùng bà ngoại lên thị trấn đi chợ. Một lứa dâu tây đã chín, rất ngọt, cậu để dành cho cô một giỏ, khi nào có cơ hội sẽ mang tới.

Cậu nói cuộc sống rất đầy đủ, ở trong làng còn quen được một cậu bé.

“Tuổi sinh lý mười bảy, là đồng loại của tôi. Gặp được cậu ấy, tôi rất vui.”

Cách cậu dùng từ “đồng loại” khiến Thư Dương từng tò mò.

Là một cậu bé người máy mười bảy tuổi, hay là thứ gì khác?

Cậu không nói rõ.

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Ban ngày, Thư Dương bị đủ loại công việc quấn lấy, vô cùng bận rộn.

Nhưng đến tối, khi mọi thứ yên tĩnh lại, nỗi nhớ Karos chẳng những không vơi đi mà còn tăng lên từng ngày.

Cô bắt đầu thường xuyên nằm mơ, cảnh tượng trong mơ lúc nào cũng gần giống nhau.

Trong một cung điện trắng tinh, mái vòm trong suốt, có thể nhìn thấy dải ngân hà chậm rãi trôi trên đỉnh đầu.

Bên trong cung điện rộng lớn trống trải, chỉ có từng cây cột đá trắng khổng lồ. Ở tận cùng là từng bậc thềm cao dần, trên cùng đặt một chiếc ngai.

Có người đang ngồi ở đó.

Cao cao tại thượng, không cho phép ai đến gần.

Cô không nhìn rõ mặt người ấy, nhưng Thư Dương có cảm giác đó chính là Karos.

Cô muốn đến gần, nhưng dù đi thế nào, khoảng cách cũng không hề rút ngắn.

Cô chạy, nhưng người ấy vẫn xa như vậy, xa đến mức dường như cách cả một dải ngân hà.

Cô gọi tên anh, khóc rồi tỉnh giấc.

Cô đứng dậy đi ra ban công, khóe mắt vẫn còn ướt.

Gió đêm se lạnh khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút. Cô nhìn chậu thủy tiên anh tặng, lá đã bắt đầu ngả vàng, mép lá khô quăn.

Thủy tiên chỉ nở một mùa rồi sẽ tàn, giờ đã sắp bước vào thời kỳ khô chết.

Anh vẫn bặt vô âm tín.

---

Nỗi buồn tràn vào lòng. Trong mơ cô có thể gào khóc đến suy sụp, nhưng ngoài đời, cô lại không khóc nổi.

Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Mấy ngôi sao sáng nhất treo nơi xa, lạnh lẽo.

Cô bỗng cảm thấy rất cô độc.

Sự cô độc này không phải vì bên cạnh không có ai... mà là cô đứng ở đây, dải ngân hà phía trên đầu, thế giới dưới chân, nhưng cô không biết người mình đang chờ còn tồn tại trong vũ trụ này hay không.

Anh chết rồi sao?

Đúng lúc ấy, trên bầu trời đêm đột nhiên xuất hiện dị tượng. Cô nhìn thấy một ngôi sao đang chuyển động.

Không, không phải sao.

Đó là một luồng sáng từ sâu trong màn đêm rơi xuống, kéo theo một vệt dài phía sau, giống sao băng nhưng sáng hơn, có quỹ đạo bay rất rõ ràng.

Nó ngày càng tới gần, gần đến mức có thể nhìn rõ đó không phải một điểm sáng, mà là một vật thể có hình dạng.

Tinh hạm.

Không chỉ một chiếc.

Ba luồng sáng từ những hướng khác nhau xé toạc bầu trời đêm, lao thẳng về phía Hội đồng Liên tinh cầu của Đế quốc Ngân Vực đặt tại Trái Đất.

Có khách đến sao?

Liệu có phải anh không?

……

Ngày hôm sau, ở văn phòng trường, Thư Dương nghe mấy cô giáo ríu rít bàn tán—

“Mọi người xem tin tức sáng nay chưa! Hoàng đế Ngân Vực Tinh đến rồi! Chuyến thăm hữu nghị tới Trái Đất!”

Thật ra, Đế quốc Ngân Vực không chỉ có một ngôi sao. Lãnh thổ của họ bao gồm hơn một trăm hệ sao, nhưng người Trái Đất vẫn quen gọi họ là người Ngân Vực Tinh.

“Xem rồi! Ngày nào cũng thấy ngài ấy trên màn hình ánh sáng, cuối cùng cũng được tận mắt nhìn thấy trai đẹp ngoài đời rồi!”

“Độ nổi tiếng của ngài ấy cao khủng khiếp luôn ấy. Lần này tới đây, fan nữ trên khắp Trái Đất chắc phát điên mất. Sáng nay tôi vừa lướt mạng xã hội một chút, đã bùng nổ rồi.”

“Tối nay ở Quảng trường Mộ Tinh sẽ có một nghi thức chào đón long trọng, tôi định tan làm sớm đi chiếm chỗ.”

Thư Dương tiếp tục chấm bài.

Đương nhiên cô biết hoàng đế Ngân Vực Tinh. Cứ cách dăm ba hôm là tin tức về anh lại xuất hiện trên màn hình ánh sáng.

Người Trái Đất rất thích bàn tán về ngoại hình và lý lịch của vị hoàng đế trẻ tuổi này, độ nổi tiếng thậm chí còn cao hơn cả những minh tinh hàng đầu.

Nhưng Thư Dương từ trước đến nay chẳng mấy hứng thú với những chuyện ấy.

Cô chỉ muốn biết một chuyện: Karos có nằm trong danh sách người đi cùng chuyến thăm lần này hay không.

Anh là người Ngân Vực Tinh, hơn nữa thân phận không thấp. Hoàng đế đi thăm ngoại giao, khả năng anh đi theo... chắc hẳn rất lớn nhỉ?

Có lẽ tối nay, ở Quảng trường Mộ Tinh cô sẽ gặp được anh.

Một khi ý nghĩ này nảy ra, cô không sao ép xuống được nữa. Thư Dương cảm thấy mình đã hoàn toàn không còn tâm trí làm việc, bắt đầu đứng ngồi không yên.

……

Tám giờ tối, Quảng trường Mộ Tinh đã đông nghịt người.

Thư Dương bị dòng người cuốn đi, khó khăn lắm mới tìm được một vị trí không quá lệch.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương