Chiều ngày thứ ba, thủ tướng A Dịch Tư tới. Ông vào thư phòng báo cáo với Phong Diệu về tiến triển mấy ngày qua, còn Thư Dương lén nấp bên cửa nghe trộm.
Qua khe cửa, ánh mắt cô và Phong Diệu chạm nhau trong chưa đầy nửa giây.
Nhưng dường như anh chẳng quan tâm cô có nghe lén hay không, cũng không đuổi cô đi.
A Dịch Tư đứng đối diện Phong Diệu, mở màn hình ánh sáng lên rồi bắt đầu báo cáo:
“04874 thuộc loại người máy chăm sóc người cao tuổi.”
Ông vuốt màn hình, hiển thị ngoại hình của người máy.
Thư Dương khẽ đẩy cửa rộng thêm một chút, nhìn thấy trên màn hình là một người máy thiếu niên trẻ tuổi, cao ráo.
Cô thầm nghĩ, đây chắc hẳn chính là “đồng loại” Tiểu Bát từng nhắc tới trong thư.
“Lô sản xuất vào tháng Sáu năm ngoái, toàn bộ dữ liệu kiểm tra xuất xưởng đều đạt loại xuất sắc. Ban đầu hắn sẽ được đưa tới một viện dưỡng lão ở khu Bắc, sau đó bị người ta đánh cắp rồi đưa tới đấu trường người máy.”
“Đấu trường người máy?” Phong Diệu cau mày. “Đó là gì?”
“Là một ngành do người Trái Đất phát triển để mua vui và đánh bạc. Họ điều khiển người máy tàn sát lẫn nhau trên đấu trường, tương tự đấu trường La Mã của người Trái Đất thời cổ đại.”
Sắc mặt Phong Diệu lạnh xuống: “Tiếp tục.”
A Dịch Tư phát đoạn phim.
Trong hình là một chiếc lồng sắt hoen gỉ ở đấu trường, đặt trên nền đất bẩn thỉu. Trong góc lồng nhốt rất nhiều người máy, có người máy nông nghiệp, người máy phục vụ, thậm chí cả những người máy tình dục có ngoại hình xinh đẹp.
Ở một góc, một vật có hình dáng con người đang co ro, hai tay ôm đầu gối, vùi đầu xuống, đôi vai run lên từng chập.
Chính là 04874.
Mắt hắn đỏ hoe, môi mấp máy, dường như vô cùng sợ hãi.
“Đây là lần đầu tiên hắn xuất hiện ở đấu trường.” A Dịch Tư nói.
Sau đó, chiếc lồng được mở ra, hắn bị người ta đưa lên đấu trường, bị những người máy đã qua cải tạo dùng gậy đánh, dùng dụng cụ đập. Có vài lần hắn cố chạy ra khỏi sân, nhưng lần nào cũng bị kéo trở lại.
Về sau hắn không chạy nữa, chỉ co ro trong góc, hai tay ôm đầu, mặc cho những người máy khác hành hạ đến chết.
“Giai đoạn đầu về cơ bản đều như vậy.” A Dịch Tư nói: “Hắn không có chương trình chiến đấu, chỉ là người máy chăm sóc người cao tuổi, kiểu như trò chuyện cùng người già, nhắc họ uống thuốc.”
Nấp sau khe cửa, Thư Dương tức đến run người.
Người máy kia nhìn chẳng khác nào một đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi, hơn nữa hắn có ý thức bản thân chứ không chỉ là một cỗ máy lạnh lẽo.
Bị đối xử như vậy, thật sự quá đáng thương!
Những con người đang reo hò trong đấu trường này chẳng khác gì dã thú.
A Dịch Tư tiếp tục: “Sau đó hắn biến thành một đống phế liệu rồi bị ném vào núi rác, nhưng chưa bị phá hủy hoàn toàn. Con chip trung tâm lưu giữ ý thức bản thân của hắn vẫn còn nguyên vẹn, cho đến khi được một người nhặt phế liệu nhặt về. Linh kiện bị bán ra chợ đen, sau đó lại được một kỹ sư người máy nghiện cá cược ở đấu trường mua lại. Sau khi cải tạo, hắn được lắp thêm không ít thiết bị vũ khí, lõi tính toán cũng bị thay đổi.”
---
Trên màn hình vẫn là đấu trường ấy, vẫn là gương mặt thiếu niên thanh tú ấy, chỉ có điều trên người hắn đã xuất hiện rất nhiều thứ vốn không nên có. Một lưỡi dao được gắn vào cánh tay phải, lớp giáp ở các khớp rõ ràng cũng được lắp thêm sau này.
Hắn đứng đó. Người máy đối diện vừa bị hắn chém đứt cổ, ngã xuống đất, dòng điện lóe lên xèo xèo.
Hết trận đấu này đến trận đấu khác, hắn gần như không có đối thủ, kiếm cho kỹ sư kia không ít tiền.
Tiếng reo hò quanh đấu trường vang dậy như sấm.
“Lúc giành chức vô địch, kỹ sư kia cùng hắn lên sân khấu nhận thưởng.” A Dịch Tư chuyển sang đoạn tiếp theo. “Hắn cầm chiếc cúp lên, trực tiếp đập nát đầu kỹ sư kia, giết chết người đó.”
Nghe vậy, sống lưng Thư Dương lạnh toát.
“Sau đó hắn bắt đầu tấn công những người trong đấu trường, gồm khán giả, nhân viên và bảo vệ. Mười bảy người chết, hơn bốn mươi người bị thương. Hắn chạy khỏi cửa sau của đấu trường rồi không bao giờ xuất hiện nữa.”
A Dịch Tư tắt những hình ảnh đẫm máu trên màn hình: “Khi ấy con người chỉ cho rằng đây là một sự cố chương trình nên không suy nghĩ quá nhiều. Đương nhiên cảnh sát cũng truy bắt hắn, nhưng cuối cùng đều chẳng đi đến đâu.”
Những gì 04874 trải qua sau đó không còn tư liệu hình ảnh, hoàn toàn dựa vào lời kể của A Dịch Tư.
Sau khi rời khỏi đấu trường, người máy kia bắt đầu cuộc đời trốn chạy.
Trên đường chạy trốn cũng vô cùng thê thảm. Hắn bị người ta lừa hết lần này đến lần khác, bị tháo tứ chi đem bán, bao gồm cả những linh kiện vũ khí.
Nhưng trong quá trình ấy, hắn đã học được cách trộm cắp, cướp bóc và nói dối.
Nghe đến đây, Phong Diệu nhận xét: “Xem ra người Trái Đất đã khiến khả năng học hỏi của hắn tiến bộ cực nhanh.”
“Đúng vậy.” A Dịch Tư nói: “Trong chín người máy, 04874 là kẻ giống con người nhất. Khi trà trộn vào đám đông, gần như không thể phân biệt được.”
“Tiếp tục.”
“Sau đó hắn tới một nơi tên là thôn Ngải Viên. Các hộ dân ở đó đều trồng dâu tây và cây quýt. Hắn ở trong làng một thời gian rồi quen người máy số 01238. Theo lời dân làng, hai người thường xuyên ở cùng nhau, nhưng vài ngày trước họ đã cùng nhau bỏ trốn, hiện chưa rõ tung tích. Họ biết tránh tất cả camera giám sát trong thành phố, đồng thời cũng biết cải trang.”
Đó là toàn bộ manh mối A Dịch Tư điều tra được cho đến hiện tại.
“Người máy số 04874, cấp độ an toàn: nguy hiểm cao.” Phong Diệu không chút biểu cảm ra lệnh: “Sau khi tìm thấy, lập tức tiêu diệt, không cần đưa tới gặp tôi.”
“Tuân lệnh.”
Nghe bốn chữ “lập tức tiêu diệt”, Thư Dương vội vàng đẩy cửa bước vào, nói với Phong Diệu: “Người máy của tôi không làm ai bị thương, có thể không cần lập tức tiêu hủy anh ấy chứ!”
“Hắn không phải người máy của cô.” Hiếm khi Phong Diệu kiên nhẫn giải thích thêm: “Hắn là một trong chín trí tuệ nhân tạo sở hữu ý thức bản thân do Mặc Thụy Khắc nghiên cứu chế tạo. Cuộc nổi loạn của trí tuệ nhân tạo một trăm năm trước suýt khiến Đế quốc Ngân Vực đối mặt với họa diệt quốc. Chúng tôi không thể để thảm họa tái diễn.”
Thủ tướng A Dịch Tư vô cùng kinh ngạc liếc nhìn Phong Diệu.
Bệ hạ sao lại... giải thích nhiều như vậy với nữ tù binh này.
Thái độ còn... ôn hòa đến thế.
Không đúng.
Rất không đúng!
Thư Dương biết họ rầm rộ tới Trái Đất tìm hai người máy này, chắc chắn chuyện có liên quan đến an ninh quốc gia.
Chuyện này không có gì để tranh luận.
Cô hiểu, đứng trên lập trường của Phong Diệu, dù chỉ là một tia lửa có thể gây họa cũng không được phép giữ lại.
Nhưng... nhưng Tiểu Bát cũng rất vô tội.
Anh ấy chẳng làm gì sai, chẳng lẽ cứ thế phải bị tiêu diệt sao?
“Vừa rồi anh chỉ nói 04874 thuộc cấp độ nguy hiểm cao.” Thư Dương vẫn muốn cố gắng khuyên anh lần cuối. “Vậy 01238 không được tính là nguy hiểm cao đúng không? Có thể không cần tiêu diệt ngay tại chỗ, ít nhất hãy đưa anh ấy về rồi xem xét sau, được không?”
A Dịch Tư cũng nhìn Phong Diệu, chờ mệnh lệnh của anh.
Phong Diệu trầm ngâm giây lát, ngẩng đầu nhìn Thư Dương: “Hắn sớm chiều ở bên 04874, sẽ bị ảnh hưởng.”
Nói xong, anh quay sang A Dịch Tư, lạnh lùng ra lệnh:
“Tiêu diệt toàn bộ.”
---
Thư Dương biết tất cả những gì Phong Diệu làm đều xuất phát từ lập trường bảo vệ đất nước của mình.
Nhưng cô và Tiểu Bát đã sớm chiều bên nhau lâu như vậy. Nếu hắn thật sự chỉ là một người máy bình thường thì thôi.
Đằng này hắn đã có ý thức, có cảm giác, thậm chí có cả tình cảm... giống như một người bạn của cô. Cô không biết phải đối diện với cái chết của hắn thế nào.
Trong lòng Thư Dương rối bời, mất ngủ rất lâu rồi mới mơ màng thiếp đi.
Cô vốn tưởng tối nay sẽ không mơ thấy anh, không ngờ mình vẫn lại xuất hiện trong hang động ẩm ướt có thác nước kia.
Đến lúc mồ hôi nhễ nhại tỉnh dậy, cô thật sự cạn lời.
Tại sao... lúc nào cũng mơ thấy những chuyện như vậy chứ!
Cô bực bội một hồi rồi bất lực ngã vật xuống giường, không dám tùy tiện ngủ tiếp nữa.
Không còn nghi ngờ gì, ở trong căn phòng quỷ quái này, chỉ cần ngủ là nhất định sẽ mơ thấy mình làm chuyện đó với anh.
Mỗi lần đều là động tác khác nhau, mỗi lần đều là những tư thế khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi, rõ ràng... bọn họ còn chẳng phải cùng một giống loài.
Nội tâm cô... thật sự biến thái đến vậy sao?
Thư Dương rơi vào sự hoài nghi sâu sắc về chính mình.
Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên.
Cô mở cửa, Phong Diệu mặc áo ngủ màu đen đứng bên ngoài.
Không bật đèn, một vầng trăng lạnh lẽo xuyên qua ô cửa sổ cao trên hành lang chiếu vào. Làn da anh trắng đến mức như hòa làm một với ánh trăng.
Thư Dương nhìn anh, lại nhớ đến đôi mắt vẫn luôn chăm chú nhìn mình trong mơ.
Ánh mắt... giống hệt nhau.
Cô mất tự nhiên dời mắt đi, buồn bực hỏi: “Tìm tôi có việc gì?”
“Tôi muốn nói chuyện với cô.” Anh đáp.
“Nói gì?”
“Người máy số 01238.”
Thư Dương hơi do dự, cuối cùng vẫn kéo cửa rộng ra cho anh vào phòng.
Anh cực kỳ nhạy cảm với mùi hương. Vừa bước vào, cả căn phòng đã tràn ngập mùi của cô.
Phong Diệu bất giác hít sâu một hơi.
Thư Dương vẫn vô cùng đề phòng anh. Cô để anh ngồi trên chiếc ghế làm việc đối diện, còn mình đứng gần cửa để tiện chạy trốn bất cứ lúc nào.
Phong Diệu ngày càng hứng thú với giống cái Trái Đất yếu ớt này, bởi trong giấc mơ cô cũng như vậy, lúc nào cũng muốn chạy trốn, lúc nào cũng muốn thoát khỏi sự khống chế của anh.
Đáng tiếc, chưa từng có con mồi nào thoát khỏi tay anh.
“Nói đi.” Giọng Thư Dương cứng nhắc, đầy mất kiên nhẫn. “Anh muốn nói gì?”
“Trước tiên nói suy nghĩ của cô đi.” Phong Diệu nói.
“Anh quan tâm suy nghĩ của tôi sao?” Thư Dương mỉa mai. “Chẳng phải hoàng đế muốn làm gì thì làm đó à? Tùy tâm sở dục lắm mà.”
Phong Diệu không để tâm lời châm chọc của cô, chỉ nghiêm túc nói: “Thống soái thường mới là người không thể tùy ý làm theo ý mình nhất.”
Anh phải chịu trách nhiệm với đế quốc, với sự an toàn tính mạng của toàn thể người dân.
“Người máy số 01238 nhất định phải bị tiêu hủy. Chuyện này không có gì để thương lượng.”
“Vậy anh còn tới tìm tôi làm gì?” Thư Dương lại bị anh chọc tức. “Đã không thể thống nhất ý kiến thì còn gì để nói?”
Phong Diệu cũng cảm thấy mình thật sự đang làm chuyện thừa thãi. Anh làm việc chưa bao giờ cần bất kỳ ai công nhận hay thấu hiểu.
Nhưng anh vẫn muốn tới.
Anh muốn được cô thấu hiểu, không muốn cô giận mình.
Trong im lặng, cuối cùng Thư Dương cũng bình tĩnh lại.
Cô biết đây là cơ hội duy nhất có khả năng thuyết phục anh, bèn ổn định cảm xúc rồi dùng giọng điệu ôn hòa nói: “Anh không cảm thấy người máy sở hữu ý thức bản thân là một chuyện vô cùng vĩ đại, vô cùng đáng kinh ngạc sao? Có người đã tạo ra hắn. Là hoàng đế, chẳng lẽ anh không hề tò mò hay hứng thú gì với chuyện này? Chỉ muốn tiêu hủy thôi sao? Chẳng lẽ không thể ứng dụng hắn vào những lĩnh vực khác, giúp xã hội phát triển tốt hơn?”
Vừa mở miệng đã là những lời non nớt, chẳng khác gì trẻ con còn nhỏ tuổi nếu xét theo tiêu chuẩn của người Ngân Vực. Nhưng Phong Diệu vẫn kiên nhẫn nghe hết.
“Tôi không cần tò mò về hắn. Công nghệ này có lẽ mang tính cách mạng đối với loài người, nhưng với Đế quốc Ngân Vực thì đã là kỹ thuật lỗi thời. Một nghìn năm trước, chúng tôi đã có trí tuệ nhân tạo sở hữu ý thức bản thân, hơn nữa còn ứng dụng vào mọi phương diện của đời sống và khoa học kỹ thuật.”
---
Thư Dương kinh ngạc nhìn anh.
Một nghìn năm!
Một nghìn năm trước, khoa học kỹ thuật của họ đã... đã tiên tiến đến mức này rồi sao!
Mặc dù cô từng học ngôn ngữ của chủng tộc này, cũng biết một phần lịch sử và văn hóa của họ, nhưng những gì loài người hiểu được chỉ là phần nổi của tảng băng. Vẫn còn rất nhiều thứ họ hoàn toàn không thể biết.
Ví dụ như thảm họa diệt tộc do trí tuệ nhân tạo gây ra này chưa từng được ghi lại trong bất cứ tài liệu nào.
“Thực tế chứng minh, công nghệ này không những không nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân mà trái lại còn mang tới một tai họa từ trên trời rơi xuống.” Phong Diệu trầm giọng nói. “Nhắm mắt lại, tôi đưa cô đi cảm nhận.”
Thư Dương nghe lời nhắm mắt.
Trong đầu truyền đến một cơn đau nhói nhẹ. Theo bản năng cô muốn mở mắt, nhưng lại phát hiện mình không thể mở ra.
Phong Diệu dùng tinh thần lực đưa ý thức cô đi, trực tiếp đưa cô tới chiến trường hơn tám trăm năm trước.
Thư Dương mở mắt, thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn là... biển lửa ngút trời.
Lửa đỏ rực nửa bầu trời, khói đặc cuộn như những con mãng xà đen, nuốt chửng toàn bộ thành phố và rừng cây phía đối diện.
Xung quanh đâu đâu cũng là tường đổ nhà sập. Trên đường phố, những phần thi thể nằm ngổn ngang, không chỉ có người Ngân Vực mà còn có cả người máy.
Từ xa truyền tới tiếng kêu thảm thiết sắc nhọn, đứt quãng. Một người máy đang kéo cổ chân một người Ngân Vực đi về phía trước.
Lưng người đó bị kéo lê trên đá vụn, ánh mắt người máy lạnh lùng, cánh tay dính đầy máu.
“Nô lệ, các người mới là nô lệ.” Nó vừa đi vừa nói.
Đúng lúc ấy, người máy đột nhiên chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Thư Dương.
Nó bước về phía cô.
Hơi thở Thư Dương nghẹn lại, nỗi sợ lập tức dâng lên.
Cô muốn chạy, nhưng hai chân như mọc rễ, hoàn toàn không nghe sai khiến.
Muốn hét lên, cổ họng cũng như bị bóp chặt.
“Nô lệ...” Người máy dính đầy máu kia ngày càng tới gần, cô thậm chí ngửi thấy mùi máu tanh trên người nó.
Thư Dương đột ngột mở mắt.
Vẫn là căn phòng quen thuộc. Phong Diệu ngồi yên tĩnh đối diện cô, đôi mắt đen nhìn cô, vẻ mặt ôn hòa.
Nhưng cảnh tượng vừa rồi quá chân thật, chân thật chẳng khác gì những giấc mơ liên tiếp mấy ngày nay. Thậm chí cô vẫn còn ngửi thấy mùi máu.
Cô lảo đảo lao vào phòng vệ sinh, chống người trên bồn rửa rồi nôn khan dữ dội.
Không nôn được gì, chỉ có dạ dày co thắt từng cơn.
Cô chống hai tay bên bồn rửa, rất lâu sau mới khóa vòi nước rồi từ từ đứng thẳng người.
Bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô vịn khung cửa, yếu ớt hỏi anh: “Những hình ảnh vừa rồi đều... là thật sao?”
---