Bình Hoa Bạo Hồng Nhờ Đóng Đam Mỹ Cùng Ảnh Đế

Chương 7

Trước Sau

break

Cho dù có thật sự muốn ra mặt giúp đỡ, với tính cách của cậu chắc cũng không có gan để “cảnh cáo” truyền thông như vậy.

Xác nhận sự việc không liên quan đến nhà họ Kim, Bạch Ưu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Người có thế lực mà đến vai nam phụ cũng giữ không nổi à?” Anh liếc nhìn cái tên Khương Mẫn Dao trên màn hình điện thoại, khẽ bật cười tự giễu.

Trong giới ai cũng khéo léo xoay xở, tranh giành từng chút cơ hội và lưu lượng như thể sống còn.

Chỉ có anh là kẻ “lập dị”, đến cả cơ hội dâng tới tận miệng cũng chẳng biết cắn lấy.

So với việc cho rằng anh đột ngột “khai sáng”, Khương Mẫn Dao ngược lại lại nghiêng về một khả năng khác hợp lý hơn.

“Chẳng phải thời điểm Âu Gia rút vốn quá trùng hợp sao?” Chị nói, giọng điệu của người trong nghề khác hẳn với người ngoài cuộc.

“Điều kiện tiên quyết khiến Âu Gia rút vốn chính là Tòa Nhà Số 8 đột nhiên mở cửa đón họ. Hôm nay chị đã hỏi thăm rồi, người trực tiếp kết nối với Âu Gia là Cao Nhan Thanh bên Giải Trí Thiên Ảnh.”

Bộ phim Tòa Nhà Số 8 có ba nhà đầu tư chính nhưng trong số đó chỉ có Mạnh Thanh Ngôn là có liên hệ trực tiếp với Thiên Ảnh.

Điều đó đồng nghĩa với việc, rất có thể Mạnh Thanh Ngôn đã “nhường lại” một phần lợi ích của Trang Sức Mạnh Thị để đổi lấy sự tham gia của Âu Gia từ đó tạo nên thế cục hôm nay.

Bạch Ưu còn gần một năm rưỡi trong hợp đồng với Giải Trí Tinh Vũ, Khương Mẫn Dao thăm dò: “Vậy... có phải Thiên Ảnh đang để mắt đến em?”

“Chị đang nghĩ gì thế?” Bạch Ưu bật cười: “Yên tâm đi, khi em còn bị dán mác là “đối thủ trời sinh” của người ta, Thiên Ảnh có thích ai cũng sẽ không thích em.”

Huống hồ, với mức độ hỗn loạn trong giới này dù có nghe nói chuyện trái luân thường đạo lý gì đi nữa, Bạch Ưu cũng chẳng thấy ngạc nhiên.

So với việc cho rằng Thiên Ảnh xem trọng mình, thì khả năng họ hoặc Mạnh Thanh Ngôn giống như những người như Phùng Vũ, chọn cách làm mờ ám để đạt mục đích nghe còn hợp lý hơn.

Mà anh rất có thể chỉ là người vô tình được hưởng ké chút ánh sáng ấy.

Vì thế, cũng chẳng cần phải cảm kích làm gì.

...

Theo thói quen, Bạch Ưu đến “Nhất Các” sớm mười phút.

Anh tránh đám đông ồn ào, chọn một góc khuất yên tĩnh để ngồi, sau đó gửi định vị vị trí cho Vương Tuấn Đằng, phó đạo diễn của Nghịch Lữ.

Chưa đầy năm phút sau, Vương Tuấn Đằng cũng có mặt.

“Không cần cậu gửi vị trí.” Anh ta nửa đùa nửa thật: “chỉ cần đi theo ánh mắt của đám đông là tìm thấy rồi.”

Bạch Ưu chỉ cười khiêm tốn. Hai người xã giao vài câu, không khí thoải mái, nhã nhặn.

Vương Tuấn Đằng chuyển hướng nhẹ nhàng, nhanh chóng đưa cuộc trò chuyện vào trọng tâm.

“Nghe nói quán bar này thú vị lắm, không ngờ lại đông tới mức chẳng đặt được cả phòng riêng.”

Anh ta ngừng một nhịp rồi nói tiếp: “May mà hôm nay cũng chỉ trò chuyện sơ thôi, không mất nhiều thời gian.”

Nhất Các chia làm ba tầng.

Hiện tại họ đang ngồi ở tầng một nơi Hà Duyên trước đó từng nhắc nhở là khá ồn ào.

Tầng hai là quán bar yên tĩnh mang chủ đề điện ảnh, có phòng riêng theo yêu cầu, được dân trong giới ưa chuộng và cũng là nơi lý tưởng để bàn công việc.

Còn tầng ba thì riêng tư hơn nữa, ngoài các phòng VIP còn có cả rạp chiếu phim mini.

Bạch Ưu hiểu rất rõ chưa chắc là Vương Tuấn Đằng không đặt được phòng.

Nhưng làm khách thì phải theo chủ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương