Chiến Thần Mạnh Nhất Tổ Điều Tra Đặc Biệt

Chương 22

Trước Sau

break
Cô thấy tê rần cả người, lưng toát mồ hôi vừa vì sợ hãi khi chứng kiến cảnh tượng rùng rợn, vừa kinh hãi trước sự vô nhân tính của hung thủ.

Chắc chắn là cô đã bỏ sót một chi tiết nào đó...

Bờ nước? Tại sao lại bắt đầu từ bờ nước, đến đó để làm gì?

Trong khung cảnh mờ tối ấy, ánh trăng yếu ớt chiếu xuống mặt nước. Thấp thoáng một vật gì dài dài, ánh lên sắc tím và lam nhưng quá tối nên không nhìn rõ...

“Sao hung thủ có thể dụ nạn nhân đến hiện trường gây án được chứ?” Tang Đồng không hiểu nổi.

Một nơi hẻo lánh đến thế, phụ nữ bình thường chẳng bao giờ lại chủ động tới đó cả.

“Phải tin tưởng đến mức nào, mới có thể khiến nạn nhân mất cảnh giác như vậy?” Cô nhíu mày.

Với cô nếu nạn nhân tỉnh táo mà vẫn đi theo hung thủ đến nơi đó thì quả thật rất khó lý giải.

“Vậy loại người nào sẽ khiến cô tin tưởng như thế?” Tới ngã tư, Diệp Cẩn Thần quay đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm nghiêm túc.

Tang Đồng mím môi. Với cô thì không khó trả lời bất kể là đội điều tra hiện tại hay đội huyện trước kia, cô luôn tin tưởng đồng đội vô điều kiện...

Nhưng nạn nhân thì khác.

“Chỉ khi ai đó đối xử với bạn đủ tốt, bạn mới có thể hoàn toàn buông bỏ phòng bị.” Diệp Cẩn Thần thay cô nói tiếp.

“Người cho bạn vài trăm hay vài nghìn có thể chẳng đáng tin nhưng nếu là vài chục, vài trăm triệu có lẽ sẽ làm bạn lầm tưởng.”

“Ý anh là hung thủ dùng tiền để khiến nạn nhân mất cảnh giác?” Tang Đồng bắt đầu suy đoán.

Trong hai vụ án trước, bên cạnh mỗi nạn nhân đều có một “người khác giới giàu có”. Bất kể về tình cảm ra sao nhưng về mặt vật chất thì rõ ràng là họ đã nhận được khá nhiều.

Thợ săn giỏi nhất thường sẽ xuất hiện như một con mồi yếu ớt...

“Nhạc Kỳ Văn đã tra được tài khoản chuyển tiền cho nạn nhân.” Diệp Cẩn Thần gật đầu.

“Nhưng cũng đừng kỳ vọng quá nhiều, có khả năng mọi việc còn phức tạp hơn chúng ta nghĩ.”

Nếu mọi chuyện dễ điều tra như vậy thì chẳng phải anh đã đánh giá quá cao tên hung thủ rồi sao?

Khu phố cũ này vì chưa được giải tỏa nên dân cư đông đúc, đường sá lắt léo, khó đỗ xe. Diệp Cẩn Thần tìm được chỗ phù hợp rồi cùng Tang Đồng đi bộ vào trong.

Men theo những con hẻm ngoằn ngoèo, anh đi rất thành thạo, Tang Đồng cứ lặng lẽ đi theo phía sau.

Tới trước một căn nhà cấp bốn ở đầu ngõ, Diệp Cẩn Thần ra hiệu bằng tay, Tang Đồng lập tức hiểu ý, chạy sang đứng bên cửa sổ bên kia.

Hai người nhìn nhau, gật đầu một cái. Diệp Cẩn Thần mới vòng sang phía chính diện, ấn chuông cửa kiểu cũ.

Tang Đồng đứng bên cửa sổ. Tấm kính đóng chặt, rèm trắng bên trong kéo kín, không nhìn rõ bên trong ra sao.

Cô không nói gì, chỉ lặng im chờ đợi. Bên kia dường như có động tĩnh, cô áp sát vào tường, tập trung chú ý vào cửa sổ.

Một lúc sau, bên trong truyền ra tiếng động tiếng cửa bị va mạnh, rồi tiếng đồ đạc ngã xuống đất. Chỗ cô đứng khá gần nên nghe rất rõ.

Ngay khi cửa sổ mở ra, Tang Đồng thấy một người đang cố trèo ra một chân đã vắt qua khung cửa sổ. Có lẽ hắn ta không ngờ bên ngoài lại có người nhưng thấy cô đứng đó cũng chỉ nghĩ là người qua đường, chẳng hề cảnh giác.

Khi bên trong vang lên tiếng đập cửa mạnh hơn, hắn ta không hề do dự, nhanh chóng đưa cả hai chân lên bậu cửa.

Nhưng giây kế tiếp, một cơn đau thấu trời giáng xuống.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương