Khoảng hơn mười phút sau, cô bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Diệp Cẩn Thần đang chờ ở ngoài.
Theo lời khai, cách đây năm tháng có người tới tìm hắn ta mua ba mươi thẻ ngân hàng.
Hắn ta vốn chỉ là tay buôn vặt, khách hàng đa phần là dân nghiện cờ bạc, mua lèo tèo. Ai ngờ lại có người mua số lượng lớn.
Không chỉ vậy, người kia còn mua mấy sim điện thoại, toàn làm bằng chứng minh giả.
“Đồ được để trong tủ quần áo ở nhà tắm công cộng, hắn không gặp người mua.” Tang Đồng nói.
“Được, cô tổng hợp lại rồi gửi nội dung thẩm vấn cho Hứa Nhiên.” Diệp Cẩn Thần dặn.
“Vâng.” Cô gật đầu.
Diệp Cẩn Thần đi đâu sau đó, cô không rõ. Cả buổi chiều cô ngồi trong văn phòng tổng hợp lời khai, đến bốn giờ mới gửi cho Hứa Nhiên.
Năm rưỡi, cô ăn tối ở căn tin. Các thành viên khác vẫn chưa về, nhưng cô cũng chẳng sốt ruột. Là lính mới, cô đã quen với việc tự tìm việc để làm.
Mở bản đồ trên phần mềm, cô đánh dấu các điểm xảy ra án mạng...
Trong đầu cô lại hiện lên ánh sáng xanh tím nhìn thấy hôm đó đến giờ vẫn chưa thể lý giải, cho đến khi ánh mắt cô lướt qua từ “ngư trường” (*) trên bản đồ, một ý nghĩ lóe lên.
(Là khu vực biển có cá tôm tập trung với mật độ cao, thuận tiện cho việc đánh bắt.)
Thứ phản quang dài mà cô thấy... rất có thể là cần câu cá.
Cô không phải người thích câu nhưng tổ trưởng đội cũ ở huyện là một tay mê câu điên cuồng, sau mỗi vụ án là lại xách cần ra hồ.
Có đôi khi, một manh mối quan trọng chỉ là tia sáng vụt qua trong đầu. Một khi đã hiểu, nhiều điều sẽ trở nên dễ lý giải.
Câu đêm là một cái cớ rất hợp lý.
Trời dần tối. Tang Đồng phân vân giữa việc về hay ở lại. Chủ yếu là... mọi người đều còn bận, cô mà về nghỉ thì ngại. Ở lại làm việc với Diệp Cẩn Thần, ít ra còn yên tâm hơn.
Cuối cùng, gần tám giờ, các thành viên mới lần lượt quay về.
Cả ngày rong ruổi ngoài hiện trường, mãi giờ này Tổ 8 mới tụ đủ người.
“Tám rưỡi họp.” Diệp Cẩn Thần xuất hiện ở cửa.
“Ok, còn kịp làm bát mì.” Trương Vi Dân cười, chuẩn bị mì gói. “Tiểu Tang, ăn không?”
“Em ăn rồi, cảm ơn anh.” Tang Đồng xua tay.
Đến tám rưỡi, phòng họp đã kín người. Đây là lần đầu cô dự họp ở đơn vị mới, nên vẫn hơi hồi hộp.
Cuộc họp buổi tối chủ yếu là tổng hợp kết quả trong ngày, sắp xếp thông tin và đề ra kế hoạch cho ngày mai.
Danh tính nạn nhân hôm qua đã có manh mối, mai sẽ đi xác nhận. Tiền trong tài khoản hai nạn nhân trước được chuyển từ nhiều tài khoản khác nhau, theo lời khai của tên bán thẻ thì khả năng cao là cùng một người.
Vì các giao dịch được thực hiện qua diễn đàn ẩn danh nên việc truy vết cần thêm thời gian.
Hiện tại, manh mối nhỏ lẻ quá nhiều muốn sàng lọc ra thông tin trọng yếu thì phải từ từ gỡ rối.
“Tôi có phát hiện mới.” Khi mọi người phát biểu xong, từ góc phòng, Tang Đồng giơ tay lên.
Diệp Cẩn Thần quay sang, thấy cô gái nhỏ đang ngồi nghiêm chỉnh, giơ tay như một học sinh ngoan.
“Nói đi.” Diệp Cẩn Thần đưa mắt nhìn cô.
“Trong bán kính năm cây số quanh hiện trường vụ án đều có những khu câu cá nông trại quy mô lớn.” Vừa nói, Tang Đồng vừa chiếu bản đồ đã đánh dấu lên màn hình lớn.