Mười lăm tuổi gặp tai nạn xe, cha mẹ đều mất...
Ấy vậy mà nhìn cô không hề giống một đứa trẻ thiếu tình cảm gia đình. Độ tuổi này vốn dễ nổi loạn, mà biến cố như vậy thường để lại tổn thương tâm lý sâu sắc.
Nhưng sau một ngày tiếp xúc, anh lại cảm nhận được. Tuy khuôn mặt cô ít khi biểu lộ cảm xúc nhưng đôi mắt ấy thì không giấu được, luôn ánh lên sự sắc sảo và đầy sinh khí.
Ánh mắt anh dừng lại ở một chi tiết ít người chú ý. Hung thủ gây tai nạn khiến cha mẹ cô tử vong là do chính cô bắt được? Một cô bé mười lăm tuổi?
Diệp Cẩn Thần lau khô tóc, đóng hồ sơ lại rồi đặt nó vào ngăn kéo trong phòng.
Thực ra anh mơ hồ có thể cảm nhận được phản xạ của cô rất nhanh, chỉ cần một chút manh mối là có thể hình thành suy đoán. Đôi khi còn nhận ra những điểm mà chính anh cũng chưa để ý tới.
Chỉ là... từ trước đến giờ anh chưa từng nhận ai làm học trò, nên có cảm giác hơi không quen.
...
Tối hôm qua, Tang Đồng cứ tưởng mình sẽ mất ngủ vì mớ mộng mị kỳ quặc. Ai ngờ lại ngủ khá ngon.
Chỉ là đến khoảng năm giờ sáng, trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô bỗng nghe văng vẳng bên tai một câu: “Sao cô biết chuyện đó?”
Là giọng của Nhạc Kỳ Văn khiến cô giật mình suýt nữa bật dậy. Cứ tưởng mình bị lộ rồi.
Dù cô tin đồng đội nhưng chuyện này cũng quá khó tin.
Đến bản thân cô còn thấy hoang đường, sao bắt người xong lại có thể “nhìn thấy” được hiện trường vụ án?
Sau khi tỉnh hẳn thì chẳng thể ngủ lại được. Cô lồm cồm bò dậy, rửa mặt xong thì lề mề xuống lầu lúc ấy đã gần bảy giờ.
Tưởng mình xuống muộn, ai ngờ vừa ra khỏi lối đi thì đã thấy mấy đồng đội khác đang đứng đợi ở cửa.
Cô vẫn còn hơi lạ mặt với họ tuy đều là người trong đội nhưng chỉ mới gặp được vài lần, mở miệng chào hỏi cũng hơi khó.
“Tiểu Tang, đi ăn sáng thôi.” Hứa Nhiên gọi với lại.
“Dạ! Em tới liền!” Với người cởi mở như Hứa Nhiên, Tang Đồng cảm thấy dễ gần hơn nhiều.
Dù không phải kiểu nhút nhát, cô cũng chẳng phải người giỏi bắt chuyện từ đầu.
“Đội trưởng đâu rồi?” Xếp hàng ăn sáng gần tới bảy giờ rưỡi, mà vẫn chưa thấy bóng dáng Diệp Cẩn Thần đâu, Tang Đồng không khỏi thắc mắc.
“Không rõ, sáng sớm đã đi đâu mất rồi.” Hứa Nhiên trả lời.
Tang Đồng âm thầm cảm thán, đi làm mà cũng siêng quá đi mất!
Tám giờ, văn phòng chỉ còn lác đác vài người. Ai có nhiệm vụ thì đã đi từ sớm, còn lại chỉ có cô và phó đội trưởng Trương.
“Hôm nay anh không ra ngoài à?” Tang Đồng hỏi.
“Ừ, hôm nay phải nộp bản kiểm điểm cho lãnh đạo.” Trương Vi Dân vừa cười vừa nói.
Anh ấy là người hiền lành nhất đội. Mấy hôm trước suýt gây sự cố ở ga tàu, nên chuyện viết kiểm điểm là điều đương nhiên.
Đối phó với cấp trên mà, anh ấy là lựa chọn hợp lý nhất vì người dễ cười thì ai nỡ trách nặng lời...
Tang Đồng: “!!!”
Hôm qua lo nghĩ đủ thứ chuyện, đến giờ vẫn chưa viết kiểm điểm!
Cô không dám tranh thủ giờ làm để viết, nên đành quyết định sẽ tranh thủ buổi trưa hoặc buổi tối...
Dù gì cũng đâu có quy định nộp sáng hay tối... lỡ trễ thì xin nộp ngày mai vậy...
“Tiểu Tang, đi thôi, có nhiệm vụ rồi.” Đang suy nghĩ thì “người ấy” xuất hiện, gọi cô từ cửa.