Chiến Thần Mạnh Nhất Tổ Điều Tra Đặc Biệt

Chương 5

Trước Sau

break
Anh quay sang liếc nhìn cô một cái, ánh mắt hơi kỳ quái. Cô chất đầy sắt vụn trong đó hay gì?

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng anh chẳng để lộ gì trên mặt.

“À! Phải rồi, tay anh còn đang bị thương mà. Hay là để tôi tự...” Tang Đồng như sực nhớ ra, vội đưa tay muốn lấy lại vali.

“Không sao, đi thôi.” Anh ngắt lời cô, tiếp tục xách vali bước lên lầu.

Cô đành líu ríu đi theo. Tuy đội trưởng có vẻ lạnh lùng thật đấy nhưng trông lại là người tốt ghê.

Chỉ là... cô vẫn không cười nổi. Những mảnh ký ức tương lai kia thật sự khiến cô không thể bình tĩnh nổi!

Tổ Điều Tra Đặc Biệt thật ra có điều kiện khá tốt. Ký túc xá bố trí mỗi phòng hai người. Nhưng Tổ 8 từ trước đến nay chưa từng có nữ thành viên nên cô được xếp riêng một phòng.

“Tôi ở phòng đối diện. Có gì thì gọi tôi.” Diệp Cẩn Thần đặt vali vào phòng cô, dặn dò.

“Vâng, cảm ơn đội trưởng.” Tang Đồng đáp, mặt mỉm cười, nhưng trong lòng thì gào thét cho cô ở cách xa anh nhất có được không!

Sau khi nói qua vài câu, anh nhận được cuộc gọi rồi rời đi.

Vừa khép cửa, khóe môi cô liền sụp xuống. Đứng giữa căn phòng lạ, cô thở dài một hơi.

Cuộc sống mới còn chưa kịp bắt đầu, cô đã lờ mờ cảm thấy chắc chắn sẽ rối tung rối mù.

Cô vừa sắp xếp đồ đạc xong, nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ chiều. Căn tin vẫn chưa mở cửa, nên cô định ra ngoài một lát làm quen với khu vực xung quanh, tiện thể mua gì đó ăn nhẹ.

Chỉ là... vừa mở cửa đã đụng ngay người đối diện cũng vừa bước ra.

Lúc này, anh đã thay đồ, mặc áo thun đen ôm sát người và quần dài. Khác hẳn với vẻ nghiêm nghị khi mặc quân phục, giờ đây anh trông phóng khoáng và có chút hoang dã.

Áo thun bó sát cơ thể, để lộ những đường nét cơ bắp mờ mờ. Tang Đồng chỉ liếc một cái liền lập tức quay đi, tai đỏ bừng.

Những hình ảnh đã từng hiện lên trong đầu cô lại ùa về. Cô bối rối, vẻ mặt đầy mâu thuẫn... Cái sức hút chết tiệt này!

Diệp Cẩn Thần quét mắt nhìn cô, dừng lại trong chốc lát rồi lại lấy lại vẻ điềm nhiên như thường.

“Rồi, tôi biết rồi.” Anh nói vào điện thoại rồi tắt máy, cau mày nhìn Tang Đồng, ánh mắt có chút phức tạp.

“Đội trưởng, có nhiệm vụ ạ?” Tang Đồng là người đã làm việc hơn một năm, nhạy bén vẫn còn đó.

“Ừ. Cô đi cùng luôn.” – Anh gật đầu.

Thật ra anh vốn không định dẫn cô theo. Không chỉ vì cô vừa mới đến mà còn vì trong lòng anh vẫn còn hoài nghi về năng lực của cô.

Tuy nhiên... anh cũng không phải kiểu người thiên vị hay đối xử khác biệt với đội viên.

“Dạ!” Trong lòng Tang Đồng khẽ reo.

Lúc trước khi mới về huyện, cô đã phải chờ cả tháng mới được ra hiện trường. Cô cũng hiểu rõ năng lực bản thân ra sao, là người mới, không có tiếng nói.

Lại thêm chuyện xảy ra ở ga tàu hôm nay, cô còn tưởng mình sẽ bị cho “ngồi chơi xơi nước” vài tuần nữa cơ! Ai ngờ ngay ngày đầu tiên đã được ra nhiệm vụ!

Từ huyện lên thẳng tỉnh, với người khác là chuyện gần như không thể nhưng cô lại làm được xem như một trường hợp đặc biệt. Chính vì thế, cô càng có động lực.

Trong đầu cô giờ chỉ còn mỗi chuyện thành tích!

Những thứ lạ lùng khác... làm ơn cút khỏi tâm trí cô đi!

...

Ngoại ô thành phố.

Bên rìa con đường đất vắng vẻ, vài chiếc xe cảnh sát đang đậu im lìm. Tuy nhiên, vẫn chưa có hàng rào phong tỏa nào được dựng lên, có lẽ hiện trường vụ việc vẫn còn cách đây một đoạn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương