Cô Cấp Dưỡng Lâm Ở Nhà Trẻ Thập Niên 70

Chương 11

Trước Sau

break

Tiếng nuốt nước bọt còn lớn hơn cả giọng nói. Động tác liên tục liếm môi của Hứa Tiểu Mai cùng ánh mắt vô thức liếc về phía bờ sông đã bán đứng tâm tư nhỏ bé của cô bé.
Bên kia sông có một dãy nhà gỗ, trước nhà có lác đác vài ngư dân đang ngồi.
“Muốn ăn cá à?”
“Hay là để tháng sau đi!” Lưu Học Quân nhíu đôi mày rậm, thở dài như một ông cụ non: “Hôm qua mới ăn thịt, sao có thể ngày nào cũng ăn thịt được.”
Trước đây, một tháng nhà cậu mới mua được thịt một lần. Phần lớn thời gian, cô chỉ mua thịt mỡ về thắng lấy mỡ, hai chị em cậu có thể dùng tóp mỡ nấu mì ăn.
Thực ra tính nghiêm túc thì mấy tháng mới được ăn một lần đã là tốt lắm rồi.
Lâm Hiểu đặt giỏ rau xuống, lấy hết số tiền còn lại trong túi ra đếm.
Thịt cá tuy cũng được xem là đồ mặn, nhưng lượng dầu mỡ không bằng thịt heo. Dù không cần tem phiếu, người mua cũng rất ít, chỉ đến dịp lễ Tết mới có người nỡ mua một ít để cải thiện khẩu vị.
Một giỏ rau hết bảy hào, còn lại hai đồng năm hào, mua một con cá vẫn dư dả.
“Chị cả, không cần mua đâu!” Hứa Tiểu Mai bị lời Lưu Học Quân làm cho tỉnh ngộ, vội vàng xua tay: “Nếu hôm nay tiêu hết tiền, ngày mai ngày kia chúng ta sẽ không có rau ăn.”
Ba đồng phải lo liệu cho ba ngày, sao có thể mới ngày đầu đã tiêu sạch, ngay cả trẻ con cũng biết phải tiết kiệm.
“Chúng ta mua một con nhỏ thôi.” Lâm Hiểu tính toán trong lòng, chỉ sang bên kia sông: “Vừa hay nếm thử tài nấu cá của chị cả.”
Tiện thể thử xem hiệu quả của khu thủy sản thế nào...
Bốn hào sáu mua được một con cá trắm cỏ hơn một cân. Người đánh cá dùng dây mã liên xuyên qua mang cá, buộc lại rồi đưa cho Lưu Học Quân.
Đuôi cá quẫy bạch bạch, khiến hai đứa trẻ cười khanh khách không ngừng.
Nhưng rất nhanh ánh mắt Lâm Hiểu đã bị mấy con cá nhỏ lẫn lộn chen chúc trong chiếc chậu gỗ dưới chân thu hút.
“Cá tạp vừa mới vớt sáng nay đấy, tươi lắm!” Ông lão ngư dân dùng cán tẩu thuốc gõ lên chậu gỗ. Đàn cá lập tức điên cuồng giãy giụa thành một mảng ánh bạc lấp lánh.
“Để tôi xem có những loại cá gì.”
“Cứ xem đi.”
Ông lão chẳng hề để tâm. Lâm Hiểu thò tay vào chậu, vốc một nắm cá nhỏ lên cẩn thận phân biệt, rất nhanh đã đứng dậy, tùy tiện hất hất tay: “Cá tạp bán thế nào?”
Mấy con cá trắng nhỏ và cá diếc con trong đống cá tạp đều có thể dùng để thử nghiệm nhà bếp không gian. Biết đâu hồ cá có thể nuôi cá nhỏ lớn lên...
“Một hào rưỡi một cân.” Ông lão nói.
“Một cân.”
Ông lão dùng chiếc giỏ rách múc một lượt cá trong chậu, cân xong thì đổ vào tờ báo cũ, tùy tiện gói lại rồi nhanh chóng đưa cho Lâm Hiểu: “Cầm lấy, lát nữa thủng mất.”
Chuyến đi mua rau ở phố Hà này có thể nói là thắng lợi trở về.
Ba chị em xách cá về nhà, khó tránh khỏi lại bị Trương Lệ Văn ở phòng bên cạnh nói móc một hồi. Nào hay vẻ ghen tị trong đáy mắt cô ta đã gần như tràn ra ngoài.
Bố Trương Lệ Văn và Lâm Quốc Đông rõ ràng đều làm việc ở xưởng thực phẩm, nhưng mức sống của hai nhà lại hoàn toàn khác nhau, một trời một vực.
Nếu hỏi tại sao... Bởi vì Trương Chấn Quốc chỉ là công nhân phân xưởng, chẳng những không kiếm chác được chút lợi lộc nào, tiền lương còn thấp hơn hai bậc.
Lúc chia nhà, nhà họ Lâm ba người đã được chia hai phòng, nhà họ Trương bốn người lại chỉ có thể chen chúc trong một phòng. Nếu không thì sao Trương Hướng Huy vừa có việc làm đã lập tức chuyển ra ngoài.
“Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn. Có giỏi thì ăn uống sung sướng cả đời đi... Đợi tôi được phân công việc tốt xem cô còn đắc ý được bao lâu!”
Lâm Hiểu chỉ ra ngoài lấy nước thôi cũng nghe thấy Trương Lệ Văn đang lẩm bẩm một mình ở phòng bên.
“Chị cả, trưa nay chúng ta ăn gì?”
Hai đứa trẻ nhìn cá trong chậu đã đủ, bụng bắt đầu phát tín hiệu đói. Hứa Tiểu Mai lấy hết can đảm hỏi.
---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương