Cố Kiếm

Chương 149: Lời Kết

Trước Sau

break

*Tác giả có lời muốn nói: Đến đây coi như chính văn đã hoàn, bởi vì tôi cảm thấy đây là nơi thích hợp nhất để kết thúc.

Cuộc sống hạnh phúc sinh con đẻ cái sau này và tất cả các tình tiết kết thúc khác chưa được bổ sung, ví dụ như Nghiêm Sương, ví dụ như Tiết Lung, sẽ cố gắng giải thích trong phiên ngoại, mọi người muốn xem gì, cảm thấy chỗ nào chưa viết rõ, cũng có thể để lại lời nhắn, tôi xem có thể viết vào phiên ngoại thì sẽ viết vào. Bài viết này kỳ thực ở giữa chừng tôi đã có rất nhiều ý tưởng, bất kỳ ý tưởng nào cũng có thể khiến toàn bộ câu chuyện trở thành một hướng đi khác, cuối cùng tôi đã chọn kết thúc này, đối với những ý tưởng không được công bố kia, vẫn có chút luyến tiếc.

Cảm ơn sự đồng hành của mọi người, bài viết này vì thêm một chút giả khoa học viễn tưởng, mà tác giả lại là dân khối xã hội chính hiệu, khi viết bị rất nhiều bug, khiến cuối cùng tôi vừa viết vừa sửa bug đau đầu vô cùng. Lại thêm nữa, do phong cách viết không nhất quán, tính cách nhân vật nhạt nhòa, khiến mình tốn rất nhiều tế bào não, viết mà cứ như hành xác vậy. Cảm ơn mọi người đã không bỏ rơi mình. Để không lặp lại sai lầm, bộ truyện tiếp theo sẽ là một câu chuyện cổ đại thuần túy, không xuyên không, không trọng sinh! Lấy bối cảnh cuộc sống bình dị thường nhật - tựa đề là "Diễm Xí", kể về một câu chuyện tuyệt đối không tha thứ. Văn án đã được mở đặt trước, hiện tại dàn ý đã cơ bản hoàn thiện, tư liệu cũng đang trong quá trình thu thập, cố gắng khai bút vào tháng 6, nếu mọi người có hứng thú thì hãy vào chuyên mục bấm theo dõi để nhận được thông báo ngay khi truyện ra mắt nhé. Ngoài ra, còn có một bộ truyện đam mỹ cổ đại, thể loại hoạn quan, tên là "Sủng Hoạn", nếu có hứng thú thì mọi người cũng có thể bấm theo dõi trước. Bộ này có lẽ sẽ ra mắt muộn hơn một chút, vào khoảng tháng 7.

Một lần nữa xin cảm ơn!

Văn án Diễm Xí:

Đây là tay của ta, tay ngươi từng nắm, nó từng vì ngươi mà xỏ kim dưới mưa đêm, giờ đây nó lại lật tay, đi quyến rũ những kẻ lang thang trên thế gian này. Đây là mắt của ta, mắt ngươi từng hôn, nó từng sáng ngời mang theo nụ cười, giờ đây nó lại long lanh ngấn lệ, e lệ ngượng ngùng, đi câu dẫn những kẻ bạc tình trên thế gian này. Đây là môi của ta, môi ngươi từng nếm, nó từng thuần khiết tự nhiên, giờ đây nó lại điểm tô son phấn, khẽ thở hổn hển mở ra, đi chờ đợi những kẻ trộm hoa trên thế gian này. Đây là chân của ta, chân ngươi từng khen, nó từ trong giày gấm ngọc nhảy ra, nhỏ nhắn trắng nõn, giẫm lên tiếng trống, đi dụ dỗ những kẻ phong lưu trên thế gian này. Đây là tim của ta, trái tim từng nguyện vì ngươi mà hiến dâng tất cả, mềm mại tinh khiết, ngươi lại vứt bỏ nó trong bụi trần.

Giờ đây ngươi lại muốn tìm lại...

Nó đã nhiễm bụi, nó đã cứng rắn, nó đã không còn thuộc về ngươi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương