Đại Lão Thập Niên 70 Cưới Nữ Minh Tinh Kiều Diễm

Chương 12: Cô cứ nói thẳng đi, muốn bao nhiêu tiền sính lễ

Trước Sau

break

Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua vợ chồng nhà họ Hứa đối diện, nhìn gương mặt nịnh nọt lấy lòng của họ, nơi đó đầy vẻ khao khát tiền bạc và địa vị.

Khóe mắt anh lại liếc về phía người phụ nữ trong góc.

Cô cúi đầu ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, thoạt nhìn có vẻ ngoan ngoãn, chăm chú lắng nghe, nhưng thực chất lại đang nghịch bím tóc trong tay, chẳng hề để tâm.

Sắc mặt Thẩm Đình Dữ càng thêm lạnh lùng, sự phản cảm trong lòng cũng tăng thêm vài phần.

“Không sao, ngày nào cũng được.”

Thấy anh đồng ý, tảng đá trong lòng Hứa Kiến Thiết cuối cùng cũng rơi xuống, ông ta vội nói tiếp: “Còn chuyện sính lễ và của hồi môn thì... điều kiện nhà chúng tôi cậu cũng biết rồi đấy, đều là giai cấp công nhân, cũng chẳng dư dả gì...”

“Cứ nói thẳng đi, muốn bao nhiêu tiền sính lễ.”

Thẩm Đình Dữ tuy mới hai mươi bảy tuổi, nhỏ hơn Hứa Kiến Thiết gần hai mươi tuổi, nhưng anh chỉ cần ngồi đó, riêng khí thế lạnh lẽo cũng đủ khiến Hứa Kiến Thiết yếu thế hơn một bậc.

Hơn nữa, anh nói chuyện lạnh lùng, thẳng thừng, chẳng có chút ý định nể mặt nào. Hứa Kiến Thiết có phần lúng túng, xoa xoa tay: “...Chuyện này, nhà người ta gả con gái, phía nhà trai thông thường đều sắm sửa ba chuyển một vang, chắc anh cũng không có vấn đề gì. Còn tiền lễ... hay là cho tám trăm đồng, lấy chút ý nghĩa là được.”

“Tám trăm đồng!”

Thẩm Phương Phi không nhịn được kêu lên: “Tiền lương một tháng của ông cũng chỉ năm sáu chục đồng! Ông đúng là dám đòi thật đấy, định bán con gái à!”

Ngón tay Hứa Khinh Khinh đang quấn quanh bím tóc khựng lại.

Cô thầm tính toán một phen.

Tám trăm đồng, cộng thêm ba chuyển một vang, gần như phải lên đến hai nghìn đồng.

("Ba chuyển một vang" (tiếng Trung: 三转一响 - Tam chuyển nhất hưởng) là bộ sính lễ cưới hỏi và vật dụng gia đình xa xỉ, biểu tượng cho sự giàu có và chịu chi của nhà trai. Ba chuyển (Ba món đồ có bánh xe hoặc linh kiện quay)

Một vang (Một món đồ phát ra âm thanh)

Mỗi tháng Hứa Kiến Thiết được sáu mươi đồng tiền lương, số tiền này tương đương tiền lương ba năm của ông ta, quả thực là một khoản tiền rất lớn.

Không được, không thể để Hứa Kiến Thiết đạt được mục đích.

Nếu nhà họ Thẩm thật sự đưa khoản tiền này, sau này chẳng phải Thẩm Đình Dữ sẽ hành hạ cô như hành hạ quân Nhật hay sao?

Nghĩ vậy, cô vừa định mở miệng ngăn cản.

Thì đã nghe Thẩm Đình Dữ cười khẩy: “Được.”

Hứa Khinh Khinh kinh ngạc ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đen lạnh lẽo của Thẩm Đình Dữ. Vẻ giễu cợt trong đó như đang nói: “Tôi biết ngay cô phí công trèo lên giường tôi cũng chỉ để hôm nay há miệng đòi giá trên trời.”

Hứa Khinh Khinh: “...”

Này, đại lão, anh đừng lại hiểu lầm tôi được không?

Vốn dĩ tôi định bênh anh cơ mà, dù gì cũng phải cho tôi nửa giây để mở miệng chứ?

Anh nhiều tiền, anh tùy hứng.

Nhưng sau này anh đừng có trút giận lên người tôi đấy!

Bên kia, Hứa Kiến Thiết và Triệu Mai cũng đều ngẩn người khi thấy Thẩm Đình Dữ đồng ý.

Ban đầu họ tính, trước tiên cứ đòi tám trăm, nếu nhà họ Thẩm không đồng ý thì hạ xuống sáu trăm. Nhưng thật ra mức thấp nhất trong lòng họ là năm trăm.

Không ngờ Thẩm Đình Dữ lại đồng ý sảng khoái như vậy. Hứa Kiến Thiết có hơi hối hận, đáng lẽ phải đòi thẳng một nghìn mới đúng!

Triệu Mai còn định nói thêm vài câu để hòa hoãn quan hệ giữa hai nhà. Dù sao bà ta vẫn đang làm bảo mẫu ở nhà họ Thẩm, nhưng sau này chẳng mấy chốc hai nhà đã thành thông gia rồi.

Thẩm Đình Dữ lại đứng dậy không chút biểu cảm, lạnh lùng nhìn bà ta: “Sau này bà không cần đến nhà chúng tôi nữa.”

Tống Cẩn Hoa cũng trầm giọng: “Đi thong thả, không tiễn.”

...

“Đều tại ông!”

Trên đường về nhà, Triệu Mai không ngừng oán trách: “Ông cứ đòi thêm hai trăm đồng kia làm gì? Bây giờ hại tôi mất luôn cả công việc!”

Làm việc ở nhà họ Thẩm, tuy mỗi tháng chỉ có hai mươi lăm đồng tiền công, nhưng công việc lại nhẹ nhàng. Chỉ cần quét dọn mấy gian phòng, mỗi ngày nấu cơm là được. Hơn nữa, hai ngày cuối tuần trước đây Tống Cẩn Hoa cũng không cần bà ta đến, cho bà ta về nhà nghỉ ngơi.

Bây giờ đắc tội với nhà họ Thẩm, một công việc tốt như vậy mất rồi, biết đi đâu mà tìm đây?

Hứa Kiến Thiết lại chẳng hề để tâm: “Chẳng lẽ sau khi Triệu Tri Khanh gả vào nhà họ Thẩm, bà vẫn còn muốn đến nhà họ Thẩm làm bảo mẫu, hầu hạ nó sao?”

Triệu Mai bực bội lườm Hứa Khinh Khinh đang im lặng suốt quãng đường, căm hận nói: “Dù sao nó cũng gọi tôi một tiếng mẹ! Bao giờ lại có chuyện người lớn phải hầu hạ con cháu?”

“Thế chẳng phải xong rồi sao.”

Hứa Kiến Thiết sảng khoái tinh thần.

Hôn sự với nhà họ Thẩm đã thành, dường như ông ta đã nhìn thấy vị trí chủ nhiệm xưởng than đang vẫy gọi mình.

Hứa Khinh Khinh lại có phần phiền muộn.

Nhìn bộ dạng chán ghét cô của Thẩm Đình Dữ hôm nay, e rằng sau này cuộc sống của cô ở nhà họ Thẩm cũng chẳng mấy tốt đẹp.

Tất cả người nhà họ Thẩm đều cho rằng nguyên chủ đã cùng mẹ con Hứa Mạn Lệ hợp sức tính kế Thẩm Đình Dữ, vì thế ngay từ đầu họ đã có thành kiến và ác cảm với cô.




 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương