Ra khỏi văn phòng, Bùi Hành Thù đi thẳng đến Khoa Y tế. Tô Cần vẫn chưa tỉnh, nhưng may là các chỉ số sinh tồn đã ổn định, thế giới tinh thần cũng đã ngừng sụp đổ, ước chừng dưỡng bệnh một thời gian nữa là sẽ ổn.
Bùi Hành Thù nghĩ đến cậu Dẫn đường mới kia, không biết kiểm tra của cậu đã xong chưa.
Phòng bệnh.
Hà Sướng trong chiếc áo blouse trắng đang ghi chép gì đó ở bên cạnh, hắn hỏi Bùi Hành Thù: “Cậu thấy khả năng cậu ấy là Dẫn đường cấp S lớn đến mức nào?”
Bùi Hành Thù: “Kể cả không phải cấp S, ngưỡng tinh thần của cậu ấy cũng không thấp.”
Hà Sướng nghe vậy liền gấp sổ ghi chép lại, dựa vào cửa: “Tôi nghe nói, tối qua là chính cậu bế người về à?”
Chữ "bế" này Hà Sướng nhấn rất mạnh, vẻ mặt trêu chọc: “Tôi còn nghe nói cậu nhóc đó trông rất tinh xảo, sao nào, rung động rồi à?”
Bùi Hành Thù dường như nghĩ đến điều gì đó, bỗng nhiên cười một tiếng: “Có tinh xảo đến mấy thì cũng là loại có "hàng" thôi.”
Dứt lời, Bùi Hành Thù như cảm nhận được gì đó bèn quay đầu lại, liền thấy đối tượng đang được bàn tán đứng ngay ngắn sau lưng mình. Một đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn anh, hàng mi khẽ chớp, anh bất giác giật mình.
Hà Sướng thấy người cũng ngẩn ra, không cần đoán cũng biết đây là ai, bèn chủ động chào hỏi: “Cậu là người mới đã cứu Tô Cần đúng không, chào cậu.”
Giải Ngâm vốn chỉ đi ngang qua, thấy đối phương chào mình bèn lịch sự đáp lễ.
“Cậu có thể giúp tôi một việc được không?” Hà Sướng chỉ vào Tô Cần đang hôn mê trên giường bệnh, “Giúp tôi vào thế giới tinh thần của cậu ta xem thử.”
Bùi Hành Thù: “Hà Sướng, thế này không đúng quy tắc.”
“Cậu ấy còn chưa tuyên thệ, không tính là vi phạm.” Hà Sướng nhìn về phía Giải Ngâm.
Giải Ngâm nhìn cậu thiếu niên mặt búp bê trên giường bệnh, mọi chuyện tối qua vẫn còn hiện rõ mồn một.
Nếu Thế giới Trong và Thế giới Thực không can thiệp lẫn nhau, Dẫn đường trước khi thức tỉnh không khác gì người thường, vậy thì năng lực đặc biệt trước khi thức tỉnh của cậu là gì đây?
Giải Ngâm: “Tôi phải làm thế nào?”
Hà Sướng bảo Giải Ngâm nắm lấy tay Tô Cần: “Bình thường cậu sẽ nghe thấy một vài âm thanh, nhìn thấy một vài hình ảnh khó tin đúng không? Thử vào lại để nghe, để xem xem. Quá trình này có thể sẽ hơi khó chịu, nếu cảm thấy không thoải mái thì cứ ra ngoài, không cần tự tạo áp lực, gặp phải trở ngại cũng không cần cố gắng đột phá. Nếu thấy khó khăn, có thể để tinh thần thể của cậu hỗ trợ.”
Giải Ngâm làm theo, nắm lấy tay Tô Cần, hai mắt nhắm chặt, cố gắng tiến vào nơi mà tối qua cậu đã từng vào.
Hà Sướng thực ra không mấy hy vọng Giải Ngâm có thể vào được thế giới tinh thần của Tô Cần, dù sao những người mới chưa qua đào tạo bài bản đều rất khó kiểm soát tinh thần lực của mình, huống chi Tô Cần là một Dẫn đường cấp A, sức phòng ngự của cậu ta không hề thấp.
Còn về tối qua, mèo mù vớ phải cá rán, chuyện xác suất thấp cũng có khả năng xảy ra.
Hắn chỉ muốn xem xem, Dẫn đường cấp S trong truyền thuyết rốt cuộc có gì khác biệt.
Vài phút trôi qua.
Giải Ngâm bất động như một lão tăng nhập định, chỉ có mí mắt thỉnh thoảng giật nhẹ, cho thấy những dao động tinh thần mãnh liệt của cậu.
Vài phút nữa lại trôi qua, ngay lúc sự kiên nhẫn của Bùi Hành Thù sắp cạn, một luồng tinh thần lực xa lạ mà mạnh mẽ xuất hiện trong phòng bệnh. Không khí xung quanh chàng thanh niên như xuất hiện một vòng xoáy, cuộn tròn lại, một làn sương mỏng từ hai bàn tay đang nắm chặt của họ lan sang người Tô Cần, nhẹ nhàng bao bọc lấy cả hai.
Hà Sướng và Bùi Hành Thù nhìn nhau, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Giải Ngâm lại một lần nữa trở về nơi từng suýt nuốt chửng cậu, nhìn thấy thành phố gần như sụp đổ ấy, vùng đầm lầy đã biến thành những ngọn núi tuyết cao chọc trời, trên núi tuyết còn nở rộ những đóa tuyết liên. Nơi đây bốn bề vắng lặng, chỉ có gió lạnh cuốn theo tuyết trắng gào thét dữ dội.
Chẳng bao lâu sau, từ đống tuyết chui ra một cái đầu nhỏ lông xù, tiếp đó là một cơ thể thon dài. Toàn thân nó trắng như tuyết. Nếu không nhờ một loại liên kết khó diễn tả, có lẽ Giải Ngâm cũng không thể phát hiện ra nó ngay lập tức.
Thấy cậu, con chồn triết nhảy vài cái đến trước mặt, thân thiết cọ cọ vào bắp chân cậu.
Mềm mại và tĩnh lặng.
Giải Ngâm biết, đây là tinh thần thể của Tô Cần.
Ánh sáng xanh lục lấp lánh từ dưới chân Giải Ngâm lan tỏa ra ngoài, tuyết trắng dần dần bao phủ những bức tường đổ nát.
Ngoài đời thực, màn hình điện tử kết nối với não của Tô Cần hiển thị chỉ số DES đang giảm nhanh chóng, trong nháy mắt đã từ 94 xuống còn 57.
Hà Sướng trố mắt đến độ con ngươi sắp rớt ra ngoài.
Theo luồng sáng xanh ngày càng rực rỡ, hai bên thái dương của Giải Ngâm dần rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, làn da trắng sứ càng trông có vẻ tái nhợt.
Cậu cắn chặt môi dưới, mồ hôi mỏng lăn xuống thành giọt.
“Được rồi.”
Cùng với tiếng quát khẽ này, cây cầu kết nối hai người đột ngột bị cắt đứt, Giải Ngâm bị một lực đẩy ra ngoài, cảm giác sinh mệnh bị rút cạn tức thì dừng lại.
Có người đỡ lấy lưng cậu, Giải Ngâm khẽ thở dốc, mở mắt ra liền đối diện với một đôi mắt lạnh lùng.
Là một lính gác có giác quan phát triển, tiếp xúc ở cự ly gần có thể khuếch đại vô hạn mọi khuyết điểm trên cơ thể người khác khi chạm vào — bao gồm nhưng không giới hạn ở tình trạng da, hơi thở, nhiệt độ, xúc giác, thậm chí cả mùi cơ thể.
Đồng thời, mùi cơ thể của đối phương cũng sẽ lưu lại rất lâu trên người Lính gác.
Đây cũng là lý do anh không thích tiếp xúc gần với người khác.
Thế nhưng người mới này lại không hề khiến người ta khó chịu, trên người thậm chí còn có một mùi hương gỗ thanh mát...
Ánh mắt của Bùi Hành Thù lướt qua gáy đối phương đang đẫm mồ hôi, làn da mịn đến mức như không thấy lỗ chân lông, hàng mi vừa dài vừa dày, mí mắt hơi cụp xuống, trông rất ngoan.
Tầm mắt dịch sang chỗ khác, vành tai trắng trẻo có một lỗ khuyên. Trong khóe mắt, đôi môi mềm mềm khẽ hé ra đúng lúc ấy, hơi thở kìm nén phả nhẹ, để lộ đầu lưỡi ẩn bên trong.
Ừm, trông cũng ưa nhìn đấy chứ.
Giải Ngâm nhạy bén nhận ra ánh mắt đối phương lướt qua gò má, cổ, vành tai và cuối cùng dừng lại trên môi cậu vài giây.
Mấy giây này thực sự rất vi diệu, Giải Ngâm nghiêng mặt đi, mắt nhìn sang chỗ khác: “Xin lỗi đội trưởng Bùi, tôi cũng không thích loại có "hàng".”
Đây là đang đáp trả lại lời Bùi Hành Thù vừa nói lúc nãy.
Bùi Hành Thù cười khẽ: “Trùng hợp thật.”
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Hành Thù: “Tôi kỳ thị đồng tính.”
Giải Ngâm mỉm cười: “Trùng hợp thật, tôi cũng vậy.”
Giải Ngâm và Bùi Hành Thù trong lòng đồng thanh: Kẻ nói dối.