“Vậy sếp có thích công việc này không?”
“Không thích.”
Thượng Chi Đào sững người, lại một lần nữa cô muốn biết Loan Niệm đang trêu cô hay đang trả lời nghiêm túc. Nhưng Loan Niệm chính là Loan Niệm, anh mà nghiêm túc lên thì chỉ có gương mặt như người chết.
Bạn muốn phân biệt thật giả từ trên gương mặt của người chết ư? Nằm mơ đi. Chẳng qua là đến lúc này, Thượng Chi Đào không biết nên tiếp tục phỏng vấn như thế nào nữa.
Loan Niệm cũng không giục cô, nhưng lại nhấc tay xem đồng hồ.
Chắc là đang đuổi cô đây mà, lần này Thượng Chi Đào đã nhìn ra rồi. Cô vội vàng nói: “Đã không thích thì vì sao sếp lại lại làm việc ở công ty này?”
“Kiếm tiền tiêu hoang.”
“Vậy sếp có thể cho tôi một vài lời khuyên không?”
“Cô chắc là cô muốn nghe lời khuyên của tôi chứ?” Loan Niệm nhếch mày hỏi cô.
“Tôi chắc chắn.” Thượng Chi Đào gật đầu.
“Nhanh chóng tìm công việc khác đi, Lăng Mỹ không hợp với cô.” Loan Niệm thoáng dừng lại, nói một cách rất nghiêm túc: “Đây là lời khuyên tôi dành cho cô.”
Thượng Chi Đào không biết trong bài phỏng vấn các bậc tiền bối của người khác sẽ có câu hỏi như thế nào, nhưng đáp án mà cô nhận được khiến cô rất bối rối. Cô cũng không thể khẳng định rằng tôi nhất định có thể làm được, vì thực tế là ngay cả chính cô cũng không biết mình có làm được hay không. Chỉ là khoảnh khắc này khiến người ta bối rối, cô bặm chặt môi, mắt hơi đỏ lên. Miệng mím chặt là vì sợ mình sẽ bật khóc.
Phải mấy năm sau này, Thượng Chi Đào mới nhận ra rằng, cô và Loan Niệm, ngay từ ban đầu đã được định sẵn là, anh ở tít trên cao, không hề bận tâm đến bất cứ thứ gì. Cô đi theo răm rắp nghe theo anh, không ngừng học hỏi ở anh. Cho và nhận, dạy và học, từ trước đến giờ vốn là những điều không bình đẳng.
Loan Niệm không hề bất ngờ với phản ứng của cô, ngay từ lúc phỏng vấn từ xa, cô chỉ cần mở miệng nói một câu xin chào là anh đã quyết định đánh trượt buổi phỏng vấn của cô. Không phải anh võ đoán, mà là vì ngành quảng cáo cần những người có hiểu biết và thông minh.
“Còn câu hỏi nào không?” Loan Niệm lại hỏi cô.
“Có.”
“Hỏi đi.”
“Vì sao sếp lại cho rằng tôi không hợp với nơi này?”
“Có lẽ chính là vì đến lúc này rồi mà cô vẫn muốn hỏi nguyên nhân chăng?” Loan Niệm đứng dậy, “Ban nãy đã nói danh sách demo sẽ gửi cho các cô vào ngày mai.”
Thượng Chi Đào thu dọn giấy tờ và máy tính của mình, cảm nhận được Loan Niệm đang nhìn mình chằm chằm, bèn đứng thẳng lên, dáng vẻ có phần quật cường. Có điều cô vẫn nói rất lịch sự: “Vâng, cảm ơn ạ.”
Thượng Chi Đào không dám nhìn anh. Cô cảm thấy trong mắt Loan Niệm viết đầy ba chữ: Cô không được. Chỉ cần anh chớp mắt, ba chữ đó sẽ nhảy ra khỏi mắt anh, sau đó dán lên đỉnh đầu cô rồi lóe sáng. Cô gắng tỏ ra điềm tĩnh ra khỏi phòng làm việc của anh, quay về vị trí làm việc của mình. Lumi đã ra ngoài, để lại một tờ ghi chú trên bàn cô: “Về nhà sớm đi, sau này sẽ phải tăng ca nhiều đấy.”
Thượng Chi Đào sẽ không về nhà, cô mở máy tính viết báo cáo về bài phỏng vấn. Cô rất thành thật, không nói láo một câu nào, nhất là cái câu: “Luke khuyên tôi nhanh chóng tìm công việc khác, anh ấy nói tôi không phù hợp với nơi này”, viết xong nhấn vào nút xác nhận.
Không phải cô đang khiêu chiến với quyền uy, thậm chí cô còn không biết bản ghi chép phỏng vấn ngoài nhân viên HR và người hướng dẫn có thể xem ra, còn phải gửi đến lãnh đạo trực tiếp của mình và người được phỏng vấn. Chỉ là cô muốn thành thật, đây là ngày đầu tiên cô đến Lăng Mỹ, cô không thể bịa ra một bài phỏng vấn giả có sự liên kết mạch lạc và hài hòa về mặt từ ngữ.
Loan Niệm đang thu dọn đồ đạc rời khỏi văn phòng, thấy hệ thống xuất hiện thông báo, mở ra nhìn thấy nội dung mà Thượng Chi Đào viết.
Cô ta đúng là không có não.
Cuộc điện thoại của Tracy đến rất nhanh: “Cậu nói với nhân viên mới là cậu làm việc để kiếm tiền tiêu hoang hả?”
“Chứ sao?”
“Cậu khuyên nhân viên mới từ chức?”
“Ờ hớ.”
“...” Tracy cũng biết Loan Niệm có tính nết gì, cô ấy thở dài: “Cậu có biết thông báo nhậm chức của cậu sắp được công bố không?”
“Thông báo nhậm chức của tôi có được công bố hay không, liên quan gì đến việc tôi nhận phỏng vấn?”
“Không liên quan trực tiếp, nhưng cậu nên tôn trọng sự đa dạng hóa trong việc dùng người.”
“Tôi tôn trọng sự đa dạng hóa trong việc dùng người có liên quan đến chuyện tôi cảm thấy cô ta không được không?”
Không thể trao đổi nữa, Tracy bị Loan Niệm nói cho cạn lời, cô ấy im lặng mấy giây, “Nếu không phải vì cậu là đàn em khóa dưới của tôi, tôi thật sự muốn tố cáo với hội đồng quản trị để họ sa thải cậu.”
“Mời chị.”
Loan Niệm ngắt điện thoại rồi đọc lại bài báo cáo của Thượng Chi Đào, bị cô chọc tức đến buồn cười.