Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 14

Trước Sau

break

Cô ngồi tại chỗ tiếp tục “nhai” những kiến thức chuyên ngành mở rộng mà buổi sáng cô chưa học xong, bên tay là đống chữ dày di dày dít.

Thượng Chi Đào có một ưu điểm. Chữ viết tay của cô rất đẹp.

Hồi cô học tiểu học, Cáp Nhĩ Tân đột nhiên rộ lên phong trào học viết chữ, đám trẻ tan học đều khoác cặp sách đứng xếp hàng để đi học viết chữ, nào là thư pháp bút lông, thư pháp bút sắt, lớp ngoại khóa duy nhất trong đời học sinh mà Thượng Chi Đào tham gia chính là viết chữ.

Cô kiên trì học viết chữ hơn hẳn người khác, đến khi lên cấp hai, nét chữ đã được định hình, mọi người đều không học nữa, chỉ riêng cô tan học về vẫn đến nhà giáo viên để viết bảng chữ mẫu.

Vì đó mà chữ của cô thật sự hơn người.

Mỗi một nét bút đều có hồn. Dù chỉ tùy tiện viết bừa trên giấy cũng toát lên vẻ đẹp. Cô ghi lại những kiến thức chuyên ngành mở rộng bằng nét chữ đẹp của mình, viết một cách nghiêm túc, thậm chí còn quên cả ăn cơm.

Đợi đến khi cô nghiền ngẫm lại kiến thức một lượt nữa rồi ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy ánh trăng treo trên bầu trời đằng tây. Cô nâng cổ tay xem giờ, đã mười rưỡi tối, nếu nhanh một chút còn bắt kịp chuyến xe cuối cùng.

Cô đứng phắt dậy, đeo balo rồi chạy ra ngoài, biến mất khỏi phòng làm việc như một cơn gió. Cho đến khi lên được xe bus, trong đầu cô vẫn là những danh từ rối rắm khó hiểu kia. ATL, BTL, AE, brief, PR... rất nhiều từ cô từng đọc được ở trong sách, giáo viên cũng từng giảng qua, nhưng áp dụng vào trong công việc thì lại là một chuyện khác.

Thượng Chi Đào nghĩ đến Kitty, cô ấy đúng là cái gì cũng biết, tỏa sáng như ánh mặt trời vậy.

Sau một tuần làm việc, trong đầu Thượng Chi Đào đã nhét đầy kiến thức, hiệu suất của việc học tập dày đặc này cao hơn học tập ở trường xa. Cô cảm thấy mọi thứ đều ổn, ngoại trừ Loan Niệm.

Lumi đẩy công việc đối chiếu dữ liệu với Loan Niệm cho cô, Thượng Chi Đào thoái thác rằng cô không làm được, nhưng lại bị Lumi ngắt lời: “Tuyệt đối không được nói mình không làm được, nhất là ở trước mặt Luke. Cẩn thận anh ta mà nghe thấy là tìm ngay HR cho cô làm thủ tục thôi việc ngay trong ngày hôm đó đấy.”

“Thay vào đó, cô phải nghĩ như này này, ngay cả một cấp trên như Luke mà cô cũng xử được, sau này còn có yêu ma quỷ quái nào mà cô không xử được? Đúng không?”

Lumi tiến hành tẩy não cho Thượng Chi Đào, là một cô chiêu nhà giàu, từng tung hoành khắp “Tứ Cửu thành”* Bắc Kinh, đi làm chẳng qua là kiếm chuyện gì đó để làm, nếu không cần phải nhìn cái mặt khó ở của Loan Niệm thì đúng là tốt quá rồi.

*Tứ Cửu thành chỉ bốn cổng lớn của hoàng thành và chín cổng nhỏ trong nội thành tại Bắc Kinh.

“Vậy chị đã xử Luke thế nào?” Thượng Chi Đào thực lòng muốn được chỉ dạy.

Lumi phì cười, “Chị đây nào có xử được anh ta, thế nên cô xông lên đi! Cô chờ chút, để chị đánh tiếng với anh ta trước, rồi cô hẵng xông lên.”

.............

Thượng Chi Đào nơm nớp lo sợ, cô gửi một tin nhắn cho Loan Niệm qua phần mềm trò chuyện nội bộ công ty: [Chào Luke, vì gần đây người hướng dẫn của tôi là Lumi phải phụ trách dự án hợp tác giữa Quảng Châu và Thâm Quyến, nên cô ấy đã giao cho tôi phụ trách những công việc còn lại của mấy dự án sắp kết thúc của phòng kế hoạch. Mong sếp chỉ bảo nhiều hơn.]

Cô ngẩng đầu lên, lén nhìn phòng làm việc của Loan Niệm, anh đang ngồi trước máy tính. Lòng bàn tay Thượng Chi Đào đã đổ mồ hôi, một lúc lâu sau, ảnh đại diện của Luke lóe sáng, anh chỉ nhắn hai từ: “[Đổi người.]

Đúng là không nằm ngoài dự đoán.

Tối thứ Sáu trong tuần đi làm đầu tiên, Thượng Chi Đào đã gặp phải một vấn đề khó nhằn. Yêu cầu đổi người thì cô tiếp tục như thế nào được? Cô gọi điện cho Lumi, nhưng Lumi đang ở trong quán bar, cô ấy hò vào trong điện thoại: “Hi, người chị em! Chị đang tận hưởng cuối tuần! Dù trời có sập cũng phải đợi đến thứ hai gặp nhá!”

“Nhưng chữ ký...”

Thượng Chi Đào còn chưa nói xong, Lumi đã cúp điện thoại cái rụp. Nhưng chữ ký còn chưa ký, bộ phận tài vụ đang giục giã. Thượng Chi Đào độc thoại xong câu này, than thở một tiếng rồi úp mặt lên bàn làm việc.

Mãi một lúc lâu sau cô mới lấy can đảm đứng dậy, cầm kẹp tài liệu đến tìm Loan Niệm. Thư ký của anh đã tan ca, Thượng Chi Đào không thể nhờ thư ký chuyển lời, chỉ có thể ép mình tiến lên.

Nếu anh ta từ chối ký tên, mình sẽ đập kẹp tài liệu lên bàn anh ta rồi nói tôi mặc kệ đấy!

Nếu anh ta còn bảo mình thôi việc, mình sẽ nói rằng anh có phải sếp của tôi đâu!

Thượng Chi Đào ngây thơ âm thầm viết ra tất cả kịch bản đấu tranh với Loan Niệm, mang theo quyết tâm liều chết gõ cửa phòng làm việc của Loan Niệm. Nghe thấy anh khẽ nói một tiếng trầm thấp: “Vào đi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương