Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 16

Trước Sau

break

Loan Niệm lưu số điện thoại của Thượng Chi Đào, sau đó đặt điện thoại lên bàn, “Flora, còn chuyện gì khác không?”

“Không ạ. Chúc sếp cuối tuần vui vẻ.”

Thượng Chi Đào cầm kẹp tài liệu bước nhanh ra khỏi phòng làm việc của Loan Niệm, quay về chỗ làm mới thở phào một hơi dài, tuần làm việc đầu tiên rốt cuộc cũng kết thúc rồi. Dường như rất khó, nhưng dường như cũng không khó.

Thượng Chi Đào không thể diễn tả rõ cảm nhận của mình, cô ngồi tại chỗ im lặng làm việc thêm một lúc, sắp xếp lại những cảm xúc phức tạp của mình rồi mới đứng dậy ra khỏi văn phòng.

Cô rất cần một giấc ngủ, một tuần làm việc trong trạng thái hoảng loạn, chẳng đâu vào đâu, đến giây phút này cô mới cảm thấy mệt mỏi. Cô đứng trước cửa công ty để bắt taxi, đứng một lúc lâu vẫn không có xe nào trống.

Có tên say rượu bên kia đường huýt sáo với cô, khiến cô chợt nhớ đến chuyện cười “Gái bán hoa, khách làng chơi và người làm quảng cáo” mà một đồng nghiệp kể trong ngày đầu tiên đi làm, cô lại cảm thấy hơi đáng sợ.

Loan Niệm lái xe ngang qua đó, nhìn thấy gã bợm nhậu bên đường đối diện và Thượng Chi Đào đang run cầm cập bên đường, trông như một kẻ đáng thương bị người ta vứt bỏ. Anh thở dài đạp thắng xe, quay đầu xe đi đến trước mặt Thượng Chi Đào, ấn hạ cửa kính, hỏi cô: “Đi đâu?”

Thượng Chi Đào nhìn thấy Loan Niệm như thể nhìn thấy ân nhân cứu mạng. Cô thà bị Loan Niệm chế giễu còn hơn là bị tên say rượu kia quấy rối, bèn mở cửa lên xe: “Tôi không gọi được xe, sếp có thể cho tôi quá giang đến đoạn đường sầm uất không ạ?”

“Đoạn đường sầm uất có thể gọi được xe?” Loan Niệm hỏi ngược lại cô.

Đường phố Bắc Kinh vào lúc mười hai giờ đêm, rốt cuộc gọi xe khó đến mức nào, Thượng Chi Đào không biết được. Cô đỏ mặt, “Nhưng chỗ tôi ở hơi xa, không tiện làm phiền sếp.”

“Không tiện làm phiền tôi mà cô còn lên xe của tôi?” Loan Niệm ghét cái kiểu khách sáo kỳ quặc như thế này, có gì đáng phải khách sáo chứ?

Thượng Chi Đào thật sự muốn đánh anh một trận.

Trong cuộc đời hai mươi hai năm ngắn ngủi của cô, cô chưa từng gặp phải một người kỳ quái như này, nhưng bây giờ cô đang ngồi trên xe của anh nên có chút nhụt chí.

Chỉ biết nhoẻn miệng xòa với Loan Niệm. Hì hì. Đồ kỳ quặc.

“Cô về đâu?”

“Đường Bắc Ngũ Hoàn. Cảm ơn sếp.” Thượng Chi Đào làm việc cùng Lumi một tuần, đã học được tinh túy của tiếng Bắc Kinh.

Loan Niệm không nhiều lời với cô nữa, khởi động xe. Trong xe của anh có mùi nước hoa đàn ông dễ ngửi, giúp tinh thần tỉnh táo, khiến tinh thần của Thượng Chi Đào trở nên phấn chấn.

Cô không biết nên hàn huyên gì với Loan Niệm, sợ nói sai Loan Niệm lại dọa cô. Thế là cô im lặng nhìn ra ngoài cửa, thành phố đã rũ bỏ sự huyên náo, ngay cả hàng quán vào ban đêm cũng trở nên tĩnh lặng.

Không biết bao lâu sau, nghe thấy Loan Niệm lên tiếng: “Cô biết đường không?”

“Dạ?”

Loan Niệm liếc cô một cái, dứt khoát dừng xe bên vệ đường, “Chỉ đường, có biết không?”

Thượng Chi Đào mới chuyển đến đây có mấy ngày, lại là người mù đường, cô đơ ra vì câu hỏi của Loan Niệm, sau đó nhìn ra ngoài cửa xe, khu vực kia đúng là vừa lạ vừa quen. Thế là cô ù ù cạc cạc lắc đầu, “Ngại quá, tôi vừa mới chuyển đến đây...”

Loan Niệm cũng chẳng lấy làm lạ, chỉ tay vào bản đồ chỉ dẫn trên xe, lại hỏi cô: “Khu dân cư nào?”

Thượng Chi Đào nói tên khu dân cư ra, Loan Niệm từng nghe nói về khu vực đó, nơi đó được gọi là thị trấn đi lại* của Bắc Kinh. Đầu óc của cô ta không được nhanh nhạy, không tính toán đến thời gian lẫn chi phí, chẳng lẽ tiền lương không đủ cho cô ta thuê một chỗ gần công ty hơn sao?

*Tiếng Anh gọi là Comuter Town, chỉ khu vực chủ yếu là dân lao động sống hơn là thương mại và công nghiệp.

Ngu ngốc.

Loan Niệm lại nhận định về Thượng Chi Đào một lần nữa, anh nổ máy, đưa cô đến trước cửa khu dân cư, sau đó đạp ga phóng vụt đi mà chẳng nói thêm một câu thừa thãi.

Thậm chí Thượng Chi Đào còn không kịp cảm ơn.

Cô về phòng tắm rửa xong xuôi, rốt cuộc cũng được nằm trên giường, nhưng chẳng hề thấy buồn ngủ. Điện thoại cầm trong tay rất lâu, cảm thấy mình vẫn phải có chút phép lịch sự, thế là cô tìm số của Loan Niệm rồi gửi một tin nhắn cho anh: [Cảm ơn anh, Luke.]

Loan Niệm không trả lời lại, và tất nhiên là anh sẽ không trả lời lại.

Loan Niệm rất lười và không thích những buổi gặp mặt vô vị, không thích những màn xã giao vô dụng, dù anh có bố thí thì cũng chẳng mong người ta biết ơn.

Anh chính là một người như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương