Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 2

Trước Sau

break

Cuối cùng hai người cũng ra ngoài cổng, mưa lất phất hắt vào áo mưa của Thượng Chi Đào, phát ra tiếng sàn sạt.

“Cô là người ở đâu?” Tôn Vũ hỏi cô.

“Tôi là người Cáp Nhĩ Tân. Còn cô?”

“Tôi là người Quý Châu.”


“Woa, Quý Châu, xa thật.” Thượng Chi Đào phát ra một tiếng cảm thán. Cô sinh ra ở Cáp Nhĩ Tân, lúc học đại học cũng chỉ từng đến mấy nơi xung quanh Nam Kinh, Quý Châu đối với cô mà nói, tựa như xa tận chân trời.

Tôn Vũ nghe thấy tiếng cảm thán này, đôi mắt nhìn Thượng Chi Đào mở to, không nhịn được bật cười, “Cô thật là đáng yêu.”

Thượng Chi Đào bỗng dưng được người khác khen nên hơi đỏ mặt, cười hì hì một tiếng. Đường đến chợ rất lầy lội, hai người bước thấp bước cao, bùn bắn lên tận gấu quần, cuối cùng cũng đến chợ.

Trong chợ cái gì cũng bán, Thượng Chi Đào đi mua bát đũa và nồi niêu, chậu nước to nhỏ các loại, chậu hoa và cây cảnh và cả một cái bô. Tôn Vũ nhìn Thượng Chi Đào đỏ mặt bỏ chiếc bô vào trong túi ni lông màu đen, nói khẽ với cô: “Lúc tôi mới đến đây cũng mua cái này, không phải ngại đâu.”

“Người môi giới nói hai căn phòng còn lại là hai thanh niên mới đến đây làm việc không lâu, nhưng tôi chưa gặp bao giờ, thấy hơi sợ.

Hai người đi đi về về tận ba chuyến mới mua hết đồ đạc.

Trong chợ có một quán bán mì trộn thịt bò, mùi thơm của nước sốt lan tỏa trong màn mưa, hai người đều thấy hơi đói, Thượng Chi Đào mời Tôn Vũ ăn một bát mì trộn để cảm ơn cô ấy đã chỉ đường cho mình.

Cứ như vậy, vào ngày thứ hai chuyển đến sống ở thành phố này, Thượng Chi Đào đã quen được một người bạn.

Tôn Vũ vừa mới thôi việc, bạn trai lại sống ở một nơi khác của thành phố cách rất xa nơi này, cô ấy bèn xung phong giúp đỡ Thượng Chi Đào “điểm trang” gian phòng của cô. Gian phòng vốn đơn sơ được họ trang trí mới hoàn toàn, đột nhiên có thêm chút hơi thở nghệ thuật. Tôn Vũ đứng một bên, “chậc chậc” lấy làm lạ: “Cô học ngành nghệ thuật à?”

“Không phải ạ!” Thượng Chi Đào ngồi khoanh chân trên giường thưởng thức kiệt tác của mình, sau đó lại gật gù tự khen mình: “Đúng là không tồi.”

Tôn Vũ buồn cười vì dáng vẻ của cô, cũng ngồi xuống bên cạnh cô.

Trên người Thượng Chi Đào có hương thơm thoang thoảng, cả người toát lên sự trong trẻo sạch sẽ, giống như một trang giấy trắng chưa từng dính mực. Tôn Vũ cảm thấy hình như lâu lắm rồi cô không nhìn thấy một cô gái có vẻ ngoan ngoãn trong trẻo đến vậy.

“Cô bao nhiêu tuổi rồi?” Cô ấy khẽ hỏi Thượng Chi Đào.

“Tôi hai mươi hai rồi, còn cô?”

“Chị hai mươi lăm. Em đến Bắc Kinh làm gì thế?”

“Em phỏng vấn ở trường xin vào một công ty, thứ hai tuần sau sẽ chính thức đến báo danh.” Khi nói chuyện, trên mặt Thượng Chi Đào luôn mang theo nụ cười, đôi mắt cong cong, thật sự rất xinh xắn. Tôn Vũ gật đầu, “Công ty có gần đây không?”

“Em vẫn chưa đến đó bao giờ, nhưng nghe chị khóa trên nói đi khoảng tám mươi phút là đến nơi.”

“Thế thì hạnh phúc lắm rồi, không quá xa.”

Người làm việc ở Bắc Kinh, đi lại mất tám mươi phút vẫn được coi là mức trung bình, không quá xa.

Dù sao thành phố này cũng quá lớn. Thượng Chi Đào cũng không thấy xa, lúc học đại học tuần nào cô cũng phải đi từ trường đến Tử Kim Sơn, cả đi cả về hết bốn tiếng đồng hồ.

Cô thường đọc sách nghe nhạc trên xe bus, thời gian nhanh chóng trôi đi, cô không cảm thấy vất vả chút nào.

Cô vô cùng mong chờ cuộc sống và công việc sắp tới, cũng mang đầy kỳ vọng với thành phố này.

Cô để một quyển sổ tay ở dưới gối, mỗi tối sẽ viết một trang trước khi đi ngủ, cô dán ba tờ vé xe bus mỏng đến độ có thể nhìn xuyên thấu vào cuốn sổ tay, đây là vé xe bus cô đi từ ga tàu hỏa đến nơi này, bên trên có dòng chữ ngày 10 tháng 7, Bắc Kinh xin chào.

Đến tối, cô nằm trên giường nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cảm giác như quay về miền Nam. Cô luôn cảm thấy tốt nghiệp đến quá nhanh, những tháng ngày vội vàng nhảy xuống giường, chạy đến lớp học đã một đi không trở lại nữa.

Thượng Chi Đào cảm thấy có chút lẻ loi.

Cô ngẩn ngơ nhìn ngọn đèn nho nhỏ cô đặt ở đầu giường, xung quanh yên ắng, chỉ có tiếng mưa rơi lách tách. Cô vẫn không thể ngủ được, cô mở mắt trong không gian tranh tối tranh sáng, lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài.

Cô thấy hơi nhớ nhà. Nhớ trường lớp và bạn bè.

Mũi Thượng Chi Đào chợt cay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương