Rốt cuộc Thượng Chi Đào cũng đi ngủ, hôm sau thức dậy nghe được tiếng trò chuyện khe khẽ bên ngoài, bỗng dưng cô thấy yêu căn nhà nhỏ này.
Bạn cùng phòng của cô đều rất tốt, tính cách tươi sáng, vui vẻ và có lý tưởng, cô tan ca về nhà là có cái ổ nhỏ yên bình này này, thật sự rất hạnh phúc.
Cô chưa từng gặp phải những chuyện tồi tệ trong việc thuê nhà trọ như ở trên mạng, ngoại trừ đây không phải gian phòng mà người môi giới đã giới thiệu.
Cô rời giường, thay quần áo, cầm chậu rửa mặt rồi đẩy cửa ra ngoài, nhìn thấy Tôn Vũ và Tôn Viễn Chứ đang ngồi gõ máy tính, cả hai đều mang họ Tôn, giống như người thân vậy.
“Em dậy rồi à?” Tôn Vũ chào hỏi cô, Thượng Chi Đào gật đầu, gọng kính trượt xuống sống mũi.
“Gọng kính bị lỏng rồi à? Để lát nữa anh vặn chặt lại giúp em.” Tôn Viễn Chứ nói với Thượng Chi Đào đang nâng gọng kính.
“Dạ vâng, cảm ơn ạ!” Thượng Chi Đào đi đánh răng rửa mặt, da của cô rất đẹp, chỉ dùng đồ dưỡng da đơn giản mà khí sắc vẫn rất tốt. Cô cầm miếng bánh mì và sữa tươi, mang vẻ mặt khoan khoái ngồi xuống trước mặt hai người. Cô thích nhất là ăn lát bánh mì cùng sữa tươi, sự kết hợp này ăn cả đời cũng không ngán.
“Được rồi.” Tôn Viễn Chứ ấn nút khởi động lại, đưa máy tính cho Tôn Vũ, “Em xem đi.”
“Giỏi quá đi, sửa được rồi! Cảm ơn anh nhé.” Tôn Vũ cảm ơn anh ấy.
“Đừng khách sáo.” Tôn Viễn Chứ về phòng lấy một hòm dụng cụ, nói với Thượng Chi Đào: “Đưa kính anh xem cho.” Thượng Chi Đào gỡ kính xuống đưa cho anh ấy, nhìn Tôn Viễn Chứ lấy ra một cái tua vít nhỏ xíu từ trong rương ma thuật, chỉ vặn hai ba lần là xong rồi đưa kính cho Thượng Chi Đào.
“Đeo thử xem?”
Thượng Chi Đào đeo kính, quả nhiên gọng kính không trượt xuống dưới nữa, cô cười nói với Tôn Viễn Chứ: “Có phải rất nhiều nam sinh đều có một hòm dụng cụ như thế này không ạ?”
“Có lẽ vậy.”
Ánh mắt Tôn Viễn Chứ nhìn Thượng Chi Đào có chút khác biệt, trông dịu dàng hơn. Anh nhớ lần đầu tiên gặp cô vào một đêm nọ, cô bị tiếng kéo vali của anh dọa cho mất hồn mất vía. Dáng vẻ chạy trối chết của cô đến bây giờ vẫn làm Tôn Viễn Chứ cảm thấy có lỗi.
“Lát nữa anh có hẹn chơi game với bạn học đại học, hai đứa muốn chơi cùng không?” Tôn Viễn Chứ mời hai người chơi game.
“Tam quốc sát ạ?” Mắt Thượng Chi Đào sáng lên, cô thường chơi trò này với bạn bè lúc ở trường.
“Đúng vậy, chơi cùng nhé?”
“Chị đi không?” Thượng Chi Đào hỏi Tôn Vũ.
“Đi chứ!”
Đều là nam nữ độc thân, cuối tuần không có việc gì để làm, thỉnh thoảng tụ tập đi thư giãn sẽ thấy vui vẻ. Họ ngồi tàu điện ngầm đến chỗ tập trung, nhìn thấy mấy nam nữ mang những dáng vẻ khác nhau.
Thượng Chi Đào đoán trường đại học mà Tôn Viễn Chứ từng học rất tốt, nhưng không ngờ lại tốt như vậy, là trường đại học đứng thứ nhất cả nước. Bạn đại học của anh ấy cũng rất hòa nhã và thân thiện, một người bạn nữ đi gọi cà phê cho Thượng Chi Đào và Tôn Vũ, sau đó cả nhóm vui vẻ chơi game cùng nhau.
Hóa ra học sinh giỏi cũng chơi game, hơn nữa còn chơi rất cừ.
Thượng Chi Đào rút được trung thần, cô chọn Tôn Thượng Hương. Tôn Viễn Chứ là chủ công, anh ấy chọn Lưu Bị. Mở màn đã tốt bụng đưa vũ khí cho Thượng Chi Đào, mọi người nhao nhao trêu chọc: “Chủ công như Viễn Chứ này bị sắc đẹp làm cho mụ mị rồi!”
Thượng Chi Đào đỏ mặt, nắm chặt lá bài của mình, ngay ván đầu tiên đã có người chĩa hỏa lực về phía cô, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một chấm máu. Người khác thả Nam Man nhập cuộc, Thượng Chi Đào hết máu, Tôn Viễn Chứ cho cô một quả đào, mọi người lại ồ lên: “Chủ công ơi!”
Cuối cùng cũng đến lượt cô ra thẻ, cô rất may mắn, bốc được toàn thẻ vũ khí, Tôn Viễn Chứ lại cho cô hai tấm thẻ nữa, treo vũ khí bắt đầu đổi trang bị, cuối cùng cô trang bị Gia Cát Liên Nỏ và Xích Thố Mã, thực hiện bốn lần giết liên tiếp người chơi tiếp theo, nhanh chóng loại bỏ một kẻ phản loạn rồi quăng ra hai thẻ để hồi máu với Lưu Bị.
Suy cho cùng cũng chỉ là một cô gái trẻ, dù có ngoan hiền dịu dàng đi chăng nữa thì cũng có lúc quyết đoán, thần thái trên khuôn mặt không thể che giấu. Những người khác trên bàn chơi bài hết nhìn Tôn Viễn Chứ, lại nhìn Thượng Chi Đào, luôn cảm thấy hai người này có gì đó không bình thường.
Thượng Chi Đào không biết nhìn sắc mặt, trong đầu cô toàn là suy nghĩ phải thắng được ván bài này. Người chơi Tam Quốc sát luôn phải tạo ra âm thanh kết hợp với động tác của mình. Mỗi lần hồi máu cho Tôn Viễn Chứ, cô đều nói một câu: “Chủ công, nè ~”
Trông dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu. Tôn Vũ thì khác, Tôn Vũ đáo để, cô ấy bốc phải lá bài nội gián, không đánh bài ra mà để dành bài, nhưng vẫn không thể ngăn cô ấy trêu đùa: “Ấy ấy ấy, Tôn Thượng Hương, nàng cũng ngủ với ta một lần đi!”
Mọi người cười ầm ĩ.
Nếu như may mắn cũng được chia làm rất nhiều loại, Thượng Chi Đào cho rằng nhất định cô có sự may mắn hạng nhất. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi cô đã quen được nhiều người thú vị như thế này, khiến cô cảm thấy nỗi cô đơn lẻ loi đã vơi đi quá nửa. Dù công việc có khó khăn đến cỡ nào đi nữa, thì ngày cuối tuần này cũng giúp cô hồi máu lại.