“Ban nãy Grace ở bộ phận sáng tạo nói là Luke muốn mời mọi người ăn điểm tâm sáng, bảo chúng ta đi cùng nhau.”
“A, được ạ.” Thượng Chi Đào có vẻ không mấy tình nguyện, cô không muốn ăn cơm cùng Loan Niệm, ăn cùng anh ta chắc chắn sẽ không ngon. Rõ ràng cô đã tự nhủ không được tức giận, nhưng trong lòng vẫn muốn tính toán.
“Từ lúc đi mua cà phê về cô đã là lạ rồi, làm sao thế?”
“Không sao, bị muỗi đốt một cái, ngứa phát bực.”
“Đốt ở đâu thế? Chị có mang cao Thái đấy, để chị thoa cho cô.” Lumi tưởng là thật, lấy một chai nhỏ màu xanh ở trong túi ra, đó là cao Thái cô ấy mang về sau khi đi Thái chơi.
Thượng Chi Đào đành chỉ vào chỗ bị muỗi đốt hôm qua, “Nè, ở đây.”
“Ha! Con muỗi này mồm miệng độc địa thật!” Lumi cười nói, cũng không biết cô ấy đang nói con muỗi hay là Loan Niệm.
Thượng Chi Đào bị cô ấy chọc cười, đến khách sạn thay đồ rồi mang theo máy tính lên đường.
Đồ mà Thượng Chi Đào mặc là chiếc váy liền hoa nhí cổ chữ v rực rỡ, cần cổ và làn da gần ngực trắng ngần như ngọc. Một người mọi ngày nhìn có vẻ rất bình thường thi thoảng đổi phong cách khác liền trở nên rạng rỡ đầy sức sống.
Lumi đi đến bên người cô, không nhịn được tặc lưỡi, “Nhìn không ra nha, dáng nuột phết đấy cô nương!”
Thượng Chi Đào được cô ấy khen cho đỏ mặt, vô thức cúi xuống nhìn cổ áo của mình, rất kín đáo, không lộ hàng chút nào, không biết Lumi đang khen chỗ nào.
Lúc họ đến nhà hàng, Loan Niệm đang gọi món. Nghe thấy Lumi cất tiếng chào, anh rời mắt khỏi quyển thực đơn, gật đầu với hai người, ánh mắt thoáng lướt qua người Thượng Chi Đào rồi lại cúi xuống gọi thêm món.
Trong nhà hàng rất ồn, mấy cụ ông cụ bà nói chuyện bằng tiếng Quảng, ngữ điệu êm ái bùi tai, Thượng Chi Đào ngỡ là mình đã đến Hồng Kông vào những năm chín mươi, xem được bộ phim Hồng Kông mà cô yêu thích nhất. Cô nhớ lại kỷ niệm cô dùng bính âm học tiếng Quảng vào mấy năm trước, ánh mắt cũng sáng hẳn lên.
Grace hỏi Loan Niệm: “Trước đây tôi nghe nói Luke là người Quảng Đông hả?”
“Gốc gác ở Giang Tô.”
Đây được coi như một lời mở đầu, mọi người bắt đầu nói về quê hương của mình. Thượng Chi Đào yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng trả lời một hai câu hỏi. Sự yên lặng của cô giống như cốc nước đặt cạnh tay, cứ nằm ở đó, lúc cần thì cầm lên uống, lúc không uống thì cũng không thấy dư thừa.
Chẳng biết vì sao mà chủ đề câu chuyện lại chuyển sang chuyện yêu đương kết hôn, Lumi khoác tay lên vai Thượng Chi Đào, hỏi cô: “Thế cô em có bạn trai chưa?”
Thượng Chi Đào bị hỏi bất thình lình nên có chút hốt hoảng, mặt tức khắc đỏ bừng, “Không có.”
“Sao lại thích đỏ mặt thế nhỉ, không phải là chưa yêu bao giờ đấy chứ?” Cánh đồng nghiệp nữ thích nhất là những chuyện ngoài lề, dù chuyện ngoài lề này chẳng liên quan đến họ. Lúc này, ngoại trừ Loan Niệm thì tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Thượng Chi Đào.
Thượng Chi Đào bị ép vào thế bí, dù thế nào cũng phải trả lời. Mở miệng là tuôn ra một câu đầy thành thật, không giống một người sành sỏi chốn công sở toàn lời dối trá: “Hồi học đại học từng trải qua một mối tình.”
“Kể xem nào.” Lumi trêu cô.
“Không đâu.” Cô mím môi, đưa mắt nhìn sang hướng khác. Đột nhiên nhớ đến nụ hôn đầu mà Tân Chiếu Châu in lên má cô ở trong quán miến tiết vịt ồn ào. Cho đến bây giờ cô vẫn còn nhớ sự ngượng ngùng giữa hai người vào lúc đó.
“Uống trà nhé?” Người vẫn luôn giữ im lặng là Loan Niệm bất ngờ hỏi mọi người, sau đó đứng dậy rót trà cho cánh phụ nữ. Grace nào dám uống trà mà cấp trên rót, vội vàng đứng dậy, “Để tôi, để tôi.”
“Không sao, chăm sóc cánh chị em phụ nữ là chức trách của tôi.” Cử chỉ cực kỳ có phong độ, khác hẳn người đàn ông nhiều lần chê bai Thượng Chi Đào, muốn cô thôi việc. Nhưng cũng nhân tiện giúp Thượng Chi Đào thoát khỏi tình cảnh lúng túng.
Loan Niệm thực lòng không thích tiệc tùng xã giao, bữa cơm hôm nay chính là một kiểu tiệc chiêu đãi. Và anh đặc biệt không thích nói những chuyện vô bổ trong buổi tụ tập, cứ như biết được người nào từng ngủ với mấy người là có thể hoàn thành dự án tốt hơn vậy.
Anh đứng lên rót trà, cấp dưới tự nhiên cũng hiểu như thế có nghĩa là gì, thế là họ bèn gác lại những lời đùa cợt trên trời dưới bể, nghiêm túc nói về dự án lần này.
Cơn giận của Thượng Chi Đào với Loan Niệm biến mất nhanh chóng, thậm chí cô còn hơi cảm kích. Con người Loan Niệm sao lại lạ lùng thế nhỉ, khiến người ta phải nhiều lần chuyển đổi giữa hai trạng thái ghét anh và kính trọng anh, còn anh vẫn cư xử như vậy không biết chán.