Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 28

Trước Sau

break

Loan Niệm nhớ lại cảnh cô đỏ hoe mắt, giậm chân trong dòng người đông đúc ở sân bay, “Tôi không đổi đấy!” Dù có tức giận hơn đi chăng nữa thì cô cũng chỉ nổi giận đến mức đó là cùng, người đâu mà dễ bắt nạt thế.

Ngồi trên chiếc taxi mà Thượng Chi Đào gọi, hai người đến địa điểm buổi tiệc tối. Thượng Chi Đào vẫn chưa nghĩ thông, mối làm ăn lớn như thế, nói bỏ là bỏ ư? Cô đã nhìn Loan Niệm mấy lần, rốt cuộc không kìm được mà hỏi anh: “Bỏ thật ạ?”

“Cô tiếc thì đi mà theo.” Loan Niệm vứt lại cho cô một câu, rồi tựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần. Thượng Chi Đào tò mò nhìn anh thêm lần nữa, và lần này mắt cô rơi vào xương cằm hơi ngước lên của anh, tự dưng lại đỏ mặt.

Cô nghĩ đến chuyện ấy. Chẳng rõ nguyên do.

Hoặc có lẽ là vì thời tiết Quảng Châu quá nóng, môi trường sống thay đổi, thế nên mình mới tự dưng nảy sinh suy nghĩ đen tối với cấp trên suốt ngày bảo mình nghỉ việc. Đây là chuyện bình thường, là con người thì sẽ có suy nghĩ đen tối.

Thượng Chi Đào đã âm thầm nghĩ sẵn lời bào chữa cho mình, lỡ như một ngày nào đó cô bị đưa ra tòa xét xử vì nổi ý xấu với cấp trên, lời bào chữa của cô nhất định sẽ bị bác bỏ ngay từ giai đoạn trần thuật.

Địa điểm diễn ra tiệc tối là nhà hàng bên sông Châu Giang, nhìn qua cửa sổ có thể thấy tháp Quảng Châu ở bên ngoài.

“Người đẹp này nên xưng hô thế nào nhỉ?” Chu Vũ Trì nhìn thấy Thượng Chi Đào yên lặng ngồi ở đó, khác hẳn những nhân viên Lăng Mỹ khác nên hỏi riêng về cô.

“Thượng Chi Đào, ngài gọi tôi Flora là được rồi.” Thượng Chi Đào trả lời một cách lịch sự.

“Trông cô Thượng thùy mị trong sáng, khí chất rất tuyệt.” Chu Vũ Trì thật lòng khen cô.

Mặt Thượng Chi Đào lại đỏ lên, ở trong buổi tiệc rượu như thế này, khuôn mặt ửng đỏ của cô tựa như bông hoa đào đơn độc trên cánh đồng tuyết, khiến mọi người chú ý.

Cánh đàn ông không kìm được nhìn cô mấy lần, Loan Niệm cũng thuận theo đó quay đầu sang, nhìn thấy thùy tai hồng hồng của cô.

“Cô Thượng uống chút rượu vang nhé?” Chu Vũ Trì lại hỏi cô.

“Xin lỗi, tôi không biết uống rượu ạ.”

“Dù chỉ là một hớp nhỏ?” Chu Vũ Trì tiếp tục mời rượu, đàn bà con gái trên bàn rượu mà nói không biết uống rượu thì đều là tìm cớ từ chối, một khi bắt đầu uống ngụm đầu tiên, hầu hết những cô gái nói không uống được rượu thường thường đô rượu đều không quá kém.

Thượng Chi Đào chưa từng trải qua tình huống như này, không biết phải từ chối ra làm sao.

“Hôm nay cô ấy thật sự không thể uống rượu được, chốc nữa còn phải giúp tôi viết báo cáo.” Loan Niệm bất ngờ lên tiếng, sau đó quay sang nói với Thượng Chi Đào: “Làm phiền Flora giữ tỉnh táo, hôm nay gửi báo cáo giúp tôi.”

Người phụ trách phòng kinh doanh là Apolo Trình Dịch Hàng đánh mắt với Loan Niệm, như muốn hỏi anh đang thương hoa tiếc ngọc?

Loan Niệm bình thản cầm điện thoại gửi tin nhắn cho anh ta: [Phụ nữ uống nhiều hay nói hớ, phá hỏng dự án của anh thì chớ có trách tôi.]

Apolo đã phụ trách khách hàng này lâu như vậy, dĩ nhiên cũng hiểu ý của Loan Niệm, thế là nâng cốc với Chu Vũ Trì, “Đúng là Flora có việc quan trọng phải làm, mấy anh em chúng ta cứ cạn ly trước đã!”

Mọi người vui vẻ uống rượu, Thượng Chi Đào yên lặng ngồi bên Loan Niệm, nhìn anh uống hết chén này đến chén khác, anh uống rượu giỏi, đã uống nửa cân* rượu mà mặt vẫn chẳng đổi sắc. Có điều lúc uống rượu anh ăn rất ít, chỉ tập trung uống rượu như đang thưởng thức rượu, chỉ thỉnh thoảng uống ngụm canh nóng.

*Nửa cân khoảng 250ml.

Thượng Chi Đào say mê nhìn sườn mặt của anh nhưng không dám nhìn nhiều. Mà cũng chẳng cần nhìn nhiều làm gì, cô đã hoàn toàn nhớ rồi.

Chủ đề trò chuyện mà họ nói trên bàn rượu cũng vô cùng phong phú, quân sự, chính trị, lịch sử, triết học, nghĩ đến cái gì là nói cái đấy. Loan Niệm không nói nhiều, nhưng chuyện gì anh cũng hiểu biết, thi thoảng đến lượt anh trình bày quan điểm thì luôn nói đúng trọng tâm.

Có lúc anh đặt tay lên trên bàn, ngón tay thon dài, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ, cùng những đường gân trên mu bàn tay. Một người đàn ông trưởng thành hai mươi tám tuổi, sạch sẽ, khéo léo, sành sỏi, điển trai, Thượng Chi Đào không thể gạt đi những suy nghĩ đen tối với anh.

Khi mọi người uống nhiều hơn, họ bắt đầu nói về phụ nữ. Bất luận đàn ông có thành đạt đến đâu, uống nhiều rồi thì luôn thích bàn luận về phụ nữ, như thể không nói đến vấn đề này thì họ không thể tạo nên hình tượng đứng trên đỉnh thành công của mình.

Khi chủ đề chuyển sang phụ nữ, Loan Niệm rất ít khi góp lời.

Anh cảm thấy tầm thường.

Con người Loan Niệm, có thể nói những câu đùa vô hại với bạn bè, nhưng cũng chỉ nói cho có mà thôi, nếu nói sâu hơn nữa, chẳng hạn như những lời tếu táo nhạy cảm trên bàn ăn như hôm nay, thì anh không muốn góp lời, cũng không muốn nghe.

Apolo đã uống khá nhiều, cùng Chu Vũ Trì bàn luận những thú vui xa xỉ, cả hai đều là tay chơi kinh nghiệm đầy mình, đưa ra một câu tổng kết “Mỗi người mỗi sở trường riêng” như thế này. Thượng Chi Đào nghe không hiểu, nhưng nhìn vẻ mặt của họ cô cũng biết đó không phải chuyện hay ho gì.

Loan Niệm ngồi nghe một hồi rồi đứng dậy đi ra ngoài. Ba phút sau anh mở cửa, điện thoại vẫn đặt bên tai, cười ái ngại với mọi người rồi vẫy tay với Thượng Chi Đào, “Flora, cô ra ngoài nghe cuộc họp qua điện thoại.”

Thượng Chi Đào như trút được gánh nặng, theo anh ra bên ngoài. Loan Niệm quẳng điện thoại và một câu lại cho cô: “Có ai gọi đến không cần nghe, có tin nhắn không cần nhắn lại.”

Thượng Chi Đào đơ ra một lúc, sau đó mới ngộ ra là Loan Niệm đang giải vây cho cô. Cô có chút cảm kích, bỗng dưng cảm thấy con người Loan Niệm nhìn thì có vẻ rất lạnh lùng ơ hờ, nhưng bụng dạ của anh không xấu. Anh đối xử với mọi người, đặc biệt là cô thì tương đối hà khắc, nhưng anh cũng không ngừng chỉ bảo cho cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương