Đầu Xuân Tươi Sáng

Chương 6

Trước Sau

break

“Làm công việc sáng tạo?” Thượng Chi Đào cuối cùng cũng nói chen vào một câu.

“Chịu đấy, chúng ta là công ty quảng cáo hàng đầu thế giới, dĩ nhiên phải có người làm công việc sáng tạo rồi. Những tác phẩm gây tiếng vang của công ty chúng ta mà cô nhìn thấy ở trong nước, đều là dự án mà đội ngũ của anh ta làm đấy.”

“Ồ.”

Thượng Chi Đào theo Lumi đến chỗ làm việc của cô, chỗ làm việc của cô rất rộng, đồng nghiệp ngồi bên cạnh đều không có ở đó, Lumi nói mấy ngày nữa họ có buổi họp báo, mọi người đều phải đến địa điểm tổ chức.

Máy tính làm việc của cô đã được đưa đến chỗ làm việc của cô, một chiếc máy tính để bàn, một chiếc laptop dùng để làm việc di dộng.

Cô đứng lên nhường chỗ cho nhân viên IT lắp đặt máy tính, nhân tiện ngắm nghía khu làm việc, lướt mắt qua phòng làm việc của Loan Niệm, nhìn thấy anh đang đứng trước cửa sổ nói chuyện điện thoại, dáng người cao ngất, chiếc áo Polo hơi ôm người, dù chỉ là bóng lưng thôi cũng thấy phong độ vô cùng.

Bóng lưng của anh ôn hòa hơn phía chính diện của anh nhiều.

Loan Niệm như cảm nhận được có người đang nhìn anh, đột nhiên quay đầu lại, bắt được ánh mắt không kịp dời đi của Thượng Chi Đào cách mặt kính trong suốt của phòng làm việc.

Khuôn mặt Thượng Chi Đào lập tức đỏ bừng, không thể nói rõ là vì sao.

Cô tức khắc cúi xuống vờ như cô không có nhìn trộm anh, khẽ hỏi IT: “Cho hỏi máy tính của tôi đã lắp đặt xong chưa ạ?”

“Lắp xong rồi, cô dùng thử xem.”

Thượng Chi Đào vội vàng ngồi vào ghế, nép mình ở trong chỗ làm việc. Không phải cô cố ý nhìn trộm Loan Niệm, ngày đầu tiên cô đi làm nên nhìn cái gì cũng thấy tò mò, ban nãy cô chỉ nhìn lưng anh mấy giây mà thôi.

Cô không biết mình làm như vậy có bị coi là bất lịch sự hay không, cô lại cúi người xuống thấp một chút, mở máy tính bắt đầu đăng ký thông tin nhậm chức, đọc hướng dẫn bảo mật mạng internet của công ty, còn có hai tiết học trực tuyến bắt buộc phải tham gia ngày hôm nay.

Loan Niệm đã quen được phụ nữ nhìn, không cảm thấy ánh mắt của Thượng Chi Đào có gì kỳ lạ, chỉ là biểu hiện sau đó của cô có vẻ chột dạ thái quá, Loan Niêm cảm thấy dường như ban nãy cô đang hấp diêm anh bằng mắt.

“Sao thế?” Người ở đầu kia điện thoại hỏi anh.

“Không có gì.” Loan Niệm đáp lại một câu, rồi hỏi: “Tiệc chào mừng nhân viên mới của phòng được tổ chức ở đâu? Gửi địa chỉ cho tôi.”

“Được.”

Bình thường Loan Niệm sẽ không tham gia buổi liên hoan của phòng ban, ngoại trừ tiệc chào mừng nhân viên mới, cũng không phải anh tự nguyện, mà đây là yêu cầu bắt buộc của công ty. Tracy nói đây là văn hóa công ty, người lãnh đạo cần phải tôn trọng văn hóa công ty.

Loan Niệm giải quyết công việc xong xuôi, cầm chìa khóa xe ra khỏi phòng làm việc, ngẩng đầu nhìn thấy cô nhân viên thực tập kia đang đi phía sau Lumi.

“Chào Luke.”

“Chào.” Loan Niệm gật đầu, liếc qua Thượng Chi Đào đứng sau Lumi.

Thượng Chi Đào nhớ lại sự lúng túng ban nãy, lại đỏ mặt.

Nhân viên thực tập trẻ tuổi, nhân viên thực tập thích đỏ mặt. Loan Niệm bỗng thấy hơi thất vọng về công ty, cứ tiếp tục thế này, chắc phải đi bán buôn nhân viên ở thị trường lao động? Nhưng anh cũng chỉ nghĩ như vậy, cùng hai người họ đến buồng thang máy, bước vào thang máy.

Trong thang máy rộng rãi, mặt gương trong suốt phản chiếu bóng dáng của ba người, có vẻ Lumi muốn thể hiện phong thái của người hướng dẫn, quyết định phá vỡ sự lúng túng này: “Sếp đi đâu vậy?” Cô ấy là một cô gái Bắc Kinh, mở miệng là toát ra cảm giác của một dân chơi phóng khoáng, nghe vô cùng hài hước. Thượng Chi Đào mím môi không cho mình bật cười thành tiếng.

“Thanh Yến.”

“Thật là trùng hợp, chúng tôi cũng đến đó.” Lumi cười nói với Loan Niệm trong mặt gương thang máy. Loan Niệm ghét những buổi chiêu đãi vô vị như này, im lặng không tiếp lời. Thể diện người đại diện của Lumi vỡ tan tành, lườm trộm Loan Niệm một cái.

Ra khỏi thang máy ai nấy tự đi tìm xe của mình, Lumi lên xe mới nói với Thượng Chi Đào: “Anh ta là vậy đấy, ai cũng sợ anh ta.”

“Nhìn ra rồi.” Thượng Chi Đào xòe tay cho Lumi xem, “Khiến em sợ toát mồ hôi luôn. Em nhớ ra rồi, em từng tiếp xúc với anh ta, anh ta là người phỏng vấn ở vòng phỏng vấn thứ ba của em, nhưng anh ta chưa từng nói câu nào.”

“Ôi vãi, thế anh ta phỏng vấn gì vậy?”

Thượng Chi Đào lắc đầu, “Em không rõ.” Hai người đang nói chuyện, một chiếc xe phóng vụt qua trước mặt, bóng người trên xe lướt qua. Lumi nhún vai, “Dù rằng ông anh này y như một gã mặt liệt, cơ mà dáng thì mẹ nó cũng ngon phết.”

Thượng Chi Đào cuối cùng cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương