“Chào sếp, hôm nay chúng ta từng gặp nhau rồi. Tôi là Thượng Chi Đào, nhân viên mới của phòng tiếp thị. Ban nãy Lumi giao tài liệu mấy dự án của bộ phận chúng ta cho tôi, có mấy vấn đề cần nhờ sếp chỉ bảo.”
Lúc đứng trước cửa Thượng Chi Đào đã nghĩ sẵn những lời cần nói, nói một mạch cho hết rồi đứng ở đó chờ Loan Niệm đáp lại.
Loan Niệm nghiêm túc nhìn cô, rốt cuộc đã phát hiện ra trên người cô gái này có một đặc điểm: Nhìn cô có vẻ rất khiêm tốn. Lăng Mỹ gần như không có ai khiêm tốn như thế này.
“Có gấp không?”
“Không gấp lắm ạ.”
Thượng Chi Đào đã phạm một sai lầm, người ở chốn công sở, công việc trong tay mình mãi mãi là chuyện khẩn cấp nhất. Người trong bộ phận của Loan Niệm, bất kể đến chỗ nào cũng phải giành vị trí đầu tiên.
Có gấp không?
Vô cùng gấp, nếu chậm trễ sau này khó mà triển khai công việc, gây ảnh hưởng rất lớn đến công ty, phải giải quyết ngay bây giờ.
Loan Niệm gật đầu, chỉ tay vào chiếc ghế sofa dài trong phòng làm việc, “Nếu không vội thì cô ngồi kia chờ tôi một lát nhé?”
“Vâng.”
Thượng Chi Đào ngồi trên sofa đợi Loan Niệm, cô cứ tưởng chờ ba đến năm phút là cùng, thế là cô cứ thế ngồi chờ ở đó. Ba phút trôi qua, năm phút trôi qua, mười phút cũng trôi qua, Loan Niệm vẫn không có ý ngẩng đầu lên khỏi máy tính. Có mấy lần Thượng Chi Đào định mở miệng, nhưng lời đến bên môi lại nuốt trở lại.
Cô cảm thấy làm như vậy không được lịch sự.
Thượng Chi Đào không vội, đương nhiên Loan Niệm cũng chẳng gấp, anh thảnh thơi giải quyết công việc của mình và cũng chờ Thượng Chi Đào lên tiếng.
Không phải anh muốn làm khó cô, chỉ đơn thuần là anh muốn xem xem việc của cô rốt cuộc gấp đến mức nào, rốt cuộc cô phán đoán thế nào về mức độ quan trọng của công việc trong tay mình.
Thượng Chi Đào cũng cảm thấy không cần sốt ruột nữa, nhiệm vụ chiều nay của cô chính là tìm hiểu kỹ càng những dự án này. Cô dứt khoát mở máy tính ra, chăm chú đọc tài liệu.
Cô đọc hết tài liệu một lượt, ngẩng đầu lên xem giờ, đã bốn mươi phút trôi qua rồi. Điều này có phần nằm ngoài phán đoán của cô. Thế là cô ngước mắt nhìn Loan Niệm, nhưng anh không có ý kết thúc công việc.
Cô muốn xen ngang anh, nhưng không thể nào mở miệng.
Cuối cùng, lúc anh ngước mắt lên một lần nữa, bắt gặp bộ dạng muốn nói rồi lại thôi của Thượng Chi Đào. Anh vờ như không nhìn thấy, lại cúi đầu xuống.
Thượng Chi Đào trông dáng vẻ của anh, cho là công việc trong tay anh cực kỳ quan trọng. Thế là cô lại yên lặng ngồi chờ ở đó rất lâu.
Công việc của Loan Niệm đã hoàn thành, anh cầm điện thoại trả lời tin nhắn, lại liếc cô một cái. Cô đang nhìn anh, trong mắt chứa đầy sự chân thành, khi anh nhìn cô lần này, cô đã nhanh chóng lên tiếng: “Sếp đã hết bận chưa ạ?”
Không biết Thượng Chi Đào đã đợi thời cơ lên tiếng này bao nhiêu lâu, rốt cuộc cô không bỏ lỡ nữa.
Loan Niệm đứng dậy đi đến ngồi đối diện cô, “Có chuyện gì?”
Đây là lần đầu tiên cô cách Loan Niệm gần đến thế, Loan Niệm vô cùng nghiêm nghị, tác phong hết sức nhanh nhẹn. Chỉ mấy bước từ bàn làm việc đến chỗ sofa, đã có thể thấy sự nhanh nhẹn toát ra từ anh.
Thượng Chi Đào nhìn vào mắt anh, đó là đôi mắt khác hoàn toàn với những chàng trai đôi mươi, ánh mắt đó vô cùng tự tin và sắc bén, tựa như cả thế giới đều ở trong tay anh.
Anh hỏi cô có chuyện gì, như thể anh đã quên béng những lời mà Thượng Chi Đào đã nói lúc bước vào phòng. Cô ngây người giây lát, nói mục đích đến đây một lần nữa.
Loan Niệm chợt cười, lúc anh cười đôi mắt hơi nheo lại, trông giống một con hồ ly, “Bây giờ còn gấp không?”
“Sao cơ?”
“Việc của cô không phải không gấp sao?” Loan Niệm nhắc nhở cô.
Thượng Chi Đào hơi đỏ mặt, cô không biết phải đáp là gấp hay không gấp. Nếu cô nói là gấp, Loan Niệm sẽ hỏi cô vì sao ngay từ ban đầu lại nói là không gấp? Nếu cô nói là không gấp, rất có thể Loan Niệm sẽ đứng dậy quay lại bàn làm việc tiếp tục làm việc.
Đột nhiên cô ý thức được rằng, mặc dù cũng có thể là do cô nghĩ nhiều, có lẽ Loan Niệm đang chỉ dạy cho cô.
Cô hắng giọng, nghiêm túc nói: “Luke, tôi biết rồi, lần sau có chuyện gì tôi sẽ nói thẳng. Gấp hay không gấp cũng sẽ nói thẳng. Cảm ơn sếp đã dạy tôi.”
Loan Niệm nhướng mày, trên mặt như viết mấy chữ “Tôi? Dạy cô? Cô không sao đấy chứ?”
Thượng Chi Đào lại gật đầu, “Vâng, cảm ơn sếp. Tôi đã nắm được rồi.”