Hùng Nghị bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, trưởng căn cứ đúng là người thông minh nhất."
Trưởng căn cứ: “…”
Không muốn nhìn tên ngốc này nữa, ông quay sang nhìn Ngân Huyền: "Hiện tại có một nhiệm vụ cần các cậu thực hiện..."
Bên này, Ngu Đường vừa về đến cửa khu nhà đã thấy mấy binh lính đứng chờ ngoài cửa.
"Đây là nhà cô?"
Ngu Đường gật đầu, còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, mặt đã bị người ta mạnh tay véo một cái, đau đến mức nước mắt cô trào ra.
Ngu Đường ôm mặt, nghe thấy người lính mới véo má cô nói với người bên cạnh: "Đây không phải zombie, đi nhà tiếp theo."
Ngu Đường: “?”
“Các anh lịch sự chút được không?”
Tức giận đẩy cửa nhà ra, phòng khách trống trơn, Ngu Đường thay dép lê đi thẳng lên tầng ba, lấy quần áo rồi bước vào phòng tắm tắm rửa.
Cơ thể nhớp nháp được nước ấm xả lên, thoải mái đến mức Ngu Đường híp mắt lại.
Dưới nhà, Mặc Diệu đã về.
Anh nóng lòng muốn ly hôn với con mập này lắm rồi!
Trong mạt thế, giống cái và giống đực có thể ly hôn, chỉ là ly hôn phải được sự đồng ý của giống cái.
Mặc Diệu lên tầng ba, anh biết Ngu Đường đã về rồi, đá mạnh cửa phòng ngủ, trên giường không có ai, nhưng trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy, Mặc Diệu không nghĩ ngợi gì, trực tiếp đi tới, lại đá mạnh cửa một lần nữa.
Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, anh hận không thể móc mắt ra.
Cánh cửa phòng tắm bị người ta đá văng ra từ bên ngoài, Ngu Đường vừa gội đầu xong, nghe thấy động tĩnh, cô quay đầu lại chạm phải một đôi mắt tím, giây tiếp theo tiếng hét chói tai vang vọng khắp cả căn nhà.
Ngu Đường một tay ôm trước ngực, tay kia vội vàng giật lấy chiếc khăn tắm treo bên cạnh, che chắn cơ thể, lúc này cô xấu hổ đến mức cả người đỏ như tôm luộc.
"Anh... anh, đồ biến thái!"
Mặc dù thường ngày phản ứng rất nhanh nhạy, nhưng lúc này đầu óc Mặc Diệu hoàn toàn tê liệt. Nghe thấy tiếng mắng của Ngu Đường, anh mới sực tỉnh, vội vàng lùi lại mấy bước, đóng cửa lại.
Anh ra đến phòng khách, cầm ấm nước rót một cốc đầy, uống một hơi cạn sạch.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu Mặc Diệu lập hiện lên hình ảnh vừa rồi, phòng tắm, hơi nước mờ ảo… cùng mùi hương quen thuộc vẫn quanh quẩn nơi đầu mũi.
Dừng lại! Mặc Diệu ép buộc bản thân ngừng suy nghĩ, nhưng đầu óc lại không nghe lời… Anh giận dữ đấm mạnh xuống ghế sofa, cả mặt đỏ bừng lên vì tức.
Chết tiệt! Chắc chắn là con mập đó bỏ bùa anh rồi, phải ly hôn ngay lập tức, tránh càng xa càng tốt.