Lần này có ba đội cùng được cử đi làm nhiệm vụ, mỗi đội đều có đội trưởng riêng, Ngân Huyền là người có quân hàm cao nhất và cấp bậc dị năng cao nhất trong ba đội trưởng, mỗi khi có chuyện thì Hùng Nghị đều sẽ hỏi ý kiến anh trước.
Hùng Nghị ngửi thấy một mùi chết chóc nên anh ta dám khẳng định rằng phía dưới không còn một người sống sót nào.
Nhưng có xuống hay không, vẫn phải để Ngân Huyền quyết định.
Ngân Huyền không trả lời ngay, vẻ mặt anh nghiêm trọng nhìn chằm chằm vào nụ hoa khổng lồ phía dưới, đây là thực vật biến dị lớn nhất mà anh từng thấy cho đến nay.
Vừa rồi dùng thiết bị liên lạc gọi về căn cứ, nhưng anh phát hiện không gửi được tín hiệu.
Xem ra, chính thể thực vật biến dị khổng lồ này là lý do khiến tổng bộ liên minh và các căn cứ khác mất liên lạc với căn cứ 0173.
Đã biết nguyên nhân, vậy bọn họ có thể lập tức quay về và báo cáo.
Ở nơi xa, tia sáng cuối cùng bị ánh đỏ nuốt trọn, màn đêm đã buông xuống.
Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng "khè khè", mọi người quay đầu lại, từng đôi mắt đỏ rực hiện lên trong bóng tối, tham lam nhìn chằm chằm vào họ.
Là bầy zombie!
Ngân Huyền và mấy người khác liếc nhìn nhau, thấy được vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương. Một đợt tấn công lớn như vậy của zombie mà bọn họ lại không hề cảm nhận được chút nào.
Lần đầu tiên thấy nhiều zombie đến thế, Ngu Đường sợ hãi ôm chặt lấy cánh tay người đang đứng bên cạnh, cơ thể cũng vô thức nép sang một bên.
Cô mắc chứng sợ vật thể dày đặc, nhìn thấy đám zombie chen chúc nhau, xấu xí lại chen chúc san sát như vậy khiến cô hoa mắt chóng mặt, buồn nôn.
Tiêu Mục liếc xéo Ngu Đường đang ôm lấy cánh tay mình, theo bản năng muốn rút tay ra, nhưng khi thấy gương mặt cô tái nhợt, sợ đến mức nước mắt sắp trào ra mà vẫn cố cắn chặt môi, kiềm chế không để nước mắt rơi xuống.
Từ lúc nào lại trở nên hay khóc thế này?
Nghĩ đến mấy ngày gần đây, Ngu Đường không còn dùng ánh mắt dâm đãng, ghê tởm nhìn bọn họ nữa, Tiêu Mục nhìn cô chăm chú, đè nén cảm giác khó chịu trong lòng, để mặc cô ôm cánh tay mình.
Ngu Đường len lén ngước mắt liếc nhìn Tiêu Mục, thấy hắn không có ý định hất tay cô ra thì thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc chạm vào bộ giáp lạnh như băng, cô đã biết người mình ôm chính là Tiêu Mục, chẳng những không buông tay mà còn ôm chặt hơn.