Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 9.2: Mua Sắm

Trước Sau

break

Sau gần một tháng cố thủ trong nhà, lương thực của nhiều gia đình đã cạn kiệt. Hệt như kiếp trước, giá cả đồ ăn thời gian này đã tăng lên mức trên trời, nhưng dù có đắt cắt cổ thì vẫn phải mua, bằng không thì lấy gì mà bỏ vào bụng.

Còn hai phòng đầy rau và đất mà Mộ Nam trồng cũng đã có chút thu hoạch. Rau của cậu không phải gieo từ hạt giống, mà vốn dĩ đã mua sẵn cây giống về trồng nên lớn nhanh hơn một chút. Mấy loại rau ăn lá có lẽ còn cần thêm thời gian, nhưng ớt thì đã ra quả rồi, chỉ là vì thiếu ánh nắng nên phát triển không được tốt lắm, giờ vẫn giữ màu xanh ngả chút sắc vàng chứ chưa đỏ.

Nhìn hai phòng chất đầy đất và rau, Mộ Nam ngước mắt nhìn Tần Hoài: “Hình như tòa nhà mình có mấy hộ người già neo đơn.”

Cậu nói câu này không phải vì bản thân bao đồng hay thánh thiện gì. Mộ Nam tự hiểu rõ chính mình, cậu mang tâm lý ích kỷ và lạnh nhạt phổ biến của con người thời hiện đại, nhưng cũng chưa đến mức hoàn toàn tiêu biến đi lòng tốt. Khi mọi chuyện không xảy ra ngay trước mắt, cậu có thể lạnh lùng phớt lờ; dù cho có xảy ra ngay trước mặt, thứ cậu có thể bỏ ra cũng chỉ là chút lòng trắc ẩn không tổn hại đến lợi ích của bản thân. Thế nhưng cậu sợ, sợ bản thân sở hữu nhiều đến thế, có cả một không gian đong đầy thực phẩm, mà lại trơ mắt lạnh ngắt trước những người già có thể trong nhà đến một mẩu bánh cũng chẳng còn, cậu sợ Tần Hoài sẽ nghĩ cậu là kẻ máu lạnh. Vậy nên câu hỏi này cũng mang theo chút ý dò xét thái độ của Tần Hoài.

Tần Hoài thì lại chẳng nghĩ nhiều đến vậy. Nghe Mộ Nam nói thế, anh chỉ nhíu mày không tán thành: “Nhiều khi cho bát gạo thì ghi ơn, cho bao gạo lại thành thù. Những ngày tháng sau này sẽ ngày càng khó khăn hơn, đến lúc đó em sẽ thấy càng nhiều cảnh bi thảm hơn nữa. Cho nên Nam Nam, anh không muốn em mở cái lệ này. Huống chi hiện tại trật tự nhà nước vẫn còn, nếu những người già neo đơn đó thật sự cần giúp đỡ, chính phủ sẽ không bỏ mặc họ đâu. Ít nhất là vào lúc này chỉ có người chết vì bệnh, chứ chưa có ai chết vì đói. Nam Nam, sau này nếu gặp người cần giúp đỡ, anh hy vọng em hãy lượng sức mà làm. Việc em có thêm một cơ hội sống so với người khác không có nghĩa là em phải gánh vác những điều nặng nề hơn cả tính mạng. Cơ hội sống ấy hoàn toàn có thể trở thành mối hiểm họa chết người. Thế nên dù đối mặt với cái đói hay sự giằng xé kêu cứu trước ranh giới sinh tử của người khác, anh hy vọng em luôn đặt bản thân mình lên vị trí hàng đầu.”

Tần Hoài trước khi ra nước ngoài có lẽ vẫn còn giữ chút ngây thơ và lương thiện, nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, sự ngây thơ và lương thiện đó chẳng thể giúp anh sống sót đến ngày hôm nay trong một xã hội ăn thịt người ấy. Dịu dàng và ấm áp ít ỏi còn lại của anh đều đã dành trọn cho Mộ Nam, và cũng sẽ chỉ cho một mình Mộ Nam mà thôi.

Nghe Tần Hoài nói vậy, Mộ Nam lúc này mới hoàn toàn yên lòng. Bản thân cậu từng trải qua một lần, thậm chí còn chết vì chút mảy may không đành lòng cuối cùng đó, nên lần này cậu có thể sắt đá hóa lòng mình. Thế nhưng cậu không ngờ Tần Hoài còn thích ứng nhanh hơn cả những gì cậu tưởng tượng. Dù sao thế này cũng tốt, đôi khi thứ làm con người ta sụp đổ nhất không phải là sự hỗn loạn của trật tự, cũng chẳng phải tương lai mờ mịt không hy vọng, mà chính là sự phức tạp của nhân tính.

Sương mù tuy đã nhạt đi đôi chút nhưng vẫn chưa chịu tan hẳn. Nhà nước cũng đã công bố thông báo điều tra, nói rằng trong đợt sương mù này có chứa một loại bào tử nấm mang độc tính mà mắt thường không thể nhìn thấy. Có người có thể dựa vào sức đề kháng của bản thân để tiêu diệt loại bào tử này, nhưng có những người thể trạng yếu, hoặc người già, trẻ nhỏ, người có bệnh nền không thể chống lại độc tính của bào tử nấm nên mới bị phù phổi dẫn đến tử vong. Tuy nhiên khả năng sống sót của bào tử nấm này không cao nên tỷ lệ lây nhiễm không lớn, song một khi đã sống sót trong cơ thể thì tỷ lệ tử vong lại cao ngất ngưởng. Vì vậy chỉ cần phòng hộ đúng cách thì khả năng nhiễm bệnh là rất thấp, dù rằng cái khả năng rất thấp ấy lại gần như đi kèm với tỷ lệ tử vong tuyệt đối.

Sau khi biết được nguồn gốc của đợt dịch bệnh càn quét toàn cầu này nằm ở đâu, mọi người nếu không có việc gì thì tuyệt đối không bước chân ra khỏi cửa. Độc tố giăng lối khắp nơi bên ngoài, chẳng mấy ai dám liều mạng ra thử thách sức đề kháng của bản thân, nhưng người không ra ngoài thì thực phẩm trong nhà lại chẳng chịu nổi sự tiêu hao.

Về điểm này, chính phủ cũng bắt đầu tìm cách, khởi đầu bằng việc lấy khu chung cư làm đơn vị để phát các bộ đồ bảo hộ sinh học, sau đó phân chia nhu yếu phẩm, để tổ dân phố tự thống kê điều phối. Từ gạo, củi, mắm, muối cho đến rau củ, thịt thà, mỗi hộ gia đình cố gắng mua đủ lượng dùng từ một tuần đến nửa tháng, sau đó phân công người mặc đồ bảo hộ vận chuyển đến tận cửa từng nhà. Cách làm này tuy phiền phức và khiến khối lượng công việc của không ít người tăng lên gấp bội, nhưng lại có thể trấn an được số đông, tránh được sự hoảng loạn do thiếu hụt thực phẩm gây ra.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương