Hành Trình Tận Thế Thiên Tai

Chương 4.1: Sương Mù Dày Đặc

Trước Sau

break

Trận mưa bão trút xuống ròng rã gần mười ngày trời. Khi mưa bắt đầu ngớt dần, bầu trời ở nhiều nơi hửng sáng trở lại, không ít người mới thở phào nhẹ nhõm. Cái thời tiết chết tiệt này mà không qua đi thì đến quần áo sạch cũng chẳng có mà mặc. Hơn nữa cứ mưa dầm dề thế này, trong nhà bị ẩm rất nặng, đâu đâu cũng ngửi thấy mùi ẩm mốc dính dớp vô cùng khó chịu.

Nhiều người vốn vì mưa lớn không thể ra ngoài làm việc cũng bắt đầu bận rộn trở lại, cuộc sống dường như đang quay về quỹ đạo vốn có sau khi mưa tạnh.

Mộ Nam tựa vào thành giường, nhìn ánh nắng yếu ớt hắt qua cửa sổ, nhưng lại chẳng thể nhẹ nhõm như bao người khác. Cậu tha thiết cầu mong rằng khi sáng mai thức dậy, sẽ không có cảnh sương mù độc bao vây thành phố như kiếp trước, ánh mặt trời vẫn chan hòa, và những người đổ bệnh kia chỉ là bị cúm mùa thông thường, còn mọi sự chuẩn bị của cậu đều là phí công vô ích.

Đáng tiếc, tận thế đến không sai một li.

Khi trời còn tờ mờ sáng, nhiều người lao động dậy sớm đã phát hiện ra điểm bất thường. Trận sương mù này quá dày, dày đến mức người với người chỉ cần đứng cách nhau hơi xa một chút là đã không nhìn rõ mặt đối phương. Thế nhưng, dù thấy kỳ lạ, những người này cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Sương mù dày đặc thì đúng là có hơi nặng thật, nhưng cũng chẳng phải thứ gì chưa từng thấy bao giờ, không việc gì phải làm quá lên.

Lúc Mộ Nam ngủ dậy, trong phòng vẫn là một mảnh tối tăm. Cậu mò lấy điện thoại liếc nhìn thời gian, đã chín giờ sáng. Cậu không mở khóa điện thoại để lên mạng, mà chỉ ngồi thần người bên mép giường, nhìn tấm rèm cửa cản sạch mọi tia sáng, trái tim cậu cũng theo đó mà chìm dần xuống.

Nhà cậu ở tầng mười bảy, có thể coi là tầng cao. Từ ban công nhà cậu nhìn xuống, bên dưới chỉ là một vùng mờ mịt, không thấy tòa nhà đối diện, không thấy vườn hoa nhỏ ngập tràn bóng cây dưới lầu, đập vào mắt chỉ có sương mù dày đặc, chẳng khác nào kiếp trước.

Mộ Nam kiểm tra kỹ lưỡng lại hệ thống cửa lớn cửa sổ một lần nữa, kéo chặt rèm cửa, rồi đeo khẩu trang vào, sang căn nhà đối diện ngó nghiêng một cái. Thấy mấy con gà ngoài ban công nhà Tần Hoài vẫn đang tinh ranh mổ cám ăn, cậu mới yên tâm trở về nhà.

Mộ Nam tự làm cho mình một bữa sáng đơn giản gồm một quả trứng ốp la, hai lát bánh mì gối, hai miếng thịt ba chỉ xông khói và một ly sữa tươi. Dù tâm trạng có phần đè nén nhưng cơm thì vẫn phải ăn, chỉ là có lẽ ăn không được nhiều như ngày thường.

Cậu vừa ăn sáng vừa mở điện thoại lên. Mấy nhóm chat thường ngày hoạt động sôi nổi của cậu đều đã nhảy thông báo 999+. Mộ Nam tiện tay bấm vào một nhóm, thấy mọi người đều đang bàn tán xôn xao về trận sương mù kỳ quái bên ngoài.

Có người mang theo sự hiếu kỳ và phấn khích lạ lùng, bảo rằng sống ngần này tuổi đầu chưa từng thấy trận sương mù nào dày đến thế này, trông có vẻ kích thích.

Có người lại than thở năm nay làm ăn khó khăn quá, trước thì mưa bão không ra ngoài được, khó khăn lắm mới hửng nắng được một ngày, giờ nhìn trận sương mù quái dị này lại càng không dám thò mặt ra đường, nhưng không đi làm thì lấy gì mà ăn.

Lại có người đang ở ngoài đường chụp ảnh thực tế, quay lại cảnh sương mù dày đặc, chụp những vụ tai nạn xe cộ do sương mù cản trở tầm nhìn rồi đăng lên các nền tảng mạng xã hội để câu view.

Mộ Nam thoát khỏi các nhóm chat, lướt qua mạng xã hội Weibo. Từ khóa "Sương mù dày đặc" đã leo thẳng lên vị trí số một trên bảng hot search. Không chỉ riêng thành phố của họ, rất nhiều thành phố khác cũng đồng loạt xuất hiện sương mù dày đặc, thậm chí không ít quốc gia ở nước ngoài cũng lâm vào tình cảnh tương tự. Trận sương mù diện rộng này nếu chỉ xảy ra ở một khu vực đơn lẻ thì còn có thể giải thích là do khí hậu, nhưng cả trong nước lẫn ngoài nước đều bị thì vấn đề đã cực kỳ nghiêm trọng rồi.

Tuy nhiên, trên các trang mạng chính thống của chính phủ không nói quá nhiều, chỉ dặn dò người dân chú ý an toàn khi tham gia giao thông, nếu không có việc cần thiết thì cố gắng đừng ra ngoài. Vì sương mù làm khuất tầm nhìn nên nhiều nơi đã xảy ra không ít vụ va chạm giao thông và tai nạn ngoài ý muốn.

Mộ Nam ngồi thẫn thờ trên giường một lát. Chiếc máy lọc không khí trong nhà cũng từ từ chuyển từ đèn báo hiệu màu đỏ sang màu xanh lam. Cậu không biết những chiếc máy lọc không khí này rốt cuộc có tác dụng thực tế hay không, nhưng cảm giác cứ bật lên như vậy ít nhiều cũng khiến con người ta an lòng hơn phần nào.

Ngồi một lúc, Mộ Nam bắt đầu tự tìm việc cho mình làm. Sương mù độc sẽ kéo dài rất lâu, cậu không thể cứ ở lì trong nhà suốt ngần ấy thời gian mà không kiếm việc gì làm cho đỡ chán. Trong không gian của cậu còn rất nhiều nguyên liệu tươi sống, có thể từ từ chế biến thành đồ ăn chín. Trước đây cậu không có thời gian làm, chỉ mua sẵn các dụng cụ tương ứng, bây giờ thì có thể vừa xem hướng dẫn trên mạng vừa tập làm ít thịt khô, thứ thức ăn vừa dễ bảo quản lại vừa giúp bổ sung năng lượng cực tốt.

Lúc chuẩn bị làm thịt khô, Mộ Nam để ý thấy một góc nhà đang chất đống cải thảo như núi. Đó là số cải thảo cậu lặn lội đến tận vùng chuyên canh để nhập về, để thu mua được đống cải này, lúc đó cậu đã phải tốn không ít công sức. Ngay từ khi có ý định gom cải thảo, Mộ Nam đã tính là sẽ làm kim chi, chỉ là trước đó bận rộn chạy đôn chạy đáo mua đồ nên chưa có thời gian. Giờ nhìn thấy, cậu tự nhiên lại nhớ ra kế hoạch làm kim chi của mình. Mộ Nam lật tìm đoạn video hướng dẫn đã lưu từ trước, rồi lôi mấy chiếc thùng làm kim chi mua từ thuở nào ra. Sau khi xếp sẵn các loại nguyên liệu, cậu tiện tay bật đại một bộ phim, vừa nghe âm thanh nền từ máy tính vừa bắt tay vào muối kim chi.

Làm kim chi vốn là một công việc chân tay nặng nhọc. Cậu cũng chẳng có bí quyết gia truyền nào, cứ chiếu theo công thức trên mạng mà làm, thành phẩm cho ra vị cũng khá ngon. Cậu vốn thích ăn cay nên đã cho thêm rất nhiều ớt bột. Nhìn từng thùng kim chi đỏ đỏ trắng trắng ngon mắt, Mộ Nam bận rộn suốt gần một ngày trời vẫn cảm thấy tràn đầy cảm giác thành tựu.

Vì thời gian trong không gian ở trạng thái hằng định, nên Mộ Nam xếp các thùng kim chi ở một góc bếp, dự định để bên ngoài vài ngày cho lên men, trải qua sự lắng đọng của thời gian rồi mới cất vào không gian.

Cứ bận bịu như vậy cho đến gần sáu giờ tối, Mộ Nam mới dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Cậu kéo rèm cửa ngó ra bên ngoài, mọi khi vào tầm sáu giờ tối trời vẫn còn sáng sủa, mùa hè sáu giờ chiều vẫn còn có cả ánh hoàng hôn, vậy mà bây giờ ngoài trời tối đen như mực, giơ tay chẳng thấy được năm ngón. Mộ Nam nghe thấy có tiếng người ở tầng này đi làm về. Ngôi nhà quá đỗi yên tĩnh sẽ càng làm phóng đại những âm thanh từ bên ngoài lên, đôi khi thậm chí tiếng nhà người ta xào nấu thức ăn, cậu ngồi ở phòng khách cũng nghe thấy rõ mồn một.

Mặc dù sự yên tĩnh này đối với Mộ Nam mà nói đã là chuyện cơm bữa, nhưng trong thời khắc đặc biệt như thế này, cậu vẫn không kìm được mà sinh ra cảm giác cô độc. Nhìn màn hình máy tính không biết đã chạy hết phim từ bao giờ, Mộ Nam tìm một chương trình truyền hình thực tế phiên bản cũ. Tuy là chương trình từ mấy năm trước nhưng số tập rất dài lại náo nhiệt, ít nhiều cũng có thể xua đi phần cảm giác cô độc của một kẻ đơn độc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương