Làm Dâu Thành Phố Thập Niên 70

Chương 182

Trước Sau

break

“Em, em sẽ đuổi bà ấy đi ngay.”

“Không cần.” Người đàn ông trực tiếp ném Bùi Kiến Quốc xuống, lại giẫm một chân lên ngực hắn: “Sau này đừng để tao gặp mày, nếu không gặp một lần, tao đánh một lần.”

Nói xong, gã dẫn hai tên đàn em rời đi, chỉ còn lại Bùi Kiến Quốc và người bạn thân đã giới thiệu gã đàn ông kia cho hắn.

Người bạn thân vừa rồi không dám lên tiếng, bây giờ người đàn ông đã đi, hắn cũng không dám ở lại.

Trước khi đi, hắn nói: “Kiến Quốc, lần này mày hại chết tao rồi. Tao khó khăn lắm mới kéo được anh Phi tới, vốn định để mày làm quen với anh Phi, nhờ anh ấy tìm việc cho mày, thế mà mày lại...”

“Sau này cũng đừng tìm tao nữa.”

Nói xong, người bạn thân cũng vội vàng chạy theo.

Nói lại chuyện Trương Quế Hoa ở cửa.

Trương Quế Hoa thấy cửa gỗ mở ra, tưởng Bùi Kiến Quốc đi ra, đang định càm ràm mấy câu. Nào ngờ cửa vừa mở, một gã đàn ông tóc dài đến vai, trên má trái có một vết sẹo dữ tợn gần như rạch toạc cả má bước ra.

Bà ta sợ đến mức lời định nói mắc kẹt trong cổ họng, mắt trợn trắng.

Anh Phi đâu phải người hiền lành gì, thấy Trương Quế Hoa chắn đường, gã đá một phát.

Hành lang của căn nhà hành lang vốn rất chật hẹp, Trương Quế Hoa bị đá văng, “rầm” một tiếng đập vào tường, tiếng động còn lớn hơn cả tiếng bà ta đập cửa vừa rồi.

“Đi.” Anh Phi ra lệnh một tiếng, hai người nữa đi ra từ trong phòng.

Không, là ba người.

Tên nào tên nấy đều không phải là người tốt.

Trương Quế Hoa còn gì không hiểu nữa, chắc chắn là con trai bà ta lại tìm đám người này đánh bạc.

Lần này còn quá đáng hơn, vậy mà lại đánh bạc ngay trong căn nhà thuê.

Trương Quế Hoa vừa tức vừa cảm thấy ngực đau nhói, đột nhiên “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu.

“Mẹ, cơm nấu xong rồi. Mẹ đi gọi Dung Dung và Khang Ninh về ăn cơm đi.”

Bùi Dung và Bùi Khang Ninh vừa được mợ Thái đưa về, lại chạy ra ngoài tìm mấy đứa trẻ khác chơi.

Bởi vì lúc này là buổi tối, đúng giờ ăn cơm, trong ngõ có rất nhiều hàng xóm thích ngồi xổm trước cửa nhà ăn cơm.

Có nhiều người trông chừng như vậy, hai đứa trẻ ra ngoài chơi cũng không cần người theo sát.

Mẹ Thịnh đang ở trong phòng cắt vải. Hai miếng vải hoa vụn hôm nay họ mua về, mẹ Thịnh định tranh thủ làm quần áo càng sớm càng tốt.

Thời tiết ngày càng nóng, hai bộ đồ mùa hè Ngu Nhân mang tới, lúc mẹ Thịnh giúp cô thu quần áo đã nhìn qua.

Chất lượng đều không tốt, sờ vào cứng ngắc.

Bà muốn nhanh chóng may xong quần áo, để Ngu Nhân thay đồ vừa thoải mái vừa đẹp mắt.

“Đến đây!”

“Nhân Nhân, con cứ dọn cơm trước, mẹ đi gọi chúng nó.”

“Vâng!”

Mẹ Thịnh cất viên phấn trắng đi, lại vội vàng cuộn vải nhét vào tủ rồi mới ra khỏi phòng.

Mẹ Thịnh đi về phía cửa, vừa đi vừa gọi: “Dung Dung, Khang Ninh, về nhà ăn cơm nào!”

Bình thường nhà nào có người gọi như vậy, đều sẽ có hàng xóm giúp truyền lời, con nhà ai kia, nhà gọi về ăn cơm kìa.

Nhưng hôm nay rất kỳ lạ, mẹ Thịnh đi tới cửa mà vẫn không nghe thấy tiếng ai truyền lời như vậy.

Bà bước qua ngưỡng cửa, chỉ thấy một đám người vây quanh cửa số năm.

Mà số năm chính là nhà của Bùi Quảng Nghĩa và Trương Quế Hoa.

Đúng lúc hàng xóm bên trái cũng đi ra, có vẻ định tới xem náo nhiệt. Mẹ Thịnh hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Nghe nói nhà Bùi Quảng Nghĩa truyền ra tiếng động rất lớn, giống tiếng súng, vừa rồi có người đi báo công an.”

Mẹ Thịnh: “.......”

Tiếng súng?!

Đồng tử mẹ Thịnh co rút, sắc mặt lập tức trắng bệch: “Tôi, tôi... Dung Dung và Khang Ninh nhà tôi, cô có nhìn thấy không?”

“Mẹ ơi, có phải được ăn cơm rồi không!” Bùi Dung đột nhiên xuất hiện từ hướng khác, phía sau còn có Bùi Khang Ninh.

Mẹ Thịnh vừa nhìn thấy con bé, lập tức ôm chặt vào lòng, lớn tiếng: “Hai đứa đi đâu vậy, sao không chơi ở trước cửa nhà, con có biết làm mẹ sợ chết khiếp không!”

Nói mãi nói mãi, giọng còn mang theo tiếng khóc.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương