Không biết chạy bao lâu, hắn đến một trường trung học bỏ hoang.
Hắn vượt qua hàng rào đã han gỉ, quen đường quen lối đi đến trước một phòng học đổ nát không mấy nổi bật rồi gõ cửa—
“Cốc cốc.”
“Cốc cốc cốc.”
“Cốc cốc.”
Gõ mấy tiếng rất có quy luật, cánh cửa gỗ mục nát từ bên trong mở ra.
Nếu Trương Quế Hoa ở đây, nhất định bà ta sẽ nhận ra người mở cửa chính là một trong những tên đàn em của anh Phi, kẻ hôm đó đã đá bay bà ta.
“Lại là mày à?”
“Sao, công việc ở trạm thu mua làm hỏng rồi?”
Đại Pháo cũng chỉ thuận miệng nói móc mà thôi. Bùi Kiến Quốc đã có đáp án đề thi, không thể nào thi trượt.
Nhưng vừa nói xong, hắn đã nhìn thấy vẻ mặt Bùi Kiến Quốc chẳng khác gì ăn phải phân, lập tức kinh ngạc: “Không phải chứ, cầm đáp án rồi mà mày còn thi không đậu?”
“Mày đúng là ngu.”
Bùi Kiến Quốc rất muốn chửi lại: Một kẻ đến tên mình còn không viết nổi như mày thì dựa vào đâu nói tao ngu?
Nhưng dù sao cũng là đến cầu người, Bùi Kiến Quốc đành nhịn nhục.
“Tao... đến tìm anh Phi.”
“Tao muốn anh Phi giúp tao thêm một lần nữa.”
Đại Pháo châm chọc: “Mày tưởng công việc ở tỉnh lỵ là từ trên trời rơi xuống à? Mày nói muốn anh Phi giúp thì bọn tao phải giúp mày chắc?”
“Cút!”
“Tao, tao có thể đưa tiền.”
“Tao đưa một trăm.”
“Ồ, một trăm của mày to lắm đấy.” Một tên đàn em khác tên An Tử cũng đi ra, đá một chân về phía hắn, nhưng Bùi Kiến Quốc né được.
“Chậc! Lần trước tin tuyển dụng của trạm thu mua là anh Phi thấy mày đáng thương, mới bán cho mày với giá một trăm đồng. Mày tưởng một trăm đồng có thể mua được tin tuyển dụng ở tỉnh lỵ à?”
“Cút, nếu không đợi anh Phi về, có mà đẹp mặt.”
“Anh Phi không ở đây à?” Bùi Kiến Quốc nhíu mày, lại hỏi: “Vậy phải bao nhiêu tiền? Tao nghe nói Bách hóa Đại Lâu Tam Cung đang tuyển người, tao muốn đáp án đề thi.”
“Lần này tao không cần chúng mày bán tin cho tao, tao chỉ cần đáp án đề thi!”
Đại Pháo và An Tử kinh ngạc nhìn nhau. Bọn họ không ngờ tin tức mình vừa nhận được mà thằng Bùi Kiến Quốc này cũng biết.
Nhưng đáp án đề thi...
An Tử thông minh hơn Đại Pháo. Hai mắt hắn đảo một vòng, nghĩ đến điều gì đó: “Được, nhưng tao phải đợi anh Phi về hỏi thử. Xác nhận xong sẽ nói giá cho mày.”
“Lần này tốt nhất mày chuẩn bị nhiều tiền một chút. Công việc ở Bách hóa Đại Lâu với trạm thu mua là một trời một vực đấy.”
Bùi Kiến Quốc nghiến răng rời đi.
Đợi Bùi Kiến Quốc khuất bóng, Đại Pháo khó hiểu hỏi: “Bao giờ chúng ta có đề thi Bách hóa Đại Lâu vậy?”
“Chẳng phải chúng ta vừa mới biết Bách hóa Đại Lâu tuyển người sao? Cái tên tổng giám đốc mới đến kia dầu muối không ăn, chúng ta căn bản không thể tiếp cận hắn.”
An Tử cười thần bí: “Cái này thì mày không hiểu rồi, đợi anh Phi về là anh ấy sẽ biết.”
Bởi vì trên đời này có một chiêu gọi là tay không bắt sói.
Bọn họ đang cần tiền gấp, chiêu này là hữu dụng nhất.
Ngu Nhân và mẹ Thịnh về đến ngõ Quế Viên lúc một giờ rưỡi.
Giờ ngủ trưa vốn yên tĩnh, hôm nay lại đặc biệt náo nhiệt.
Nam có nữ có, già có trẻ có, tất cả đều vây quanh trước cửa căn nhà số mười sáu. Có người đang há miệng nói liên hồi, có người chỉ trỏ, người không biết chuyện còn tưởng nơi này xảy ra chuyện lớn gì.
Ngu Nhân và mẹ Thịnh nhìn nhau, đang cân nhắc có nên qua xem thử hay không thì mợ Thái từ trong nhà đi ra, kéo hai người vào.
“Hai đứa ngốc à, đứng ở cửa làm gì?”
Ngu Nhân hỏi: “Mợ, xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Cho dù đã bị kéo vào trong nhà, tiếng ồn từ căn nhà số mười sáu vẫn truyền tới.
Loáng thoáng nghe thấy gì đó liên quan đến công việc.
Ngu Nhân dựng tai lên nghe lén, dáng vẻ rất đáng yêu. Mợ Thái không nhịn được xoa đầu cô, kéo cô vào phòng khách, không cho cô đứng ở cửa.
Vừa đi vừa trả lời: “Còn chuyện gì nữa, chuyện trạm thu mua tuyển người gây ra đấy.”
“Á! Có gì mà phải làm ầm lên vậy ạ?”