Dù sao sau này anh có thể sẽ là người quyết định bát cơm của cô, mà hiện giờ cô cũng chưa tìm được công việc nào tốt hơn tòa bách hóa.
Tiễn bà Tề đi, Ngu Nhân nói với mẹ Thịnh một tiếng, quyết định vẫn đến tìm An Tu Viễn.
Chỉ là khi cô đến tòa bách hóa, An Tu Viễn đã rời đi.
Ngu Nhân sốt ruột chờ thêm một đêm. Sáng hôm sau cô lại đến tòa bách hóa từ rất sớm. Lần này cuối cùng cô cũng gặp được An Tu Viễn, cùng với cậu thư ký nhỏ Trác Khắc hôm đó từng gặp.
“Ơ, đồng chí Ngu, sao cô lại đến đây?”
“Thời gian thi của chúng ta là ngày mười hai, cô không nhớ nhầm đấy chứ?”
Trác Khắc đùa.
Ngu Nhân lắc đầu:
“Tôi đến tìm tổng giám đốc An. Tổng giám đốc An, tôi có chuyện muốn nói với anh, bây giờ anh có tiện không?”
“Cô tìm tôi?”
An Tu Viễn kinh ngạc, đánh giá Ngu Nhân rồi hỏi:
“Có chuyện gì?”
Dừng một chút, anh nói:
“Lên văn phòng tôi nói.”
Ngu Nhân gật đầu. Vẻ mặt cô nghiêm túc, khiến Trác Khắc vốn đang đùa giỡn lúc đầu cũng trở nên căng thẳng theo.
Ba người nhanh chóng lên tầng ba. An Tu Viễn ngồi vào chỗ của mình, ra hiệu cho Ngu Nhân ngồi xuống từ từ nói.
Ngu Nhân từ chối:
“Tôi nói xong sẽ về.”
“Là thế này, tôi muốn hỏi tổng giám đốc An, lần tuyển người này của tòa bách hóa có phải tuyển công khai hoặc nửa công khai không?”
“Vì sao lại hỏi vậy?”
“Bởi vì bên ngoài tôi nghe thấy có người truyền tin tòa bách hóa đang tuyển người. Nếu tòa bách hóa không tuyển công khai, chuyện này có thể ảnh hưởng đến kỳ thi tuyển. Tôi cứ cảm thấy nên nói cho anh biết.”
An Tu Viễn sững ra một lát, rất nhanh đã phản ứng:
“Cô nghe được ở đâu? Họ nói những gì?”
“Một người lớn tuổi trong nhà nói cho tôi biết. Hiện giờ có lẽ đã có rất nhiều gia đình công nhân biết chuyện.”
“Còn cụ thể họ nói những gì...”
Ngu Nhân nhớ lại tin tức bà Tề đến nói với cô tối qua, trong lòng mơ hồ cảm thấy lần tuyển người này có lẽ sẽ gặp rắc rối rất lớn.
“Họ đều đang truyền rằng có người có suất thi tuyển vào tòa bách hóa, ai trả giá cao thì được!”
“Sao có thể!”
Trác Khắc vội vàng giải thích:
“Chúng tôi tuyệt đối không công khai tuyển người, cũng không hề mua bán suất thi!”
“Chúng tôi... chúng tôi đều thông qua sàng lọc từng tầng, hoặc thông qua các đơn vị khác đề cử nhân tài, tuyệt đối không thể làm chuyện gây tổn hại đến lợi ích tập thể!”
“Trác Khắc!”
An Tu Viễn ngắt lời.
Giọng anh ôn hòa, tự nhiên mang theo cảm giác trấn an.
Đừng nói Trác Khắc, ngay cả Ngu Nhân đứng bên cạnh nghe xong cũng bất giác bình tĩnh lại.
Ngu Nhân chớp mắt. Dưới ánh mắt kỳ lạ của cô, An Tu Viễn an ủi:
“Đồng chí Ngu hẳn không có ý như cậu nghĩ. Cô ấy đã đến nói cho chúng ta biết, chứng tỏ cô ấy tin tưởng chúng ta, đúng không đồng chí Ngu?”
“Đúng vậy. Tôi không cho rằng người dám tiếp nhận cái mớ hỗn độn của tòa bách hóa thành phố Tam Cung lại có thể làm chuyện gây hại cho tập thể.”
An Tu Viễn: “...”
Thật ra không cần phải giải thích rõ đến thế.
Hơn nữa còn là từ một góc độ kỳ quặc như vậy.
Trong lòng An Tu Viễn bật cười:
“Vậy trước tiên tôi cảm ơn sự tin tưởng của đồng chí Ngu.”
“Không có gì. Nhưng tổng giám đốc An, tôi cảm thấy anh vẫn nên điều tra một chút. Tôi sợ đến ngày thi họ sẽ đến gây chuyện.”
“Dù sao họ còn có suất để mua bán.”
Cô cố ý nhấn mạnh bốn chữ “suất để mua bán”.
An Tu Viễn là người thông minh, bật cười khẽ:
“Đúng vậy, họ có suất để mua bán.”
“Trác Khắc, cậu mang số suất đăng ký hôm qua đến đây, đếm xem có bao nhiêu bản.”
“Hả?”
“Chờ, chờ chút, tôi đếm ngay!”
Trác Khắc không hiểu đầu cua tai nheo gì, luống cuống tay chân.
Thậm chí lúc lục tìm còn lẩm bẩm:
“Chắc khoảng ba mươi bản thôi mà, chẳng phải chúng ta chỉ tìm được hơn ba mươi người sao?”