“Bác sĩ Hứa, lại có một khách hàng nữa tới.”
Hứa Du đang đứng trong phòng nghe thấy có người gọi mình lập tức lên tiếng đáp lại. Chiều cao 1m87 của anh có vẻ đặc biệt nổi bật, bờ vai rộng rãi giãn ra, cao lớn nhưng không có nửa phần cảm giác áp bức.
“Được.”
Tiếp theo lại quay đầu lại, một lần nữa dặn dò cô gái trước mặt.
Tóc mái trên trán rủ xuống theo động tác cúi đầu kiểm tra, để lộ vầng trán trơn bóng và sống mũi thẳng tắp.
Trên mũi đeo một cặp kính gọng mảnh, đôi mắt sau tròng kính có màu nâu nhạt, con ngươi giống như viên bi thủy tinh chứa đầy nước ấm, khi nhìn người luôn toát lên sự tập trung và dịu dàng tự nhiên, ngay cả âm cuối khi nói chuyện với người khác cũng mang theo hơi ấm nhẹ nhàng.
Làm cô gái đối diện thoáng chốc ngẩn ngơ nhìn đến ngây dại.
Thảo nào bạn thân cô ấy cứ khăng khăng giới thiệu mình tới bệnh viện thú y này.
“Phẫu thuật đã làm xong rồi, sau khi về nhớ đừng để mèo chạm vào nước, đeo vòng chống liếm cho nó, tránh để nó liếm láp, mấy ngày đầu có thể sẽ hơi khó chịu, từ từ rồi sẽ ổn thôi.”
Cô gái ôm con mèo đã được triệt sản của mình, lại liên tục nói vài tiếng cảm ơn, lúc này mới rời đi.
“Lại đây đi.”
Anh thở phào một hơi nhỏ đến mức không thể phát hiện, cử động cổ một chút, nhẹ nhàng nói một câu. Làm Nguyễn Vị Trì suýt chút nữa không ý thức được đối phương đang nói chuyện với mình.
“Bồ câu?”
Hứa Du khi nhìn thấy chiếc lồng sắt kia, đột nhiên nhíu chặt mày. Mặc dù giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng Nguyễn Vị Trì cảm thấy sự trách móc trong giọng điệu của anh.
“Nuôi chim bồ câu không thể như thế này.”
Anh đã gặp qua quá nhiều người nuôi thú cưng chỉ vì ham vui và hứng thú nhất thời, thường thường lúc đưa tới những con vật đó đã bị hành hạ không ra hình thù gì.
Nguyễn Vị Trì ngẩn ra một chút, tiếp theo vội vàng giải thích: “Đây không phải bồ câu của tôi. Là tôi cứu được ở bên ngoài.”
Hứa Du kinh ngạc ngước mắt lên. Nhìn thẳng vào cô gái mà mình phải khom lưng mới có thể nhìn thẳng này. Khi thu hồi tầm mắt, dừng lại một chút ở ngón tay cô, cuối cùng rơi xuống chiếc ổ khóa kiểu cũ móc bên ngoài lồng chim.
Loại ổ khóa này, người bình thường sẽ mua về để khóa nhà kho, ổ khóa lớn màu đen nhánh, phần màu bạc bên trên vẫn chưa tính là cũ nát, thoạt nhìn là mới mua.
Thảo nào vừa rồi anh lập tức cảm thấy kỳ lạ, sao lại có người dùng ổ khóa lớn như vậy để khóa lồng chim. Chỉ riêng phần thân khóa, đã lớn hơn cả cửa lồng.
Sử dụng vô cùng bất tiện.
Nhưng nếu là cố ý làm tổn thương thì có thể hiểu được.
Bởi vì người treo ổ khóa lên, căn bản không hề chuẩn bị mở chiếc lồng sắt này ra nữa.
Ý thức được mình đã trách lầm Nguyễn Vị Trì, Hứa Du có chút xấu hổ.
Nhưng Nguyễn Vị Trì lại không cảm thấy có gì, một lòng chỉ hy vọng anh chăm sóc tốt cho hai con chim bồ câu này.
“Con này là tôi gặp trên cây, lúc đó có đứa trẻ lấy đá ném nó, tôi không chắc có bị thương hay không, nhưng hiện tại nó không thể bay bình thường được.”
Tiếp theo chỉ vào con còn lại: “Còn con này thì bị nhốt trong lồng rồi treo trên sân thượng khoảng nửa tháng, mấy ngày nay có mưa rào có sấm chớp, ước chừng nó vừa đói vừa bị dầm mưa, vô cùng suy yếu.”
Hứa Du thoáng kinh ngạc vì cô nói tình trạng của hai con chim bồ câu này chi tiết như vậy, nhưng không kịp nghĩ nhiều, lập tức bắt đầu tìm công cụ cưa lồng chim ra trước: “Yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng hết sức.”
“Cô ra ngoài đợi một lát trước đi.”
Sau đó nghĩ tới điều gì, lại từ trong túi áo blouse trắng lấy ra mấy miếng băng cá nhân đưa cho đối phương.
“Cho cô, vết thương trên tay tuy nhỏ, nhưng cũng phải chú ý phòng ngừa nhiễm trùng.”
Nguyễn Vị Trì mãi mới nhận ra, đột nhiên thấy bác sĩ trước mắt thật sự là rất tinh tế.
Giờ phút này Nguyễn Vị Trì không chỉ hy vọng Hoa Hoa tỉnh lại nói cho mình biết hung thủ là ai.
Cô cũng đồng dạng hy vọng sinh mệnh nhỏ bé này có thể sống sót.
Nguyễn Vị Trì ngồi ở ghế nghỉ ngơi bên ngoài, theo bản năng lấy điện thoại ra, mới phát hiện điện thoại của cô không biết đã hết pin sập nguồn từ lúc nào.
Vừa lúc cô gái ở quầy lễ tân rót cho cô một ly nước tinh khiết.
“Cảm ơn.”
“Xin hỏi ở đây có chỗ nào sạc pin được không?”
Vừa rồi cô nhìn thoáng qua, phát hiện trên tủ quầy lễ tân cũng không có sạc dự phòng cho thuê. Bất đắc dĩ chỉ có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ nhân viên cửa hàng.
“Đây.”
Vừa dứt lời, cô gái ở quầy lễ tân lấy một cục sạc từ trong túi ra.
“Chị cầm đi dùng đi.”
“Đây là Bác sĩ Hứa của chúng tôi tự bỏ tiền túi ra mua, để lại bệnh viện cho mọi người sử dụng.”
Nguyễn Vị Trì lại lần nữa bị mức độ chu đáo của người này làm cho chấn động.
Từ lúc bước vào bệnh viện thú y này, cô lập tức phát hiện nơi này dường như không giống với bệnh viện trong ấn tượng của mình cho lắm.
“Có phải cũng bị Bác sĩ Hứa của chúng tôi mê hoặc rồi không?”
Lúc Nguyễn Vị Trì nhận lấy cục sạc, vừa vặn thấy cô ấy chớp chớp mắt với mình.
Nguyễn Vị Trì: “…”
“Ây da, không sao đâu, dù sao rất nhiều cô gái tới đây đều là vì Bác sĩ Hứa mà.”
“Cho nên chị cũng không cần phải ngại đâu.”
Nguyễn Vị Trì không biết nên giải thích thế nào.
Lại cảm thấy nói quá nhiều với người xa lạ bèo nước gặp nhau cũng chẳng có tác dụng gì, cho nên chỉ im lặng cắm sạc điện thoại, chờ nó có đủ pin để khởi động máy.
Không bao lâu sau, Bác sĩ Hứa trong miệng cô ấy lập tức đi ra.
“Yên tâm đi, không sao rồi.”
Nguyễn Vị Trì tiến lên đón nghe được lời này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Con mà cô nói không bay lên được, tôi đã kiểm tra cho nó rồi. Chắc là trước đó không cẩn thận ngã từ trên cao xuống làm tổn thương gân cơ, cũng may không tổn thương đến xương cốt. Tôi đã cố định cho nó rồi, dưỡng thêm vài ngày, chờ gân cơ hoàn toàn tiêu sưng, chắc là có thể bay lên bình thường.”
“Còn con kia, thì nghiêm trọng hơn một chút. Không gian lồng sắt nhỏ, sau khi dầm mưa không có cách nào tránh rét, mất nhiệt cấp tính cộng thêm phản ứng căng thẳng cho nên mới ngất xỉu.”
Hứa Du nhớ tới lúc mình vừa chạm vào con chim bồ câu kia, lông vũ vẫn còn ướt lạnh.
“Tôi vừa ủ ấm cho nó, đút chút nước đường glucose bổ sung thể lực, còn thêm chút thuốc chống căng thẳng. Kế tiếp chỉ cần quan sát đường hô hấp của nó không có vấn đề gì, khoảng 3, 4 ngày là có thể hồi phục lại.”
“Cảm ơn bác sĩ.” Nguyễn Vị Trì chân thành cảm tạ.
“Không có gì, chúng hiện tại đều đang trong trạng thái tỉnh táo, cô có thể vào xem chúng.”
Hứa Du viết đơn giản gì đó vào cuốn sổ trên tay mình.
“Vâng.”
Nguyễn Vị Trì vừa đi đến cửa phòng, lập tức nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng “gù gù” vụn vặt.
Tiếp theo chính là cuộc đối thoại của hai con chim bồ câu.
[Hoa Hoa cậu không sao thật là tốt quá. Tớ đã nói chị gái kia là người tốt mà!]
[Còn may lần này gặp được con người tốt, nếu không chúng ta có thể đều tiêu đời rồi.]
Chờ Nguyễn Vị Trì đi qua, lập tức thấy con chim bồ câu đang nói dở lập tức vẫy vẫy nửa bên cánh chào hỏi.
[Chị ơi chị ơi!]
Trước kia Nguyễn Vị Trì chưa bao giờ quan sát kỹ chim bồ câu cũng đáng yêu như thế này.
Cô vươn tay ra, chắc là hai con chim bồ câu hiểu cô sẽ không làm hại chúng, không những không né, còn chủ động vươn dài cổ, dùng cái đầu ấm áp nhẹ nhàng cọ cọ đầu ngón tay cô.
Lớp lông tơ kia, mềm mại như một đám mây.
Cọ xong còn nhắm mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng “gu gu” vụn vặt, rất giống một chú mèo nhỏ được vuốt ve thoải mái.
Nguyễn Vị Trì nhẹ giọng an ủi: “Yên tâm đi, các em đều sẽ không sao đâu.”
Lại chơi đùa với hai con chim bồ câu một lát, cô mới lại lần nữa hỏi ra lời Hoa Hoa nói lúc ở trên sân thượng trung tâm thương mại.
“Em có thể kể lại chuyện xảy ra ngày hôm đó cho chị nghe một lần nữa được không?”
Cái đầu xù lông gật gật: [Vâng!]
…
Hứa Du nhớ ra còn có chuyện muốn dặn dò Nguyễn Vị Trì, vội vàng quay lại phòng bệnh, còn chưa kịp mở miệng, lập tức nhìn thấy người sau đang nửa ngồi xổm, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm an ủi hai con chim bồ câu.
“Chị có việc phải ra ngoài một chuyến, các em đừng sợ, ngoan ngoãn nghe lời nhé.”
“Anh trai mặc áo blouse trắng vừa rồi cũng là người tốt, anh ấy sẽ giúp các em khôi phục lại trạng thái hoàn toàn khỏe mạnh.”
Không biết là bị giọng điệu dỗ dành dịu dàng kia làm cho cảm động, hay là bởi vì nhìn thấy chim bồ câu thế mà lại thật sự nghe hiểu gật gật đầu.
Bên môi Hứa Du bỗng nhiên nở một nụ cười.
Mặc dù nụ cười rất nhẹ, nhưng vẫn có thể nhìn ra độ cong nhàn nhạt.
Nguyễn Vị Trì nhờ anh chăm sóc chim bồ câu xong, lập tức vội vàng ra cửa.
Gọi lại vào số điện thoại của Chu Kiến Huân, sau khi kết nối lập tức nói: “Đội trưởng Chu, là một người đàn ông đã đẩy nạn nhân xuống!”
“Ngày hôm đó có người cùng Lâm Thanh lên sân thượng.”