Tất cả loài người trong thời đại này đều là sản phẩm của sự biến dị gen, có thể thông qua khứu giác nhạy bén như dã thú để xác định nguồn gốc gen và chủng tộc của người khác.
Giống như gen thú của Tiêu Kỳ thuộc về loài báo tuyết của thú trên cạn, Noah là chó ngao, Eric là gấu đen, còn Theodore thuộc họ chim sếu vương miện xám.
Noah theo bản năng muốn tiến lại gần hơn một chút, bản năng đánh hơi của loài chó khiến cậu không nhịn được muốn khám phá mùi hương của Lê Nguyện.
Tiêu Kỳ giữ vai cậu lại, lắc đầu: “Đừng làm cô ấy sợ, về căn cứ rồi dùng khoang y tế kiểm tra.”
Lê Nguyện không biết bọn họ đang tò mò điều gì, lúc này cô đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Tàu vũ trụ trông như thế này sao?" Cô bám vào cửa sổ xe lẩm bẩm, hơi thở ấm áp phả lên cửa kính lạnh lẽo một làn sương trắng.
Bên ngoài cửa sổ là đám mây khổng lồ và lộng lẫy, cùng vô số những vì sao lấp lánh như những vụn viên kim cương.
Cô ngẩn ngơ nhìn, vì xúc động mà đôi mắt hơi đỏ lên.
Đẹp quá.
Không lâu sau, Lê Nguyện tự mò mẫm học được cách dùng thiết bị đầu cuối trên cổ tay để chụp ảnh, chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, cô đã hướng ra ngoài cửa sổ chụp liên tục mấy chục tấm ảnh với đủ kiểu, chụp mãi không chán.
Tiêu Kỳ lười biếng chống cằm, nghiêng người dựa vào lưng ghế, quan sát cô gái nhỏ bên cạnh đang chụp ảnh say sưa.
Anh nhìn thấy sự kinh ngạc của Lê Nguyện và sự lạ lẫm của cô với quang não, sự nghi hoặc trong lòng anh ngày càng lớn.
Mọi thứ ở cô gái đều không phù hợp với nơi này, cô ấy rốt cuộc đến từ đâu?
Đang chìm trong suy nghĩ thì thấy cô lại ghé sát đầu vào cửa sổ, giơ tay tạo dáng chữ V, rồi điều chỉnh ống kính quay về phía mình.
Tách.
Trong ảnh, cô gái nhỏ hơi nghiêng đầu, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết, phía sau là biển sao bao la vô tận.
Yết hầu Tiêu Kỳ khẽ động, chỉ cảm thấy tim mình như bị một chiếc lông vũ nhẹ nhàng quét qua, không nhịn được mà khẽ nhếch khóe miệng.
Noah ngồi ngay sau lưng cô, cười ngây ngô liếc trộm Lê Nguyện đang mải mê chụp ảnh, đột nhiên bị Eric bên cạnh thúc vào sườn một cái.
“Nước miếng sắp chảy ra rồi kia, kiềm chế chút đi.”
Noah vội vàng lau khóe miệng, không phục nhỏ giọng phản bác: “Xì, chẳng phải mấy người cũng lén nhìn sao, còn bày đặt!”
Bị vạch trần, cậu dứt khoát không giả vờ nữa, chỉnh lại cổ áo có chút nhăn nhúm, rồi khẽ nghiêng người về phía Lê Nguyện, giữ một khoảng cách lịch sự nhưng không quá xa: “Tiểu thư… tôi, tôi có thể chụp ảnh chung với cô không?”