Mọi người nhìn chằm chằm vào dáng vẻ ăn uống chẳng hề khách khí của Lê Nguyện với vẻ mặt kỳ lạ, nhất thời không phản ứng kịp.
Trước đó họ còn lo lắng rằng một cô gái mảnh mai yếu đuối như cô sẽ không quen với loại đồ ăn nhiều dầu mỡ và thô ráp này.
“… Sau khi bị bắt đi, chắc tiểu thư đã phải chịu khổ nhiều rồi.” Cổ họng Noah có chút nghẹn lại, giọng nói tràn đầy xót xa.
Mà “chịu khổ nhiều” như lời họ nói lại đang hoàn toàn đắm chìm trong mỹ vị, hoàn toàn không hay biết bản thân lại vô tình đẩy hình tượng đáng thương lên một tầng cao mới.
Đôi môi cô bóng loáng vì dính dầu, tiện tay nhận lấy ly nước trái cây mà Tiêu Kỳ đưa tới, uống một ngụm.
Hửm? Ngon thật đấy.
Nước trái cây chua chua ngọt ngọt, còn có hương cỏ xanh mát nhẹ nhàng, cực kỳ thích hợp để kích thích vị giác và giảm ngấy.
Lê Nguyện không khỏi cảm thấy bất ngờ với đồ ăn thế giới này, tâm trạng cũng theo đó mà tốt lên không ít.
Từng đĩa từng đĩa thức ăn được bưng lên, cuối cùng bụng Lê Nguyện cũng dần dần no căng.
Cô xoa xoa chiếc bụng hơi nhô lên,vô cùng tiếc nuối nhìn đống thức ăn còn lại hơn một nửa trên bàn nhưng thật sự là cô không thể nhét thêm một miếng nào được nữa.
Sau khi đã ăn uống no nê, cô mới phát hiện những người còn lại dường như chẳng ăn được bao nhiêu, ngược lại cứ bận rộn gắp thức ăn cho cô.
Hiện tại bọn họ cũng đang mỉm cười nhìn cô
Mặt cô chợt đỏ lên, vội vã vỗ bụng ra hiệu mình đã ăn no, còn xua tay liên tục với họ.
Mấy người đàn ông nhanh chóng hiểu ra ý cô, lại mang tới một bát hoa quả nghiền chua chua ngọt ngọt, cô nếm thử một chút, vị hơi giống quả sơn trà, chắc là để giúp tiêu hóa.
Cô hít một hơi rồi lại hút một ngụm nước ép, trong lòng âm thầm khen ngợi dịch vụ chu đáo này.
Thấy cô đã thật sự buông dĩa xuống, cuối cùng mấy tên lính đánh thuê cũng đã đói đến cực điểm mới bắt đầu ăn uống hùng hục như bão quét.
Chưa đầy mười phút, hơn chục món ăn trên bàn đã bị quét sạch.
Lê Nguyện âm thầm quan sát khẩu phần ăn của họ, kinh ngạc đến há hốc mồm. Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy khẩu phần ăn của mình chẳng khác nào cho chim ăn so với bọn họ.
Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng thoải mái, mấy người vừa tranh nhau ăn, vừa cười nói vui vẻ.
Dù cô chẳng hiểu họ đang nói gì, nhưng lúc này, ngậm ống hút trong miệng, cô vẫn bị bầu không khí vui vẻ ấy làm cho cảm động, khóe môi khẽ cong lên, nở nụ cười tự nhiên.