Mà giờ có cho Theodore đến đây, chắc cậu ta cũng phải xem kỹ mới phân biệt được công dụng từng món.
Lê Nguyện đành vừa đoán vừa dùng bừa, loay hoay mãi cuối cùng cũng coi như tắm xong.
Hai mươi phút sau, Lê Nguyện với mái tóc ướt sũng, ngượng ngùng đẩy cửa phòng tắm ra.
Tiêu Kỳ đang ngồi xổm trước cửa, nghe thấy tiếng động thì lập tức quay đầu nhìn Lê Nguyện.
Cô gái đứng trước cửa, ánh đèn vàng ấm trong phòng tắm và hơi nước bốc lên trong phòng tắm bao phủ lấy người cô, phủ lên thân hình mảnh mai của cô một lớp ánh sáng dịu nhẹ, tựa như được bao bọc bởi ánh hào quang.
Tiêu Kỳ ngây người.
Dáng người cô nhỏ nhắn, bộ đồ ngủ chỉ có thể lỏng lẻo khoác lên người để lộ chiếc cổ thon dài trắng mịn cùng với xương quai xanh nhỏ nhắn hơi ửng hồng vì hơi nóng.
Ánh mắt anh vô thức trượt xuống theo đường cổ áo, sau đó như bị điện giật nhanh chóng nhìn sang chỗ khác, chỉ cảm thấy cổ họng có chút khô khốc.
Lê Nguyện tinh ý nhận ra ánh nhìn của anh, lập tức khoanh hai tay trước ngực để che lại.
“Đồ biến thái!” Cô xấu hổ giận dữ, tung một cú đấm vào vai anh.
Sau đó đau đến hít một hơi lạnh.
Cô nghi ngờ mình vừa đấm vào tấm sắt.
Tiêu Kỳ bị cú đánh như gãi ngứa ấy chọc cười, nhưng nhìn gương mặt tức giận của cô gái nhỏ, anh đành cố nhịn cười, ép khóe miệng không cong lên.
"Tóc, sao không sấy khô?" Anh nhẹ giọng chuyển chủ đề, chỉ vào mái tóc còn ướt của Lê Nguyện.
Lúc này Lê Nguyện mới nhớ ra việc mình đang định nhờ giúp, cô không tìm được máy sấy tóc.
"Anh, giúp tôi." Cô cắn môi, nhặt một lọn tóc đưa cho người đàn ông.
Tiêu Kỳ ngẩn người, rồi lập tức hiểu ý cô, khóe miệng vừa nãy còn cố gắng kìm nén giờ lại bắt đầu cong lên.
“Rất hân hạnh được phục vụ cô, tiểu thư.”
Vài phút sau.
Lê Nguyện ngồi trên ghế trong phòng ngủ, sau lưng là Tiêu Kỳ đang chăm chú giúp cô sấy tóc.
Bảo sao cô không tìm thấy máy sấy tóc, cô thoải mái nheo mắt, mơ màng nghĩ. Vì máy sấy tóc ở thế giới này đã tiến hóa thành hình dạng mà cô không nhận ra.
Bàn tay của người đàn ông nhẹ nhàng tỉ mỉ, cẩn thận giúp cô vuốt thẳng và sấy khô từng sợi tóc, cảm giác thoải mái chẳng khác nào spa cho da đầu.
Ban đầu cô còn định tự nghiên cứu cách dùng chiếc máy sấy phức tạp kia, nhưng sau khi trải nghiệm cảm giác được phục vụ...
Thôi vậy, cứ để anh ấy làm đi, Lê Nguyện mất đi ý chí nghĩ vậy.