Mỹ Nhân Vạn Nhân Mê Khiến Những Giống Đực Đỉnh Cấp Đêm Đêm Tranh Sủng

Chương 27

Trước Sau

break

Mẹ, vợ, con gái, đó là những thứ chỉ có quý tộc được thụ thai tự nhiên mới xứng đáng có.

Đúng vậy, tử cung nhân tạo không thể sinh ra con gái.

Lê Nguyện ngơ ngác chớp mắt, không hiểu sao thiếu niên lại đột nhiên phun máu mũi.

Nhưng cô nhớ đã từng đọc một cuốn sách về kiến thức phổ biến của y tế nói rằng khi bị chảy máu mũi thì không được ngẩng đầu như vậy sẽ dễ bị sặc.

Thế là cô vội vàng xuống giường kéo mấy tờ giấy, lon ton chạy đến trước mặt thiếu niên.

"Đừng, đừng ngửa đầu." Cô kiễng chân, vừa vụng về lau máu cho cậu, vừa nâng mặt cậu lên, cố gắng chỉnh lại đầu cho đúng tư thế.

Noah cảm nhận được cơ thể mềm mại, thơm tho của cô gái đang kề sát mình, suýt nữa ngất vì sung sướng.

Khi đôi tay nhỏ bé mềm mại ấy ôm lấy má cậu, Noah hoàn toàn đứng hình, máu mũi chảy càng mạnh hơn.

Lý trí cuối cùng còn sót lại khiến cậu quỳ một gối xuống đất, không nỡ để cô gái phải kiễng chân nhìn lên quá vất vả.

Lê Nguyện thấy máu không ngừng chảy, ngây người: “Cậu… cậu… cậu bị gì thế này…”

Đúng lúc đó, mấy người khác bước vào thì nhìn thấy cảnh tượng này…

Cô gái đang ngồi xổm trước mặt Noah, tay đầy máu, thậm chí ngực cũng dính mấy giọt, vẻ mặt thì hoảng loạn.

Đồng tử Tiêu Kỳ co lại, toàn thân căng cứng.

Màu đỏ tươi đó xuất hiện trên người cô gái nhỏ, thật sự quá chói mắt.

"Xin... xin lỗi, là máu mũi tôi làm bẩn đồ ngủ của tiểu thư.” Đúng lúc đó, giọng Noah vang lên.

Rõ ràng mấy người kia đã thả lỏng hơn rất nhiều.

Ồ, là máu của Noah à.

Vậy thì không sao rồi.

Tiêu Kỳ chán ghét xách thiếu niên đang chảy máu mũi đứng dậy: "Tự đi tìm bông y tế đi."

Anh nhận lấy bộ quần áo đã chuẩn bị cho Lê Nguyện từ tay Noah, rồi đá cậu ra ngoài.

Lê Nguyện: ... Sao đại ca này lại có hai bộ mặt thế chứ.

Sau khi rửa tay sạch sẽ, Lê Nguyện nhìn bộ quần áo Tiêu Kỳ đưa tới thì thấy có chút khó xử.

Mấy người đàn ông này hình như quên mất con gái cần đồ lót thì phải.

Buổi tối không có thì thôi, ban ngày mà không có... Cô nghĩ đến cảnh tượng đó, không khỏi rùng mình.

Bộ quần áo cô mặc trước khi xuyên không đã bị người đàn ông xé rách, giặt xong chắc cũng không mặc được nữa rồi.

"Không thích sao?" Tiêu Kỳ nghiêng đầu, nhìn cô gái nhỏ đang bối rối trước mặt.

Lê Nguyện cắn răng, cảm thấy vẫn nên nói rõ nhu cầu của mình.

Cô kéo tay áo Tiêu Kỳ đến bên tủ quần áo, lấy chiếc áo lót nhỏ đã thay ra, giơ lên trước mặt Tiêu Kỳ.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương