Mỹ Nhân Vạn Nhân Mê Khiến Những Giống Đực Đỉnh Cấp Đêm Đêm Tranh Sủng

Chương 29

Trước Sau

break

Anh chỉ vào mình rồi mở miệng: "Tiêu Kỳ, tôi tên là Tiêu Kỳ."

Anh nói rất chậm, phát âm rõ ràng từng chữ, trong đôi mắt đỏ sẫm ẩn chứa một tia mong đợi khó nhận ra.

Lê Nguyện đoán đây chắc là màn tự giới thiệu nên cô lập tức thử đọc theo: "Tiêu... Kỳ."

Thấy vẻ mặt kinh ngạc cùng vui mừng của đối phương, cô đầy tự tin đọc lại hai lần nữa.


Sau đó mỉm cười, tự chỉ vào mình: “Lê Nguyện.”

"Lê... Nguyện?" Tiêu Kỳ dùng mấy âm tiết trong ngôn ngữ chính thức của hệ sao Crow để ghép thành tên cô.

Lê Nguyện gật đầu, giơ ngón tay cái lên. Nhưng không biết có phải là ảo giác của cô không, rõ ràng phát âm không có vấn đề gì, nhưng cô luôn cảm thấy ngữ điệu của người đàn ông trước mặt quá mức lưu luyến.

Nhưng thực tế, đó thực sự không phải là ảo giác của cô.

Bởi vì hai âm tiết này trong ngôn ngữ chính thức của hệ sao Crow có nghĩa là…

Bảo bối.

Không phải kiểu bảo vật quý hiếm thông thường, mà là cách gọi thân mật dành riêng cho người mình yêu.

Còn Lê Nguyện vẫn hoàn toàn không hay biết, cô vẫn dùng ánh mắt khích lệ nhìn những người đàn ông đang ngồi ở dưới đất…

"Lê... Nguyện."

"Lê... Nguyện."

"Lê... Lê Nguyện."

"Lê Nguyện!"

Cho đến khi mấy người thay phiên nhau gọi tên cô một lượt thì cô mới hài lòng gật đầu.

Chỉ là cô không hiểu, tại sao ai nấy cũng đều đỏ mặt hết vậy?

Cả nhóm người tranh nhau tự giới thiệu bản thân với Lê Nguyện.

Cô cũng rất nhanh chóng gọi được tên của mấy người… trừ Noah.

Tên của Noah có phát âm hơi giống kiểu bật lưỡi trong tiếng Nga, Lê Nguyện thử đi thử lại mấy lần nhưng vẫn không thể phát âm chính xác.


“Noah, đọc theo tôi, No… ah.”


“… Noel.”

“No… ah, là ah, Noah.”

“No… el.”

Thiếu niên tóc đen mãi không nghe thấy cô gái nhỏ gọi đúng tên mình nên có chút thất vọng.

Nhưng rất nhanh, cậu đã nghĩ thông suốt…

“Tôi tuyên bố, từ hôm nay trở đi, tôi tên là Noel.”

“…”

“…”

“…”

“… Cậu cũng chịu chơi ghê.”

“Noel?”

“Đúng rồi! Tiểu thư giỏi quá!”

Cả buổi sáng trôi qua trong không khí ồn ào náo nhiệt của buổi dạy ngôn ngữ.

Lê Nguyện cảm thấy thu hoạch được không ít, cô đã học được vài câu giao tiếp cơ bản hằng ngày như ăn cơm, uống nước, tắm rửa, đi vệ sinh, ngủ...

Có được nền tảng giao tiếp cơ bản làm điểm tựa, cô cũng không còn hoảng loạn như lúc mới tới nữa.

Thế nên khi Tiêu Kỳ ngỏ ý muốn đưa cô ra ngoài đi dạo vào buổi chiều, cô không chút do dự gì mà đồng ý ngay.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương