Uyển Kiến Quốc lật giở xấp thư từ, nhanh chóng tìm ra phong thư gửi từ quê nhà của bác: "Có của bác đây."
Bác Chu mừng rỡ khấp khởi kẹp phong thư vào nách, đi thẳng đến bên cạnh chiếc đèn dầu để bóc ra xem, vui vẻ nhường lại vị trí cho những người phía sau.
Ở phía sau, một hàng dài các nghiên cứu viên đang rướn cổ ngóng trông, hồi hộp chờ đợi đến lượt mình nhận đồ. Thư từ quê nhà, sách vở tài liệu học tập, báo chí mới xuất bản, cho đến cả bánh xà phòng, khăn mặt, mực viết máy... Tất cả lần lượt được Uyển Kiến Quốc trao tận tay từng người. Ai nấy đều hân hoan xách đồ về phía chiếc bàn tròn trong nhà ăn để cùng nhau săm soi mở quà.
Du Chu cũng nhận được tài liệu của mình, đó là mấy cuốn tạp chí khoa học mới nhất mà anh nhờ mấy người thầy và bạn học quen biết gửi hộ.
Cậu nhóc Tiểu Đinh đứng bên cạnh lén liếc mắt nhìn qua, mới trông thấy những trang giấy dày đặc các chữ cái tiếng Anh là đầu óc đã quay cuồng, không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán: "Đây là tiếng Anh phải không anh? Toàn là luận văn nguyên bản của nước ngoài thôi."
"Ừ." Du Chu vừa lướt mắt đọc nhanh như gió vừa khẽ đáp.
Anh từng có khoảng thời gian dài du học ở nước ngoài, vậy nên những tài liệu nghiên cứu khoa học chuyên ngành khô khan, khó hiểu này đối với anh đã trở nên quá đỗi quen thuộc. Anh gần như không cần tốn thời gian suy nghĩ mà chỉ gật đầu một cái rồi lật sang trang tiếp theo. Dáng vẻ ung dung, tự tại vô cùng chuyên nghiệp ấy của anh khiến Tiểu Đinh nhìn mà ngưỡng mộ không thôi, trong lòng thầm hạ quyết tâm phải học thật tốt tiếng Nga để có thể sớm ngày chinh phục các tài liệu thành tựu khoa học kỹ thuật của nước bạn.
Trong khi các nghiên cứu viên đang tận hưởng khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi trong ngày nghỉ này, người thì đọc thư nhà, người thì trò chuyện phiếm với đồng nghiệp, thì Uyển Tiểu Đào cũng đã nhanh nhẹn lách người vào gian bếp để bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.
Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà đất ở làng họ Uyển xa xôi, một tiếng gọi lớn bỗng chốc phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
"Hôm nay con nhìn thấy bà trẻ của con thật à?"
Bác cả, bác gái, chú, thím, bố mẹ cho đến cả cô em gái mới lên ba Uyển Tiểu Hoa của Uyển Tử Tân, tất cả đều đang ngồi quây quần trên giường sưởi, bao vây lấy cậu ta để tra hỏi dồn dập.
"Bà trẻ của con vẫn khỏe chứ? Dạo này con bé thế nào, nhìn có da có thịt hơn chút nào không?"
"Con bé ăn uống có tốt không, mặt mũi có tròn trịa lên tí nào chưa?"
"Con gặp con bé ở đâu đấy, có kịp nói chuyện câu nào không, cuộc sống của con bé ổn chứ?"
Uyển Tử Tân mặt mày mếu máo, bất lực tìm cách trả lời từng câu hỏi một. Nhưng cậu ta chỉ cần trả lời chậm một nhịp là lập tức bị một tràng câu hỏi tiếp theo đè bẹp dí.
"Bà trẻ trông vẫn ổn ạ, còn về trang phục thì..." Uyển Tử Tân cố gắng nhớ lại khung cảnh ban ngày, "Bà vẫn mặc bộ quần áo cũ hay mặc ở nhà mình thôi, chỗ khuỷu tay còn vá ba miếng vải lớn cơ."
"Mặt thì không béo lên mấy, nhưng tinh thần trông vẫn khá lắm ạ."
"Bọn con tình cờ gặp nhau ở hợp tác xã mua bán, chỉ kịp chào nhau một câu là bà đã vội đi rồi. Bà còn dặn con phải về nhà sớm nữa."
Uyển Tử Tân ngồi thọt lỏm ở giữa giường sưởi nói một tràng dài. Thấy cả nhà ai nấy đều trố mắt nhìn mình đầy mong đợi, dường như hận không thể lập tức bay đến gặp Uyển Tiểu Đào ngay lúc này, mồ hôi trên trán cậu ta cũng bắt đầu vã ra như tắm.
---