Nữ Pháp Y Tuyến Đầu

Chương 3: Tin Tôi Đi

Trước Sau

break

Lam Khả Doanh vừa bước khỏi cầu thang, nghe tiếng nói giữa đám đông liền nhìn sang người đàn ông trung niên nọ.

Thấy cô và Long Ngạo Thiên xuống tới nơi, Hầu Thiếu Anh lập tức chạy tới.

“Sếp, mọi người đều đòi rời đi. Chúng ta sắp không giữ nổi nữa rồi.”

Sắc mặt Long Ngạo Thiên hơi trầm xuống.

Ngay khi nhận tin báo án, anh đã lập tức yêu cầu bảo vệ trung tâm thương mại phong tỏa toàn bộ cửa ra vào.

Đồn cảnh sát gần nhất cũng cử người tới ngay.

Từ lúc báo án đến khi phong tỏa hoàn tất chỉ mất khoảng ba phút.

Vì vậy, nếu không có tình huống bất ngờ, khả năng rất cao hung thủ vẫn còn ở đây.

Đến lúc này, vụ án mới xảy ra được năm mươi bảy phút.

Chưa đầy một tiếng.

Đây chính là khoảng thời gian vàng để phá án.

Dù số người bị giữ lại khá đông, nhưng trước khi cho họ rời đi, cảnh sát vẫn phải xác minh từng người đang ở đâu, làm gì vào thời điểm xảy ra án mạng, có ai làm chứng hay không.

Chỉ có như vậy mới từng bước loại trừ nghi phạm.

Long Ngạo Thiên liếc sang Lam Khả Doanh.

Anh vừa định hỏi thì cô đã cười trước.

“Hầu Tử, không sao đâu.”

“Chỉ cần tìm được hung thủ thật sự, những người còn lại đương nhiên có thể về.”

Giọng cô bình thản nhưng vô cùng chắc chắn.

Hầu Thiếu Anh nhìn Lam Khả Doanh, nhất thời có chút thất thần.

Ngày thường, cô luôn mang dáng vẻ buồn bã, u ám.

Nhưng hôm nay, gương mặt nhỏ nhắn ấy lại tràn đầy tự tin, cả người toát lên thần thái hoàn toàn khác trước.

Làm đồng nghiệp lâu như vậy, đến bây giờ cậu mới nhận ra...

Lam Khả Doanh thật sự rất đẹp.

“Hầu Tử.”

Lam Khả Doanh nói tiếp:

“Trước tiên cho phụ nữ, trẻ em và người già rời đi.”

“Hung thủ là đàn ông, đang trong độ tuổi sung sức.”

Nụ cười trên môi cô có thêm vài phần khó đoán.

Cô cũng không hề hạ thấp giọng.

Vì vậy, những người xung quanh gần như đều nghe thấy.

Vu Tiểu Ba, Bạch Cáp, Hầu Thiếu Anh, Thiệu Phương, Nghiêm Minh đồng loạt quay sang nhìn Long Ngạo Thiên.

Chuyện này quá lớn.

Không có lệnh của tổ trưởng, chẳng ai dám tự ý thả người.

Long Ngạo Thiên nhìn Lam Khả Doanh.

“Cô chắc chứ?”

Lam Khả Doanh hôm nay thật sự giống một con người khác.

Trước kia, cô cũng khám nghiệm sơ bộ tại hiện trường.

Nhưng kết luận thường chỉ dừng ở phạm vi chuyên môn: thời gian tử vong ước tính, nguyên nhân tử vong sơ bộ.

Muốn biết cụ thể hơn thì phải chờ giải phẫu.

Ngoài ra gần như không nói thêm điều gì.

Còn hôm nay...

Cô lại khẳng định có thể tìm ra hung thủ.

Lam Khả Doanh nhìn anh, cười nhẹ.

“Tin tôi đi.”

Nụ cười ấy sáng đến mức Long Ngạo Thiên bất giác khựng lại trong chốc lát.

Trong lòng Lam đại thiên sư thì đang vô cùng đắc ý.

Tin bổn đại thiên sư, đảm bảo sống lâu trăm tuổi!

Long Ngạo Thiên nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Anh lên tiếng:

“Làm theo lời Lam Khả Doanh.”

Vu Tiểu Ba vẫn có chút lo lắng.

“Sếp, nếu lỡ...”

Long Ngạo Thiên giơ tay ngắt lời.

“Nếu xảy ra vấn đề, tôi chịu trách nhiệm.”

Vu Tiểu Ba nhìn Lam Khả Doanh với ánh mắt phức tạp, cuối cùng vẫn đáp:

“Rõ!”

Không phải cậu không tin Lam Khả Doanh.

Chỉ là trước đây cô thực sự không phải người quá đáng tin trong công việc.

Có lần báo cáo khám nghiệm tử thi của cô còn suýt xảy ra sai sót nghiêm trọng.

May mà một pháp y khác phát hiện kịp thời.

Nếu không, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

Lam Khả Doanh không hề biết cậu đang nghĩ gì.

Cô chỉ nhìn Long Ngạo Thiên với chút bất ngờ.

Người đàn ông này xem ra rất có nghĩa khí.

Ở Tu chân giới, loại người như vậy mới là đồng đội đáng để giao lưng cho nhau.

Rất nhanh, phụ nữ, người già và trẻ em lần lượt được cho rời đi.

Những người đàn ông còn lại vẫn gần một trăm người.

Nếu hỏi từng người, chắc chắn sẽ mất rất nhiều thời gian.

Lam Khả Doanh nhìn quanh.

“Được rồi.”

“Tất cả mọi người xòe hai tay ra.”

“Tôi sẽ kiểm tra từng người. Ai không có vấn đề thì có thể rời đi.”

Mọi người trong Tổ Trọng án lập tức nhìn nhau.

Chỉ vậy thôi?

Có phải quá tùy tiện rồi không?

Sau đó, tất cả lại đồng loạt nhìn Long Ngạo Thiên.

Sếp...

Không thể làm thật đấy chứ?

Long Ngạo Thiên lại nhìn Lam Khả Doanh.

Cô vẫn chỉ cười.

“Tin tôi.”

Không hiểu vì sao, Long Ngạo Thiên lại cảm thấy mình nên tin cô.

Trong lòng anh như có một trực giác rất rõ ràng.

Tin cô ấy.

Dù sao, họ cũng là đồng đội cùng một đội.

“Được.”

Anh gật đầu.

“Làm theo cách của cô.”

Lam Khả Doanh cười híp mắt, bước đến người đàn ông đầu tiên.

“Được rồi, xòe tay ra.”

Người thứ nhất.

Cô chỉ liếc qua một cái.

Không dừng bước.

Người thứ hai.

Vẫn chỉ nhìn thoáng qua.

Người thứ ba...

Người thứ tư...

Tốc độ kiểm tra của cô nhanh đến khó tin.

Chỉ trong thời gian ngắn, hàng chục người đã bị loại trừ.

Cho đến khi Lam Khả Doanh đứng trước người đàn ông đeo kính khi nãy.

Nụ cười trên mặt cô vẫn tươi tắn.

Nhưng lần đầu tiên...

Bước chân cô dừng lại.

Lời tác giả: Báo mọi người một tin vui, “Trọng Sinh Thiên Tài Quỷ Y” của Du Du cuối cùng cũng được thả khỏi “phòng tối” rồi.

Trước đây nhiều bạn thích truyện đó nhưng không đọc được, giờ có thể quay lại xem nhé!


break
Trước Sau

Báo lỗi chương