“Không phải tôi dùng sức quá mạnh!”
“Là cổ cô quá nhỏ!”
Nghe câu đó, không chỉ người của Tổ Trọng án mà cả những người còn chưa rời khỏi trung tâm thương mại cũng đồng loạt thay đổi ánh mắt.
Tên này...
Rốt cuộc có thể khốn nạn đến mức nào?
Mọi người từng gặp không ít đàn ông tồi.
Nhưng loại người có thể đẩy sự vô liêm sỉ đến mức này thì đúng là hiếm thấy.
Thiệu Phương và Vu Tiểu Ba nhìn nhau.
Hai người lập tức tiến lên.
Một người khống chế gã đàn ông, người kia rút còng tay khóa chặt cổ tay gã.
Cảm giác kim loại lạnh ngắt khiến gã giật mình tỉnh táo lại.
“Tại sao các anh bắt tôi?”
“Các anh không có chứng cứ!”
Thiệu Phương lạnh lùng đáp:
“Những lời vừa rồi anh nói, tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy.”
Sắc mặt người đàn ông lập tức trắng bệch.
Gã lắp bắp:
“Tôi... tôi không...”
Còn chưa nói xong, mắt gã bỗng trợn lớn.
Gã nhớ ra rồi.
Vừa rồi quả thật mình đã nói những thứ tuyệt đối không nên nói.
Nhưng...
Rõ ràng lúc đó gã nhìn thấy...
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn Lam Khả Doanh.
Cô gái trẻ mặc áo khoác trắng vẫn đứng đó, chân mày cong cong, nụ cười dịu dàng như gió xuân.
Thấy gã nhìn sang, cô còn vui vẻ giơ tay vẫy.
Đôi tay cô trắng nõn, thon mềm, sạch sẽ đến mức giống như được tạc từ ngọc.
Không có máu.
Không có khối máu nào cả.
Người đàn ông trợn mắt.
Không thể nào.
Gã nhớ rất rõ.
Vừa rồi trong lòng bàn tay người phụ nữ này rõ ràng có một khối máu!
“Cô...”
“Rốt cuộc cô là ai?”
Ánh mắt gã tràn đầy sợ hãi.
Lam Khả Doanh cười híp mắt, tiến lên một bước.
Không biết từ lúc nào, cô đã đeo lại găng tay.
Cô giơ tay về phía vai gã đàn ông.
Gã lập tức lùi lại.
“Cô muốn làm gì?”
Lam Khả Doanh dùng hai ngón tay kẹp lấy một sợi tóc dài màu hạt dẻ trên vai gã.
“Tôi là pháp y Lam Khả Doanh.”
“Anh nghĩ tôi có thể làm gì anh?”
“Pháp y chủ yếu làm việc với người chết.”
“Cho nên...”
Anh đang sống sờ sờ thế này, cần gì phải sợ tôi?
Dù trong lòng Lam đại thiên sư rất muốn nói rằng kiếp trước cô từng mổ cả người sống...
Nhưng thôi.
Thời đại này hình như không cho phép.
Bạch Cáp bên cạnh lập tức lấy túi vật chứng ra.
Lam Khả Doanh bỏ sợi tóc vào trong.
Cô nhớ rất rõ.
Lý Quyên có mái tóc dài màu hạt dẻ.
Chưa hết.
Lam Khả Doanh lại nắm lấy cổ tay người đàn ông.
Cô dùng tăm bông lấy một ít bột trắng bám ở phần cổ tay áo của gã.
Bạch Cáp tò mò hỏi:
“Pháp y Lam, cái gì vậy?”
“Ngửi thử xem.”
Lam Khả Doanh đưa tăm bông lại gần.
Bạch Cáp hít nhẹ hai cái.
Một mùi thơm nhàn nhạt xộc vào mũi.
Hai mắt cô lập tức sáng lên.
“Phấn trang điểm?”
“Mũi thính đấy.”
Lam Khả Doanh cười khen.
Nếu không phải đang đeo găng tay, cô thật sự muốn véo đôi má đỏ hồng của Bạch Cáp một cái.
Nha đầu này đáng yêu thật.
Chỉ là Lam đại thiên sư đã quên...
Tuổi của cơ thể cô hiện tại cũng chẳng lớn hơn Bạch Cáp là bao.
Thậm chí xét theo tuổi cơ thể, Bạch Cáp còn lớn hơn cô một tuổi.
Vậy mà cô cứ gọi người ta là nha đầu.
Nếu thế, bản thân cô chẳng phải còn nhỏ hơn sao?
Long Ngạo Thiên bước tới.
“Làm tốt lắm.”
Phong cách của anh trước giờ vẫn ngắn gọn.
Sau đó, anh hỏi thẳng:
“Nhưng cô làm sao biết hắn là hung thủ?”
Câu hỏi này cũng chính là điều tất cả mọi người trong Tổ Trọng án muốn biết.
Hôm nay Lam Khả Doanh thật sự khiến họ phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Không ai ngờ trước đây cô lại giấu nghề kỹ đến vậy.
Lam đại thiên sư chớp mắt.
Chỉ chút thủ đoạn nhỏ mà thôi.
Có cần kinh ngạc đến thế không?
Nhưng giải thích thế nào đây?
Chẳng lẽ nói mình dùng oán khí của người chết để tìm hung thủ?
Không được.
Phải nghĩ một lý do hợp lý.
Bịa chuyện à...
Chuyện nhỏ.
Lam đại thiên sư cô còn thiếu gì kinh nghiệm ứng biến?
Vì thế, trước ánh mắt chờ đợi của mọi người, gương mặt nhỏ nhắn của Lam Khả Doanh bỗng lộ ra chút ngượng ngùng.
“Thật ra... gần đây tôi đang học về phác họa chân dung tâm lý tội phạm.”
“Hôm nay chỉ thử áp dụng một chút thôi.”
Phác họa chân dung tâm lý tội phạm?
Trong đầu Lam đại thiên sư hiện lên một dấu hỏi.
Nhưng ngay sau đó, ký ức của nguyên chủ nhanh chóng bổ sung cho cô khái niệm này.
Đại khái là thông qua phương thức gây án, hiện trường và đặc điểm hành vi của tội phạm để phân tích tâm lý hung thủ.
Từ đó suy đoán giới tính, độ tuổi, nghề nghiệp, ngoại hình, tính cách, thậm chí cả hành động tiếp theo của đối phương.
Lam đại thiên sư lập tức thấy vô cùng hài lòng.
Tuyệt!
Cái cớ này đúng là hoàn hảo.
Lời tác giả: Sau này nếu không gặp tình trạng bí ý tưởng, truyện sẽ được cập nhật vào lúc 0 giờ 05 phút mỗi ngày.
Thể loại này viết hơi tốn não một chút...
Ha ha...