"Em bảo cô vợ nhà họ Hứa là người nổi tiếng hiền lành ở thôn Phong Hương mình sao?"
Trình Tư Mẫn nói hai câu, nhưng Trình Tấn Nam chỉ nghe thấy câu đầu tiên, còn câu sau chê bai Hứa Mai Hương đã bị anh tự động lượt bỏ.
"Đúng vậy ạ." Trình Tư Mẫn gật đầu chắc nịch: "Chị dâu nhà họ Hứa vừa dịu dàng vừa hiểu chuyện, tính tình lại cực kỳ tốt, cả già trẻ lớn bé trong thôn này ai cũng nói thế mà."
Trình Tấn Nam đưa tay xoa xoa sống mũi cao thẳng của mình, thầm cười trong lòng.
Dám công khai bật lại mẹ chồng và em chồng ngay trước mặt người ngoài như thế, người phụ nữ này xem ra chẳng giống kiểu người "có tính tình cực kỳ tốt" chút nào.
"Tấn Nam à, con đã hai mươi sáu rồi. Bằng tuổi con bây giờ là cha con đã có con biết chạy đi mua nước tương rồi đấy. Con đừng có kén cá chọn canh nữa, sớm tìm cô nào đó mà ổn định cuộc sống đi."
Người nhà sắp xếp thì mười lần có đến chín lần Trình Tấn Nam không ưng, mà bảo tự dắt một cô về thì anh cũng chẳng làm. Chuyện xem mắt lần này lại hỏng, khiến Trình Xương Thịnh và Ngô Mỹ Quyên rầu thối ruột.
Ngô Mỹ Quyên vừa làm công tác tư tưởng cho con trai vừa không ngừng thở dài:
"Haiz, con thích kiểu dịu dàng thấu hiểu, tính tình tốt, để mẹ lại nhờ người tìm cho con. Cưới vợ sinh con, vợ con đề huề có phải tốt hơn không."
"Mẹ, mẹ nghỉ ngơi chút đi. Con khó khăn lắm mới về được một chuyến, ngày mai con sẽ đưa cha, mẹ, Tân Vũ với Tư Mẫn lên huyện chơi một chuyến, sắm cho mỗi người một bộ quần áo mới."
"Cha có quần áo mặc rồi, không cần lãng phí tiền bạc vào việc đó."
Sắc mặt Trình Xương Thịnh trầm xuống, lườm con trai:
"Cha chỉ muốn bế cháu nội thôi, con tự xem mà làm."
Ông sa sầm mặt mày giở thói ngang bướng khiến Trình Tấn Nam cảm thấy đau đầu.
Anh nhíu mày suy nghĩ một lát rồi đáp lại ông: "Cha, hiện tại con thật sự chưa thể thỏa mãn tâm nguyện của cha được. Nếu cha thực sự muốn bế cháu đến thế, hay là con chịu thiệt một chút, làm cháu nội cho cha bế một thời gian nhé?"
"Cút, cút ngay!"
"Cái lời này mà con cũng nói ra được sao? Sao ta lại đẻ ra cái loại lỳ lợm như con không biết. Ở trong quân đội gần mười năm rồi mà vẫn không mài mòn được cái tính bướng bỉnh này của con à! Haiz!"
Trình Xương Thịnh tức đến mức tháo giày cỏ định ném về phía Trình Tấn Nam.
Thấy chiếc giày cỡ bốn mươi mốt bay thẳng về phía mặt mình, Trình Tấn Nam đưa bàn tay lớn ra, bắt gọn chiếc giày một cách chuẩn xác.
"Cha, người làm cha giận là con, cha lấy đôi giày cỏ của mình ra trút giận làm gì."
Trình Tấn Nam đưa chiếc giày cho Trình Tư Mẫn, tranh thủ nháy mắt với cô bé một cái.
Nhận được ám hiệu, Trình Tư Mẫn mỉm cười xách đôi giày đi đến bên cạnh Trình Xương Thịnh.
"Cha, cha đi giày vào đi ạ."
"Hứa Mai Hương đó tính tình y hệt mẹ cô ta, chẳng phải hạng dễ chung sống gì đâu. Anh cả không thành đôi với cô ta cũng không phải chuyện xấu, huống hồ anh cả đồng ý sang nhà họ Hứa xem mắt cũng là để đáp lại tấm lòng của chú Phúc Tuyền thôi mà."
"Anh cả cao ráo đẹp trai, lại là Trung đoàn trưởng của đơn vị biên phòng Tấn An, thiếu gì cô muốn gả cho anh ấy. Chúng ta không cần lo anh cả không lấy được vợ đâu, duyên đến một cái là anh ấy chắc chắn sẽ dắt một cô gái thật xinh đẹp về nhà cho xem."