"Nếu anh ấy vì chuyện này mà có thành kiến với nhà họ Hứa, thì hôm nay nhà họ Hứa bị hỏa hoạn, anh ấy đã chẳng chạy đến cứu làm gì."
"Tôi đoán, Trung đoàn trưởng Trình không muốn qua lại với cô là vì thanh danh của mẹ cô ở trong thôn không được tốt cho lắm."
"Bà ta vừa ham lợi nhỏ, vừa thích ngồi lê đôi mách, lại còn có thói ngang ngược không nể nang ai, chuyện này ở thôn Phong Hương của chúng ta ai mà chẳng biết."
Sắc mặt Tào Tú Nga xanh mét vì tức giận.
Bà ta vạn lần không ngờ Tiêu Vân Đóa lại dám công khai khích bác mối quan hệ mẹ con giữa bà ta và Mai Hương.
"Tiêu Vân Đóa, cái đồ chết tiệt, mày..."
"Mẹ, tất cả là tại mẹ."
Tào Tú Nga nghiến răng mắng nhiếc Tiêu Vân Đóa, nhưng Hứa Mai Hương đã giậm chân, vẻ mặt đầy oán hận ngắt lời bà ta.
"Trung đoàn trưởng Trình chắc chắn là nghe phong thanh chuyện xấu hổ của nhà mình nên mới không muốn tìm hiểu con."
"Tại sao mẹ cứ phải cãi nhau với mấy bà thím trong thôn làm gì? Sao mẹ không biết kiềm chế cái tính nết của mình lại? Giờ thì hay rồi, Trung đoàn trưởng Trình không thèm dòm ngó gì đến con là tại mẹ hết đó."
"Mai Hương, con đừng nghe con nhỏ đó nói bậy nói bạ..."
Hai mẹ con nhà họ kéo qua kéo lại trước mặt Tiêu Vân Đóa, quăng luôn cái bếp bị cháy đen kịt ra sau đầu.
Thấy hai người bận rộn cãi vã không rảnh để ý đến mình, Tiêu Vân Đóa mỉm cười xoay người trở về phòng.
Cái bếp đen thui của nhà họ Hứa, cô đời nào thèm dọn dẹp.
Chỗ đồ ăn cất trong không gian đủ để cô cầm cự cho đến khi Hứa Chí Bình trở về. Mùa hè có thể ra sông tắm, cái bếp nhà họ Hứa bao giờ mới sử dụng lại được, cô chẳng mảy may quan tâm.
Một tiếng "rầm" vang lên, Tào Tú Nga và Hứa Mai Hương đang giằng co cuối cùng cũng dừng lại.
Hai mẹ con nhìn theo tiếng động, mới phát hiện Tiêu Vân Đóa đã vào phòng ngủ và chốt cửa lại.
"Mẹ, chị ta không định dọn dẹp bếp à?"
Hứa Mai Hương liếc nhìn cái bếp bị cháy đen thui, lập tức cảm thấy tối sầm mặt mũi.
Tiêu Vân Đóa trốn trong phòng không ra, chuyện dọn dẹp bếp chẳng phải sẽ đổ hết lên đầu hai mẹ con họ sao?
Một mình mẹ cô ta làm không xuể, chắc chắn sẽ bắt cô ta giúp một tay.
Tào Tú Nga còn đau đầu hơn.
Từ khi Tiêu Vân Đóa gả vào nhà họ Hứa, việc đồng áng, việc nhà gần như đều đổ lên vai cô, bà ta nhàn rỗi đến mức chân tay đều cứng nhắc rồi, mấy việc lau chùi rửa ráy này bà ta làm không quen.
Hôm nay trận hỏa hoạn này thiêu cái bếp đen như than, Tiêu Vân Đóa không giúp, bà ta và Mai Hương biết phải dọn đến năm nào tháng nào?
"Tiêu Vân Đóa, mày trốn trong phòng ở cữ đấy à?"
Để bản thân bớt chút công sức, Tào Tú Nga lấy hết can đảm đi gõ cửa phòng Tiêu Vân Đóa.
"Mày muốn ở cữ thì cũng phải sinh cho nhà họ Hứa chúng tao một thằng cu béo tốt đã chứ."
"Cái bếp bị cháy đen thui thế kia, mày không thấy sao? Lúc nãy khói ngập cả phòng mà bây giờ mày còn vào đó được à? Mau cút ra đây dọn dẹp!"
Tiếng "két" vang lên ngắt lời Tào Tú Nga.
Tiêu Vân Đóa đột ngột mở cửa khiến Tào Tú Nga giật nảy mình.
Chưa kịp để bà ta hoàn hồn, một chậu nước lạnh đã đổ thẳng vào mặt Tào Tú Nga.
Tiêu Vân Đóa cầm cái chậu đựng “nước kỳ lạ” đứng ở cửa, lạnh lùng nhìn chằm chằm bà ta.