Sau Khi Sống Lại Ta Làm Mĩ Nhân Của Kẻ Thù

Chương 13: Ghé thăm

Trước Sau

break

Món quà ban thưởng của hoàng thượng được đưa đến Vân Thư cung vào sáng sớm hôm sau. Những xấp lụa rực rỡ và đồ trang sức bằng ngọc thạch lấp lánh khiến gian phòng thường nhật bỗng chốc trở nên sang trọng. Song Sơn Ngọc nhìn chúng với ánh mắt đầy vẻ đề phòng.

"Mỹ nhân, nhìn xem này! Đôi vòng ngọc này mới trong trẻo hiếm có làm sao. Cuối cùng thì hoàng thượng cũng đã chú ý đến chủ tử rồi." Liên Trúc hân hoan vừa sắp xếp đồ đạc vừa nói chuyện.

Sơn Ngọc khẽ thở dài, tay gõ nhẹ lên trên bàn gỗ.

"Ân sủng trước giờ luôn là con dao hai lưỡi. Liên Trúc, từ nay về sau, những gì chúng ta đang bí mật làm để kiếm bạc lẻ trước kia phải dừng lại hết. Dọn dẹp giúp ta đống khắc gỗ bầy bừa kia luôn đi, sau này chúng ta phải hạn chế và cẩn thận hơn.”

“Nô tỳ hiểu rồi.”

Liên Trúc không thắc mắc gì mà nghe theo nàng. Từ lúc Lăng mỹ nhân bị hoàng đế bỏ quên, nhiều người trong cung cười chê nàng, bảo nàng xui xẻo lắm mới vớ phải một chủ tử như thế. Nhưng những ngày qua, sự khéo léo và cẩn thận của Sơn Ngọc đã làm nàng mở mang tầm mắt. Tính tình của Lăng mỹ nhân sau khi ốm, thay đổi theo hướng vô cùng tích cực.

Hôm qua, chủ tử nàng còn lật ngược tình thế khó khăn, phản công lại Diêu phi làm cho Diêu phi không ngóc đầu lên được. À, giờ nàng ta đã không còn là Diêu phi nữa mà phải gọi là Diêu tần rồi.

Liên Trúc vui vẻ, nàng đã ôm được một cái đùi vàng rồi, nàng nhất định phải bám chắc cái đùi này. Liên Trúc nhìn chủ tử của mình với ánh mắt kính phục và đầy hi vọng.

Sơn Ngọc bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng, chẳng hiểu sao nữa…

Không biết hôm qua nàng có làm Lý Phục Viêm để ý hay không, tại Trường Xuân cung, nàng đã phá vỡ lớp vỏ bọc của một phi tần thấp cổ bé họng, có tính cách lo lắng và dễ sợ sệt. Sơn Ngọc cũng muốn diễn vai một người yếu đuối và dễ dàng bị kinh hãi lắm chứ, nhưng nếu vậy thì làm sao nàng có thể bảo vệ mạng sống của mình trước sự vu khống thâm độc của Diêu Phù.

Lý Phục Viêm ban thưởng cho nàng hậu hĩnh như thế này, vừa muốn thể hiện thành ý chuộc lỗi vì đã không thể phạt nặng Diêu Phù hơn, vừa muốn thể hiện uy quyền phân minh của hắn.

Với thân phận mới của mình, điểm may mắn mà Sơn Ngọc cảm thấy chính là… Lăng Ngọc trước kia vốn là nô tỳ theo hầu bên cạnh Diêu Phù, ngoài Diêu Phù và vài nô tỳ đi theo Diêu Phù tiến cung, chẳng ai đủ thân cận để hiểu rõ con người Lăng Ngọc.

Và may hơn nữa là trước khi nàng nhập vào thân xác này, Lăng Ngọc đã tách khỏi bọn họ… không chung đụng thường ngày sẽ không nhận ra điểm bất thường.

Liên Trúc cũng chỉ hầu hạ Lăng Ngọc mấy tháng, tính cách Liên Trúc còn trẻ con vô tư, không đủ sâu sắc để phân tích con người Lăng Ngọc trước và sau khi khỏi bệnh.

Vì thế, vấn đề thường xuyên gặp phải người quen của Lăng Ngọc tạm thời ổn thỏa.

Nhưng người quen của Sơn Ngọc thì khác, trong hoàng cung này, có hai người đều từng tiếp xúc gần gũi với Trình Sơn Ngọc khi còn sống, một người chính là Lý Phục Viêm, còn người kia chính là phế thái tử phi Trình Châu, tỷ tỷ của nàng. Song Trình Châu bị đương kim hoàng đế giam lỏng ở đâu, hoàn toàn chẳng mấy người hay biết.

Sơn Ngọc liều mạng kiếm bạc cũng vì vấn đề này, ở trong hoàng cung, thông tin càng kín thì càng đắt giá tốn bạc. Trước khi biết được tình trạng của tỷ tỷ, Sơn Ngọc không thể nào rời khỏi hoàng cung.

Nàng thật sự hi vọng vào ngày hôm qua bản thân mình không gây ấn tượng quá đặc sắc gì cho Lý Phục Viêm. Hãy để cho sự tồn tại của nàng mờ nhạt nhất có thể. Sơn ngọc thầm nguyện cầu…

Cơ mà, con người ta càng không mong đợi điều gì, điều đó càng nhanh đến.

Buổi tối muộn, Vân Thư cung chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Sơn Ngọc không thắp nhiều đèn, chỉ để một ngọn đèn dầu nhỏ ở góc phòng để đọc sách. Nàng thích đọc sách trước khi đi ngủ, đây cũng là một thói quen cũ khó bỏ.

“Hoàng thượng giá đáo.” Tiếng thái giám lanh lảnh cất lên.

Tim nàng đập thót một cái, cuốn sách trong tay lập tức rớt xuống đất.

Tại sao hôm nay Lý Phục Viêm đột xuất đến Vân Thư cung?

Sơn Ngọc vội vàng chỉnh chang lại y phục, vuốt nhẹ đầu tóc để đi ra nghênh đón. Do đã chuẩn bị đi ngủ, nàng chỉ mặc trung y, hai bên tóc đã cởi bỏ hết trang sức, tóc đen như mực xõa dài hai bên.

"Cạch."

Cánh cửa gỗ được đẩy ra, Sơn Ngọc đang định vớ thêm một lớp áo khoác bên ngoài liền giật mình quay lại. Bóng dáng cao lớn hiên ngang của Lý Phục Viêm theo ánh trăng bạc mà đổ dài trên nền gạch.

Hôm nay, hắn chỉ mặc thường phục chứ không mặc long bào, không đợi chờ điều gì, hắn ra hiệu cho cung nhân đứng ở bên ngoài còn hắn thì thong thả bước vào bên trong gian phòng.  

Liên Trúc ở bên ngoài cửa vô cũng cùng bối rối hoảng hốt, hoàng thượng đến quá đột ngột, nàng ấy bị cuộc thăm non của hoàng đế làm cho sợ hãi, nhưng xen vào đó có chút vui mừng khi chủ tử của mình đã được hoàng thượng để ý.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương