Năm Thuận An thứ hai mươi mốt.
Tiết trời lập thu, khu vực rừng săn của hoàng gia tràn ngập tiếng vó ngựa rộn rã. Dịp này hằng năm, Hoàng đế vẫn thường tổ chức đại lễ săn thú. Trước khi xuất phát, ông đưa mắt nhìn một lượt văn võ bá quan rồi dừng lại trên người các hoàng tử.
Thái tử Lý Trường điềm tĩnh, Nhị hoàng tử Lý Thúc nho nhã, Tam hoàng tử Lý Phục Viêm mang vẻ tự do tự tại, và Tứ hoàng tử Lý Úc Hưng anh kiệt đầy chí khí. Đây đều là những đứa con trai khiến ông tự hào.
Hoàng đế vung roi ngựa, dõng dạc ra lệnh: "Hôm nay ai săn được nhiều con mồi nhất, trẫm sẽ có trọng thưởng!"
Lệnh vừa ban ra, tiếng hò reo vang lên rần rần. Từng toán người thúc ngựa lao nhanh vào sâu trong rừng theo sau Hoàng đế.
Sơn Ngọc thong thả cưỡi ngựa ở phía sau. Triều Đại Hòa khuyến khích quan lại nên kiêm toàn văn võ. Ví như quan văn vẫn phải biết sơ qua võ thuật để phòng thân, quan võ cũng phải đọc hiểu văn thư binh pháp.
Năm xưa nàng từng học qua vài món võ nghệ, nhưng thể lực vốn chẳng phải thế mạnh nên đành chuyên tâm làm một quan văn thuần túy. Nàng không có chút hứng thú nào với việc chém giết săn bắn, chỉ nhàn nhã cưỡi ngựa đi dạo bìa rừng thưởng ngoạn phong cảnh.
Bỗng nhiên, từ sâu trong rừng vang lên tiếng tri hô ồn ào. Tò mò, Sơn Ngọc thúc ngựa tiến lại gần thì thấy vài hoàng tử cùng thị vệ đang vây quanh một con hươu đực có cặp gạc tuyệt đẹp. Tứ hoàng tử Lý Úc Hưng tính tình xông xáo, không đợi được liền giương cung bắn một mũi tên. Thế nhưng con vật vốn đã cảnh giác, nhanh như cắt nhảy qua bụi rậm bỏ chạy. Cả đoàn người thấy vậy liền rầm rập đuổi theo.
Náo nhiệt qua đi, chớp mắt chỉ còn lại Sơn Ngọc và Lý Phục Viêm, đều thờ ơ với con hươu mà ở lại. Sơn Ngọc có chút bối rối, định chào hỏi cho có lệ rồi rời đi thì Lý Phục Viêm đã cất lời trước:
"Ơ kìa, Thám hoa lang, lâu rồi không gặp."
Sơn Ngọc khẽ nhíu mày, nhàn nhạt đính chính: "Điện hạ, chuyện Thám hoa lang đã là chuyện của hơn một năm trước rồi. Hiện tại, thần đang làm kiểm thảo ở Hàn Lâm Viện.”
Lý Phục Viêm vỗ trán một cái, cười xòa tỏ vẻ hối lỗi: "À, là ta hồ đồ. Quên mất Trình Thám hoa trẻ tuổi tài cao, con đường thăng tiến thật là nhanh.”
Sơn Ngọc vờ như không hiểu ẩn ý trong lời hắn, hỏi ngược lại: "Điện hạ không đuổi theo con hươu kia sao? Chẳng mấy khi gặp được một con mồi như vậy?”
Lý Phục Viêm lười biếng lắc đầu: "Đi càng đông càng dễ lộ hành tung. Săn bắn ấy mà, phải biết mai phục chờ đợi."
Đang nói, sắc mặt hắn bỗng nhiên nghiêm lại. Hắn giơ một ngón tay lên môi khẽ "suỵt" một tiếng, ánh mắt sắc bén khóa chặt vào bụi cây cách đó không xa. Vẻ lơ đễnh và ôn hòa thu lại trong chớp mắt, hắn lặng lẽ giương cung.
Phập!
Mũi tên găm vào bụi rậm, một chú thỏ xám bé nhỏ hoảng hốt nhảy dựng lên rồi chạy mất dạng.
Sơn Ngọc nhìn theo, lập tức nhân cơ hội này muốn châm chọc hắn một phen: "Tiếc quá, Điện hạ bắn hụt mất rồi."
Lý Phục Viêm thản nhiên thu cung, cười đáp: "Ta cố tình đấy chứ. Thỏ chỉ là một con mồi nhỏ bé không đáng giá, hơn nữa trông nó vô hại và đáng yêu như vậy, ta không nỡ xuống tay."
Nói đoạn, ánh mắt hắn kín đáo lướt qua gương mặt thanh tú cùng vóc dáng mảnh mai của nàng, hắn nghiêng đầu bồi thêm một câu: "Đáng yêu y như Thám hoa lang vậy."
Sơn Ngọc không vui, lạnh giọng nói: "Điện hạ chớ so sánh hạ thần với thỏ. Trên đời này không có nam tử nào thích nghe người khác khen mình đáng yêu cả."
Lý Phục Viêm cười mỉm không đáp. Thế nhưng nụ cười trên môi hắn chưa kịp tắt thì đột ngột, hắn xoay người, giương thẳng mũi tên bén nhọn về phía Sơn Ngọc!
Mũi tên chĩa thẳng vào mặt khiến Sơn Ngọc chết lặng, mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra. Nàng gào thét trong lòng, chẳng lẽ chỉ vì từ chối lời khen thôi mà hắn muốn giết nàng? Cái tên hoàng tử này nhỏ mhen đến thế sao?
Vút!
Mũi tên mang theo cường lực kinh người xé gió sượt qua vành tai Sơn Ngọc. Ngay sau đó, tiếng rống đầy đau đớn của dã thú vang lên.
Sơn Ngọc bàng hoàng ngoảnh lại. Cách nàng chưa đầy chục bước, một con lợn rừng hung dữ với cặp nanh dài nhọn hoắt, mắt đỏ ngầu đang giãy giụa. Mũi tên của Lý Phục Viêm xuyên thẳng qua đỉnh đầu nó, máu tươi bắn văng tung tóe lên thảm lá khô.
Hóa ra, con vật này đang định tấn công từ phía sau lưng nàng. Lợn rừng vốn cực kỳ dễ bị kích động bởi âm thanh, lại có ý thức bảo vệ lãnh thổ cao độ, một khi cảm thấy bị đe dọa sẽ điên cuồng chủ động lao vào húc chết đối phương. Nếu không có mũi tên vừa rồi, e là nàng đã bị con lợn rừng húc cho ngã ngựa, không chết thì cũng bị gãy xương nằm trên giường mấy tháng.
Nhận ra mình đã hiểu lầm ý định hắn, Sơn Ngọc thở phào một hơi, tay càng siết chặt lấy cương ngựa, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lý Phục Viêm xoay người nhảy xuống ngựa, ung dung tiến lại gần con lợn rừng. Hắn đá vào chiến lợi phẩm, thản nhiên nói: "Những con vật có sức tấn công và nguy hiểm như thế này mới đáng giá tiêu hao một mũi tên của ta."
Nhiều binh lính thấy tam hoàng tử đã hạ được một con thú thì liền chạy tới, cùng nhau vác chiến lợi phẩm nặng cả tạ về doanh trại để báo cáo với hoàng đế.
Sơn Ngọc cũng nhảy xuống ngựa, nàng tiến lại gần Lý Phục Viêm, cúi đầu chắp tay nói:
"Vừa rồi… Đa tạ Điện hạ đã ra tay hạ con lợn rừng. Nếu không có mũi tên của điện hạ, e rằng thần không chết thì cũng bị thương rồi.”
Lý Phục Viêm không đáp, chỉ tiến lại gần nàng, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua đỉnh đầu nàng, thế nào mà lại nhặt được một chiếc lá rừng đã úa vàng khô khốc. Sơn Ngọc chỉ cảm thấy khoảng cách hai người quá gần, đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thanh nhẹ dễ chịu trên người hắn.
Hắn vung vẩy chiếc lá khô trước mặt nàng, giọng điệu cợt nhả mà nói: “Vậy tính ra là ngươi nợ ta một ân tình đấy.”
Sơn Ngọc nheo mắt, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen như đá hắc diện thạch của hắn. Sự bối rối và ngượng ngùng trong lòng nhanh chóng bị thay thế bởi sự kiêng dè sâu sắc.