Chương 9: Không có gì không tốt
Sơn Ngọc nhìn khay thức ăn, một bát canh rau lõng bõng nước, một đĩa đậu phụ kho mặn chát, thứ ổn nhất vẫn là bát cơm trắng tinh ở trên bàn.
Liên Trúc đứng bên cạnh, hốc mắt đỏ hoe:
"Mỹ nhân, bọn nô tài ở nội vụ phủ thật quá đáng. Chúng nói dạo này hoàng thượng thực thi chính sách tiết kiệm nên than sưởi và đồ ăn đều phải bớt đi. Chúng ta chỉ được phân phát bấy nhiêu thôi."
Sơn Ngọc cầm đũa, thản nhiên gắp một miếng đậu phụ đưa vào miệng. Vị mặn chát xộc lên, nhưng nàng không nhíu mày lấy một cái.
Kiếp trước khi đi thị sát vùng gặp nạn, nàng từng ngủ đình ngủ miếu, ăn vỏ cây, rễ cây với dân nghèo, chút đạm bạc này đã là gì.
"Đừng khóc."
Sơn Ngọc đặt đũa xuống, giọng điềm tĩnh, "Đồ ăn nào cũng là đồ ăn, còn hơn là chết đói. Nội vụ phủ chỉ muốn kiếm trác thêm thôi, để ta tìm cách…”
"Nhưng... chúng ta có thể làm gì ạ?" Liên Trúc ngơ ngác hỏi.
Sơn Ngọc khẽ mỉm cười, lấy ra một chiếc trâm cài bằng bạc, đây là một trong số đồ tốt mà chủ nhân thân thể này có. Đôi mắt nàng lộ ra vẻ tinh anh:
"Ngươi hay giao dịch với mấy tên tiểu thái giám hay đi ra khỏi cung làm việc đúng không? Lấy cái này nhờ bọn chúng bán đi lấy cho chúng ta ít bạc, nhờ hắn mua cho ta một bộ dụng cụ chạm khắc gỗ thủ công cơ bản. Ừm, thêm một ít sáp ong tự nhiên nữa.”
Mấy ngày này, Sơn Ngọc đã tính đi tính lại những gì nàng có thể làm, nàng rất giỏi thư pháp và văn thơ. Nhưng nếu dùng thư pháp hay văn thơ để kiếm tiền ở một chỗ như hậu cung thì cực kì khó, nhu cầu chẳng có bao nhiêu, nếu nàng không khéo còn có nguy cơ bị lộ bút tích cũ của bản thân.
Biết thêu thùa may vá thì tốt hơn, có thể nhờ thái giám hay đi ra bên ngoài đem bán lấy bạc, cơ mà kĩ năng thêu thùa của nàng cực kì tệ hại.
Thôi thì, nàng không giỏi việc thêu thùa nhưng may mắn khéo tay trong chuyện làm những đồ thủ công bằng gỗ. Không phải kiểu chạm khắc vật dụng lớn, mà là những đồ vật nho nhỏ như trâm cài tóc, lược gỗ, vòng tay, hộp đồ trang điểm, vv…
Đây là sở thích nho nhỏ bí mật của nàng chẳng mấy người biết đến, giờ nàng có thể dùng nó để kiếm ăn mà chẳng lo bại lộ.
Nguyên liệu cũng không cần lo lắng, ở trong cung có quy định bắt buộc phải dùng gỗ đào và gỗ tùng bách để đun nấu và sởi ấm. Khi đốt chúng tỏa ra mùi thơm, tránh việc khói nhả ra quá độc. Nguyên liệu này đều được nội vụ phủ cấp phát hàng tháng.
Tuy gỗ đào không tạo ra được sản phẩm cao cấp, nhưng nó bình dân, dễ bán cho cung nữ và nhiều hàng sạp chợ ở bên ngoài, không lo không bán được hàng.
…
Nghĩ là làm, tối hôm đó, dưới ánh đèn, Sơn Ngọc cầm bút lông lên, muốn phác thảo lên những bộ trâm cài kiểu cơ bản dành cho nữ tử.
Vừa đặt bút xuống, cổ tay nàng hơi khựng lại.
Nét chữ cứng cỏi và sắc bén của nàng ở kiếp trước là sự khổ luyện và là niềm kiêu hãnh của nàng, song giờ đây nó sẽ mang cho nàng sự nguy hiểm và chú ý không cần thiết.
Lý Phục Viêm không phải đồ ngốc, hắn nhạy bén, sâu sắc và đa nghi. Chỉ cần nàng sơ suất thì sẽ bị đưa vào tầm ngắm ngay lập tức. Từ bây giờ, việc vẽ tranh hay viết chữ đều phải cẩn thận hơn.
Nàng hít một hơi thật sâu, thay đổi cách cầm bút từ nhấc cao cổ tay sang cách cầm thấp, dùng lực ở ngón tay thay vì cả cánh tay. Từng nét bút, từng nét vẽ hiện ra trên giấy dần dần biến đổi. Từ mạnh mẽ, dứt khoát chuyển sang mềm mại, nhỏ nhắn, thậm chí có phần hơi uốn lượn điệu đà.
Nét chữ chú thích ở bên cạnh cũng đi theo lối viết trâm hoa tiểu khải* của các tiểu thư khuê các đương thời.
Sơn Ngọc nhìn bản vẽ, tự gật gù hài lòng. Dù là quan văn lão luyện nhất cũng không thể nhận ra nét chữ hay nét vẽ của Thẩm Sơn Ngọc năm nào.
Nàng vẽ mấy kiểu dáng đơn giản và dễ làm nhất. Dẫu sao thì đối tượng của nàng cũng không phải tiểu thư hay phu nhân thuộc dòng dõi thế gia hay quan lại, người mua là tầng lớp cung nữ và thường dân.
Hai hôm sau, Liên Trúc đã làm theo lời nàng, đổi được cho nàng những thứ nàng mong muốn, vậy mà vẫn còn dư ra một ít bạc. Sơn Ngọc sai Liên Trúc đem đi đút lót thái giám ở ngự thiện phòng để cải thiện bữa ăn, ít nhất là có thêm chút thịt cá.
Sơn Ngọc tỉ mỉ lựa chọn gỗ trong đống củi đun. Thật ra chỉ cần tương đối, nàng đằng nào cũng phải dùng dao để lọc bỏ phần gỗ mục bên ngoài, lấy phần lõi gỗ bên trong là đã có ngay một khối gỗ hoàn hảo, khô ráo, không bị co ngót để làm trâm.
Sau khi gọt cắt để tạo ra hình thô cơ bản, nàng dùng giũa dẹt bằng sắt để mài mòn nhanh các góc cạnh thô ráp, tạo ra hình thù uốn lượn tỉ mỉ hơn. Tiếp đó, nàng đun chảy sáp ong, thoa đều lên trâm gỗ rồi dùng vải khô đánh bóng liên tục. Sáp ong thấm ở bên ngoài tạo ra một lớp sơn bóng mờ tự nhiên và xinh đẹp.
Liên Trúc ngồi ở bên cạnh, phụ giúp nàng những việc lặt vặt, nàng ấy từ đầu tới cuối đều há hốc miệng, bởi nàng không ngờ tới chủ tử của nàng lại khéo tay như vậy.
Không thể trách nàng được, vài hôm trước nàng thấy Sơn Ngọc tập thêu hình bông hoa năm cánh đơn giản còn không xong.
Bộ trâm đầu tiên Sơn Ngọc làm, có điểm nhấn là đám mây ở đầu trâm, đường nét lượn sóng vô cùng mềm mại sống động. Sơn Ngọc tặng cái đầu tiên cho Liên Trúc, nàng ấy vui vẻ vô cùng, miệng không ngừng tạ ơn chủ tử.
Liên Trúc chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi, vừa qua tuổi cập kê chưa bao lâu. Đây là chiếc trâm cài đầu tiên nàng nhận được nên vô cùng vui vẻ.
Trong mấy ngày, Sơn Ngọc đã chế tạo ra đủ hàng, Liên Trúc giao cho tiểu thái giám đem ra bên ngoài bán thử, lợi nhuận nàng lấy sáu, người kia bốn.
Chiếc trâm gỗ mà nàng tặng cho Liên Trúc cũng được mấy tiểu cung nữ chú ý, lại bán thêm được ít bạc, trao đổi thêm nhiều đồ tốt.
Thế nhưng việc bán đồ trong cung phải cực kì cẩn thận và hạn chế, chuyện cung nhân tự làm đồ rồi bán đi để lấy ít bạc hay đem ra làm thứ trao đổi đều là chuyện không hề hiếm có. Song tuyệt đối phải làm trong âm thầm, nữ quan hay thái giám tổng quản mới nhắm một mắt, mở một mắt mà bỏ qua cho.
Sơn Ngọc ngồi dưới một gốc cây hải đường ở trong sân, thong thả nhấp chén trà hoa cúc, tuy không phải loại trà thượng hạng, nhưng dễ uống hơn loại tháng trước nội vụ phân tới.
Nàng lật giở cuốn sách đang cầm ở trong tay, cảm thấy cuộc sống qua ngày như thế này không có gì không tốt. Nàng có thể nằm ngủ tới giờ thìn mới dậy thay vì giờ dần như trước kia, không có công vụ đau đầu bận rộn, không cần đấu trí với mấy tên hồ li hay cáo già xảo quyệt ở trên triều.
Nhàn nhã một thời gian, Sơn Ngọc cảm thấy đã bỏ quên cái gì đó. Cho đến một ngày kia, người của Trường Xuân Cung đến bắt nàng đi.
Ừm, ra là nàng quên mất Diêu Phi.
*Trâm hoa tiểu khải : Nét chữ thường nhỏ nhắn, mềm mại như trâm cài tóc và hoa, thường dùng để chép kinh văn hoặc văn thư nhỏ.