Thập Niên 70: Bé Con Làm Giàu Nhờ Hệ Thống Thất Đức!

Chương 1

Trước Sau

break

Năm 1970, thôn Lưu Gia.

Trời vừa hửng sáng, nhà họ Lâm đã bắt đầu một ngày mới bằng cảnh gà bay chó sủa. Bà nội Lưu Thúy Hoa cầm thanh củi đuổi theo con cháu nội Thiết Chùy khắp sân.

"Cái đồ ranh con này, ngày nào mày cũng phá hai con gà mái đó, gà bị mày vần cho hết đẻ được luôn rồi!"

Thiết Chùy vừa chạy vừa ngoái đầu hét lớn: "Con đang học bà mò trứng gà mà!"

"Mò trứng gì chứ! Bà thấy mày là đang móc phân gà thì có!"

Đuổi cho đến khi mồ hôi đầm đìa, Lưu Thúy Hoa mới dừng chân, thở hồng hộc. Thiết Chùy đắc ý quay lại nhìn: "Bà chạy không nổi nữa đúng không? Hôm nay... cái gì nhỉ, lượng vận động đạt chuẩn rồi đó, bà cháu mình làm hòa nha!"

Lưu Thúy Hoa bị con bé chọc cười. Mà nói thật, chạy một hơi thế này thấy người ngợm cũng sảng khoái, có sức hơn hẳn. Bà buông thanh củi, vẫy vẫy tay với con bé: "Lần sau không được đi móc mông gà nữa nghe chưa? Cái mông gà toàn là phân, bẩn chết đi được. Lại đây, bà dắt đi rửa tay."

Thiết Chùy cười ngọt ngào, lon ton chạy về phía bà nội. Sau khi rửa tay xong, bà còn nhét cho con bé một bắp ngô. Lưu Thúy Hoa nhìn vầng mặt trời vừa ló dạng, hai tay chống nạnh giữa sân, chuẩn bị tư thế.

Thiết Chùy rất biết ý, ôm bắp ngô ngồi bệt xuống ngưỡng cửa, lấy hai tay bịt chặt tai lại.

"Còn chưa chịu dậy hả? Một lũ lười biếng, định đợi bà già này hầu hạ tận nơi đúng không?"

Tiếng hét vang rền như sấm nổ giữa sân, khiến lũ gà trong chuồng cũng giật mình vỗ cánh lạch bạch.

Trong phòng, Lâm Thượng Tiến đang say giấc nồng bỗng bật dậy, đôi mắt đờ đẫn. Xuyên không đến thế giới này hơn hai mươi năm rồi, anh vẫn không tài nào thích nghi nổi với tiếng báo thức buổi sáng của bà già nhà mình. Không tỉnh cũng không xong, vì một lát nữa thôi...

Rầm rầm rầm...

Cánh cửa gỗ bị đập đến mức lung lay sắp sập, bụi đất vàng từ trên vách tường rơi lả tả. Xen lẫn với đó là tiếng thét ma âm của mẹ anh... Ôi, khung cảnh làng quê tươi đẹp nồng hậu biết bao.

Có mà lạ!

Kiếp trước, Lâm Thượng Tiến là một thiếu gia nhà giàu ăn chơi lêu lổng, không học vấn cũng chẳng nghề nghiệp. Có lẽ ông trời ngứa mắt thấy anh sống quá sướng, nên một tia sét đã đánh anh bay đến thế giới này, trở thành một đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời chỉ biết khóc nhè. Từ một công tử nhà giàu thành một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, quỷ mới biết anh đã phải trải qua những gì.

Thế nhưng... nhìn gương mặt ngủ say xinh đẹp của người bên gối, khóe môi Lâm Thượng Tiến hơi cong lên: "Tiểu Liên, dậy thôi em."

Tiếng động lớn bên ngoài không làm Bạch Liên thức giấc, nhưng giọng nói dịu dàng của chồng vừa vang lên, cô lập tức mở to mắt: "Anh Thượng Tiến~."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương