"Phải nói Vương Hồng Lan số tốt thật, việc trong nhà toàn con gái làm, một ngày kiếm được ba bốn công điểm, muốn nghỉ là nghỉ."
"Haiz, ai bảo người ta có chồng là quân nhân cơ chứ. Giờ người ta là vợ lính rồi."
Đã chia nhà rồi, bà nội không muốn nói nhiều chuyện riêng tư ở bên ngoài:
"Nhắc đến nó làm gì. Thiết Chùy, mình về thôi con."
Thiết Chùy đang nghe say sưa liền đứng dậy:
"Vâng ạ."
Đi xa một đoạn, bà nội mới hỏi:
"Lát nữa bà nội gọi chị em Tiểu Hoa qua nhà mình ăn thịt có được không?"
Thiết Chùy lập tức gật đầu.
Con lợn này còn có công của chị Tiểu Hoa nữa mà. Dù không có công, con bé cũng sẵn lòng. Không hiểu sao, Thiết Chùy luôn có thiện cảm đặc biệt với chị Tiểu Hoa.
"Được rồi. Thế con ra dốc Quai Chân tìm chị Tiểu Hoa chơi đi, lát nữa dẫn hai chị em về thẳng nhà mình nhé."
"Con biết rồi ạ, con đi chơi đây!"
Thiết Chùy vẫy vẫy tay, tung tăng chạy về phía dốc Quai Chân.
"Chị Tiểu Hoa ơi, em tới rồi nè!"
Tiểu Hoa đang cắt cỏ lợn, lấy tay lau mồ hôi trên trán. Thấy Thiết Chùy chạy đến, cô bé buông liềm, dang tay ra:
"Chậm thôi, kẻo ngã bây giờ."
Thiết Chùy cười hì hì lao tới, hai chị em ngã lăn ra đất. Tiểu Thảo thấy vậy cũng lon ton chạy lại đè lên người Thiết Chùy:
"Em cũng muốn chơi!"
Ba đứa trẻ đùa nghịch thành một đoàn, tiếng cười giòn tan vang vọng.
"Được rồi, được rồi."
Lâm Tiểu Hoa lồm cồm ngồi dậy, phủi sạch cỏ vụn trên người hai đứa em:
"Thiết Chùy, em với Tiểu Thảo ra đằng kia chơi đi, để chị cắt nốt chỗ cỏ này đã."
Thiết Chùy một tay dắt Tiểu Hoa, một tay dắt Tiểu Thảo, thần bí nói:
"Lát nữa hai chị em đi về nhà em nhé."
Tiểu Hoa ngẩn người, khẽ gật đầu:
"Ừm."
Thấy chị Tiểu Hoa đồng ý, Thiết Chùy mới dẫn Tiểu Thảo ra chỗ khác nhặt đá chơi.
Cắt xong cỏ, cả ba cùng đi nộp nhiệm vụ, rồi dắt tay nhau về nhà.
"Chị Tiểu Hoa, em..."
Thiết Chùy ghé sát tai Tiểu Hoa thì thầm.
Tiểu Hoa nhíu mày, vẻ mặt khó tả:
"Thiết Chùy, em cần tất thối để làm gì?"
Lại còn là tất thối của mẹ cô bé nữa, bẩn biết bao nhiêu.
"Có ích lắm ạ. Chị Tiểu Hoa là tốt nhất, mai em mời chị ăn kẹo."
Không phải vì kẹo, mà Tiểu Hoa chỉ thấy lạ. Hôm qua là quần đùi, hôm nay là tất thối, không biết ngày mai con bé lại đòi thứ gì kỳ quái gì nữa đây.
"Tất thì được. Đợi tối mẹ chị ngủ say, chị sẽ lén lấy cho em. Mất một chiếc tất chắc mẹ không đánh đâu nhỉ."
"Nhưng mà, mai em không đòi thứ gì lạ lùng nữa đấy nhé?"
Thiết Chùy nheo mắt cười:
"Chị Tiểu Hoa yên tâm, chắc chắn là không đâu ạ."
Tiểu Hoa lúc này mới thở phào:
"Được."
"Bà nội ơi, chúng con về rồi đây!"
Vừa vào cửa, Thiết Chùy đã hét lớn.
So với Thiết Chùy và Tiểu Thảo chưa hiểu chuyện, Tiểu Hoa trông khép nép hơn hẳn. Cô bé nắm chặt gấu áo, cúi đầu.
Bà nội thầm thở dài. Đứa trẻ này đúng là quá hiểu chuyện, quá thật thà rồi.
Bà nội đóng cổng sân lại rồi dẫn ba chị em vào bếp.
"Tiểu Hoa, sao thế? Không biết chào bà nội à?"
Tiểu Hoa ngước lên, khẽ gọi:
"Bà nội ạ."
Bà nội bưng bát thịt để sẵn trong nồi ra, ân cần nói:
"Đứa nhỏ ngốc này đừng nghĩ nhiều. Dù mẹ cháu có thế nào thì bà nội vẫn mãi là bà nội của cháu."
Nghe vậy, mắt Lâm Tiểu Hoa đỏ hoe. Cô bé cứ ngỡ chia nhà rồi thì không còn là người một nhà nữa.
"Cháu biết rồi ạ."
Múc cơm cho ba đứa, bà nội mỉm cười xoa đầu chúng:
"Ăn mau đi, nhớ đừng nói với người ngoài đấy nhé, đặc biệt là mẹ cháu."
Tiểu Thảo nhìn bát thịt mà nước miếng chảy dài:
"Cảm ơn bà nội ạ."
Bà nội lắc đầu bước ra khỏi bếp.
Không biết khi nào thằng hai mới về. Tiểu Hoa tuổi này lẽ ra phải đi học rồi mới đúng.
"Hắt xì!"
"Chắc chắn là Hồng Lan đang nhớ mình rồi. Vợ đừng sợ, chồng em sắp về chống lưng cho em đây!"
Trên tàu hỏa, một gã đàn ông đen nhẻm, cao lớn đang lẩm bẩm một mình. Những người xung quanh thấy vậy âm thầm nhích ra xa một chút.
"Vẫn là bà nội nấu ăn ngon nhất, thơm quá đi mất. Chị Tiểu Hoa, chị ăn nhiều vào."
Cái miệng nhỏ của Thiết Chùy phồng lên vì đầy thức ăn.
"Ừm ừm!"
Lúc này Tiểu Hoa mới có chút dáng vẻ của một đứa trẻ. Cô bé khẽ cười, đôi mắt sáng như sao.
Ăn xong, Tiểu Hoa dẫn em gái chào tạm biệt.
Nghĩ đến chuyện Vương Hồng Lan về nhà ngoại chắc chắn lại bày trò gì đó, bà nội dặn dò:
"Có chuyện gì nhớ sang tìm bà nội, biết chưa?"